Sau Khi Xuyên Thành Pháo Hôi, Ta Cùng Sư Tôn Nam Chủ Ở Bên Nhau

Chương 11: 11





Thời gian nửa tháng thoảng qua, Phong Tư Lạc thần thanh khí sảng đi vào địa điểm tập hợp.
Trong địa điểm tập hợp nơi nơi đều là người, lấy một cánh cửa làm phân giới, chỉ có người báo danh mới có thể vượt qua cửa phía sau, mà những người khác sẽ bị cánh cửa kia ngăn trở.

Ngoài cửa là gia trưởng thân nhân tha thiết dặn dò, bên trong cánh cửa là những thí sinh thấp thỏm, âm thanh hết đợt này đến đợt khác, vô cùng ồn ào, lại cũng rất ôn nhu.
Con cháu Phong gia lần lượt vượt qua cánh cửa kia, Phong Khanh Liên là người cuối cùng, bất quá nàng cũng không đứng cùng những người Phong gia kia, mà là một mình một người đứng ở góc, thể hiện rõ mình không muốn cùng người Phong gia nhấc lên quan hệ.
Phong Tiêu xem mười mấy cháu trai kia của hắn, lại nhìn Phong Khanh Liên, trong lòng thầm nói.
Cũng không biết đại ca nghĩ như thế nào, vì sao muốn cho Phong Khanh Liên cũng tới tham gia thí luyện ở Côn Luân, trước khi đi còn đặc biệt dặn dò hắn nhất định phải bảo vệ Khanh Liên an toàn đưa đến Côn Luân, chẳng lẽ đại ca cảm thấy Phong Khanh Liên nhất định có thể vào Côn Luân?
Chờ khi nhìn thấy thân ảnh của Phong Tư Lạc, Phong Tiêu tức khắc cười: "Vi phụ ở chỗ này chờ ngươi."
"Vậy ngài cứ chậm rãi chờ xem, chỉ sợ mạng ngươi không đủ dai, đời này sẽ đợi không được ta." Phong Tư Lạc cười vượt qua cánh cửa kia.
Sắc mặt Phong Tiêu biến đổi, trừng mắt nhìn Phong Ti La, hắn thật sự nghĩ không rõ, nữ nhi này của hắn mười mấy năm nay đều ngoan ngoan ngoãn ngoãn, vì sao đột nhiên lại biến thành như vậy?
Người bên cạnh cổ quái nhìn bọn họ, hai người này là cha con? Chỉ sợ là kẻ thù đi?
Phong Tư Lạc nhìn nhìn chỗ con cháu Phong gia tụ tập, lại nhìn nhìn Phong Khanh Liên đứng thẳng một mình bên cạnh, nàng tìm một địa phương khác, cũng đứng một mình.
"Ai, là ngươi?"
Phong Tư Lạc theo thanh âm quay qua đó liền nhìn thấy mấy khuôn mặt kinh ngạc, một nữ hài mặc váy màu vàng nhạt, cùng với mấy thiếu niên bên cạnh nàng, tất cả đều là người lúc trước ở trà lâu bị nàng đánh qua.
Nữ hài mặc váy vàng nhạt thở phì phì: "Ngươi chỉ là một kẻ nhược kê Ngũ linh căn luyện khí hai tầng sao lại cũng không biết xấu hổ tới tham gia thí luyện của Côn Luân?"
"Các ngươi còn đều là thủ hạ bại tướng dưới tay Ngũ linh căn luyện khí hai tầng nhược kê này đâu, các ngươi đều da mặt dày mà tới thì ta không tới chẳng phải là quá để mắt các ngươi?" Phong Tư Lạc làm tư thế muốn lấy đồ ra, "Hay là thời gian trôi qua lâu rồi nên các ngươi đã quên tư vị bị ta đánh bại? Muốn ta giúp các ngươi hồi ức một chút hay không?"
"Ngươi......" Nữ hài mặc váy vàng nhạt muốn đi lên lý luận, lại bị mấy tiểu đồng bọn tay chân luống cuống lôi đi.
Phong Khanh Liên cổ quái liếc mắt nhìn Phong Ti La, mấy người kia đều là người luyện khí bốn tầng đến sáu tầng, Phong Ti La nói bọn họ là thủ hạ bại tướng của nàng? Chẳng lẽ người đường muội này của nàng cũng ẩn tàng tu vi cùng linh căn?

Phong Khanh Liên nhìn chằm chằm Phong Ti La nhìn hồi lâu, cuối cùng xác nhận không có, nàng ta chính mình sở dĩ có thể che giấu tu vi, là bởi vì những bảo vật mà nương nàng ta để lại cho, Phong Ti La không có khả năng có được loại bảo vật này.
Trước khi đi Điêu nãi nãi nói nàng nhất định sẽ vào được Tư Khuê Phong, không biết là thật hay giả? Vào Tư Khuê Phong, là chỉ Tư Hằng tôn giả sẽ thu nàng làm đồ đệ sao?
Nghĩ đến Tư Hằng tôn giả thanh lãnh vô tình, nhịp tim Phong Khanh Liên không khỏi gia tốc vài phần.
————
Thiệu Chương Phong núi Côn Luân, đại hội thu đồ đệ 5 năm một lần đã sắp bắt đầu, những người không bế quan trong Côn Luân đều tới, ngay cả mấy thái thượng trưởng lão Hóa Thần kỳ cũng ra đó ngồi ngay ngắn ở trên đài cao.
Lần này thí luyện này của Côn Luân là Vấn Tâm Lộ, người cố ý hướng thu đồ đệ sẽ mang theo ngọc giản Vấn Tâm Lộ, ngọc giản này sẽ tự động tìm kiếm người có điều kiện phù hợp, tiến hành khảo hạch bọn họ.
Nếu thông qua khảo hạch của ngọc giản, người đó sẽ trở thành đệ tử dự bị của chủ nhân ngọc giản, chủ nhân ngọc giản có thể quyết định ngay lập tức thu đồ đệ hoặc khảo sát một đoạn thời gian trước sau đó mới thu đồ đệ; nếu có đệ tử nào đó đồng thời thông qua mấy cái ngọc giản thì đệ tử này có thể chọn lựa một chủ nhân ngọc giản trong đó để làm sư phụ.
Đến nỗi điều kiện chọn lựa của ngọc giản là gì, nội dung khảo hạch là gì thì chỉ có chủ nhân ngọc giản biết.

Có không ít người thiết trí một ít điều kiện cùng nội dung khảo hạch thiên kỳ bách quái*, bọn họ cũng không phải thật sự muốn nhận đồ, chỉ là tham dự thôi.
*Thiên kì bách quái: những thứ kỳ lạ và quái gở.
Chưởng môn cuối cùng lại để vào một ít ngọc giản màu trắng, điều kiện lựa chọn và nội dung khảo hạch của ngọc giản tương đối rộng thùng thình, thông qua sẽ trở thành đệ tử ngoại môn.
Đương nhiên, nếu có đệ tử không được ngọc giản lựa chọn, hoặc là không thông qua khảo hạch của ngọc giản, nhưng bọn hắn có thể đi hoàn chỉnh Vấn Tâm Lộ thì đệ tử đó đồng dạng có thể tiến vào Côn Luân.
Vấn Tâm Lộ càng đi càng khó, nếu có người có thể đi xong toàn bộ hành trình thì đó là người có đạo tâm cực kỳ kiên nghị, người như vậy cho dù tư chất có kém thì Côn Luân cũng nguyện ý tài bồi.
Côn Luân chỉ cần Kim Đan trở lên sẽ có thể thu đồ đệ, cho nên trong nháy mắt đã có mấy ngàn ngọc giản vào Vấn Tâm Lộ, trôi ở giữa không trung, lóe quang mang các màu, thoạt nhìn xinh đẹp cực kỳ.
"Còn người nào muốn để vào không?" Chưởng môn Hoàn Thiệu chân quân giương giọng hỏi.
Mọi người sôi nổi lắc đầu, Hoàn Thiệu chân quân thấy thế liền chuẩn bị đóng cửa Vấn Tâm Lộ.
"Chờ một chút."

"Tư Hằng sư thúc?" Hoàn Thiệu chân quân kinh ngạc hỏi, "Ngài cũng muốn thu đồ đệ?"
Tư Hằng bay qua, lấy ra một ngọc giản thủy tinh, mọi người thẳng lăng lăng nhìn chằm chằm ngọc giản trong tay hắn, đôi mắt đều xem thẳng.
Có người thậm chí âm thầm hối hận, vì sao bọn họ không đợi thêm mấy năm nữa lại đến Côn Luân? Nếu năm nay mới đến Côn Luân thì bọn họ sẽ có khả năng trở thành đệ tử của Tư Hằng tôn giả!
Cảm giác đã bỏ lỡ vài trăm triệu.
Bất quá Tư Hằng cũng không đem ngọc giản trực tiếp đưa vào Vấn Tâm Lộ, vẫy vẫy tay với đại đệ tử Nguyên Sầm của hắn: "Ngươi hiện giờ đã là Nguyên Anh chân quân, nên thu đệ tử."
Nguyên Sầm cung kính hành lễ: "Tuân mệnh, sư phụ."
Hắn tiếp nhận ngọc giản, ở trên đó nhìn thấy thần thức của mình, liền đem ngọc giản đưa vào trong Vấn Tâm Lộ.

Hắn không biết trong ngọc giản có yêu cầu khảo hạch gì, cũng không biết cái ngọc giản này sẽ đưa tới cho hắn dạng đồ đệ gì, bất quá hắn suy đoán, nó có khả năng liên quan với việc lúc trước sư phụ đi ra ngoài hơn một tháng.
Ở trong lòng Nguyên Sầm, sư phụ chính là thần của hắn, sư phụ muốn hắn làm cái gì thì hắn tuyệt đối sẽ không cự tuyệt.
Những người đang hối hận đều một lòng buông xuống, thật tốt quá, Tư Hằng tôn giả cũng không có ý muốn thu đồ đệ.
Nhìn cái ngọc giản thủy tinh kia bay vào Vấn Tâm Lộ, Hoàn Thiệu chân quân săn sóc hỏi: "Sư thúc, có thể đóng cửa Vấn Tâm Lộ chưa? "
Trời đất chứng giám, Hoàn Thiệu chân quân chỉ là có lệ dò hỏi thôi, tuyệt đối không có ý gì khác.
Nhưng mà, sau khi nghe được vấn đề của hắn, Tư Hằng cư nhiên do dự một chút, ngay sau đó, hắn lại lần nữa từ trên người móc ra một cái ngọc giản thủy tinh khác.
Mọi người nhìn Tư Hằng, lại nhìn xem Diễn Văn bên cạnh Nguyên Sầm, chẳng lẽ Tư Hằng tôn giả lại muốn cho nhị đồ đệ của hắn cũng thu đồ đệ?
Bị mọi người nhìn, Diễn Văn phảng phất cảm ứng được một loại áp lực vô hình, hắn không thể hiểu được đứng lên.


Hắn hiện giờ mới hơn hai trăm tuổi, kỳ thật vẫn là một hài tử a, thu đồ đệ hình như có chút sớm?
Nhưng mà Tư Hằng cũng không gọi hắn, mà cầm trong tay ngọc giản thủy tinh đưa vào Vấn Tâm Lộ.
Một mảnh Côn Luân đều ồ lên: Tư Hằng tôn giả chuẩn bị thu đồ đệ!!!
Tuy rằng nói, điều kiện cùng nội dung khảo hạch thu đồ đệ của Tư Hằng tôn giả khẳng định rất nghiêm khắc, có khả năng vô cùng lớn là ngọc giản tay không mà về, nhưng chỉ cần Tư Hằng tôn giả có ý thu đồ đệ thì những người ở đây đã đủ chấn kinh rồi.
Tư Hằng là người có tu vi cao nhất ở Côn Luân, hiện giờ đã qua thiên tuế, mọi người đều rất rõ ràng, Tư Hằng phi thăng là chuyện sớm muộn.

Vô luận ai được hắn thu làm đồ đệ, cho dù chỉ là đệ tử ký danh thì đó đều là đại hỉ sự một bước lên trời.
Ai sẽ trở thành người may mắn kia?
————
Phong Tư Lạc nhìn về phía Côn Luân, lẳng lặng chờ đợi, so với những người khác đang mờ mịt thì nàng rất rõ ràng chuyện gì sẽ phát sinh tiếp theo.
Nội dung thí luyện lần này của Côn Luân là Vấn Tâm Lộ, nữ chính Phong Khanh Liên tại Vấn Tâm Lộ bị một đống ngọc giản tạp trúng, trở thành sự tồn tại lóa mắt nhất giữa mọi người, cuối cùng nàng còn thông qua khảo hạch của ngọc giản thủy tinh của Tư Hằng, được Tư Hằng đã phi thăng thu làm đệ tử nhập thất.
Nữ chinh là Thiên linh căn, tư chất siêu phàm, thể chất đặc thù, còn có rất nhiều bảo vật của mẫu thân để lại cho nàng, một đường đều rộng mở.

Phong Tư Lạc không muốn tranh phong cùng với nàng ta, nàng chỉ hy vọng có thể có cái ngọc giản nào đó lựa chọn nàng, thông qua khảo hạch của ngọc giản, thành công tiến vào Côn Luân.
Nữ chủ thông qua những khảo hạch nào trong tiểu thuyết đều có ghi lại, chỉ cần mấy ngọc giản đó có thể lựa chọn nàng Phong Tư Lạc, nàng khẳng định cũng có thể thông qua.
Phong Tư Lạc yên lặng cổ vũ cho chính mình.
Một bậc thang không bờ bến xuất hiện ở trước mặt mọi người, mây mù lượn lờ, trong không trung còn phiêu đãng ánh sáng của ngọc giản các màu ngọc giản, đẹp không thể tả.
Mọi người dưới bậc thang cũng sôi nổi nhấc chân, bước lên trên bậc thang.
Mọi người không biết những cái ngọc giản đó là cái gì và có thể nguy hiểm hay không, vì thế đều nỗ lực muốn tránh khỏi ngọc giản, nhưng vẫn có mấy người bị ngọc giản tạp trúng, nháy mắt liền biến mất ở hiện trường.
"A......!Có người biến mất!"
Lúc này bọn họ càng thêm liều mạng muốn tránh khỏi ngọc giản, nhưng mà ngọc giản đều có thần thức của tu sĩ Kim Đan kỳ hoặc là những tu vi cao hơn, làm sao bọn họ có thể tránh thoát, sôi nổi kêu thảm thiết một tiếng rồi biến mất tại chỗ.

Những người khác đều muốn tránh khỏi ngọc giản, chỉ có Phong Tư Lạc, nàng nhìn về nhóm ngọc giản kia phát ra ánh mắt khát vọng, hận không thể rống to ngay lập tức: Các ngươi đều hướng về ta đi!!! Ta nguyện ý!
Nhưng nhóm ngọc giản sôi nổi tránh khỏi Phong Tư Lạc, bắn xuyên qua những người khác, người bên người Phong Tư Lạc càng ngày càng ít.
Phong Tư Lạc buồn bực muốn chết, ngọc giản không tìm nàng, nàng chỉ có thể tiếp tục đi tiếp, dù sao phía trước ngọc giản càng nhiều, nàng cũng không tin không có một được ngọc giản!
Không biết bao lâu sau, Phong Tư Lạc dừng lại, sắc mặt âm trầm.
Thật đúng là một cái ngọc giản đều không có!
Nàng có ý đồ chủ động đi bắt ngọc giản, những ngọc giản này đối với người khác hết sức nhiệt tình, nhưng đối nàng lại quả thực là tự động bật công năng tránh né, gần khoảng 10 mét là bắt đầu né tránh nàng, từ bên người nàng đào tẩu giống như chạy trốn.
Nàng không chịu nhóm ngọc giản đãi thấy như vậy sao?
Càng làm cho Phong Tư Lạc tức giận là, từ rất sớm liền có một cái ngọc giản thủy tinh dừng lại ở trên đầu nàng, vô luận nàng đi đến nơi nào, cái ngọc giản thủy tinh kia đều đi theo nàng, nhưng cố tình là nàng không gặp được nó!
Phong Tư Lạc đã từng đọc tiểu thuyết, biết ngọc giản thủy tinh là tiêu chí của Tư Khuê Phong, trong sách viết Tư Khuê Phong chỉ phát ra một cái ngọc giản thủy tinh, cho nên thứ này hẳn là của nữ chính.
"Ngươi theo ta lâu như vậy, ngươi không mệt sao? Nếu không ngươi xuống dưới, chúng ta thâm nhập giao lưu một chút? Còn không thì ngươi tránh xa một chút, không cần lại đi theo ta?"
Cái ngọc giản kia vẫn như cũ lẳng lặng phiêu ở cách đỉnh đầu nàng khoảng 1 mét chỗ, không xuống dưới, cũng không rời đi.
Vài người từ bên người Phong Tư Lạc đi ngang qua, trên người bọn họ cơ bản đều dán ngọc giản, có người thậm chí còn dán hai ba cái, hiện tại bọn họ cũng đều biết ý nghĩa của những cái ngọc giản đó, cho nên nhìn thấy trên người Phong Tư Lạc trống trơn, không ít người đều có chút kinh ngạc.
Có thể đi đến nơi này mà một cái ngọc giản đều không có, điều này cũng quá thảm đi?
Phong Khanh Liên cũng vừa vặn đi ngang qua, trên người nàng tràn đầy hào quang, trên người không biết dán bao nhiêu ngọc giản, cùng Phong Tư Lạc hình thành một hình ảnh hoàn toàn đối lập.
Phong Khanh Liên liếc mắt nhìn Phong Tư Lạc một cái, hình như có một nụ cười chợt lóe qua.
Phong Tư Lạc: "......" Tức giận a!
"Ngươi tốt nhất cả đời không xuống dưới, nếu không ta sẽ đánh chết ngươi." Nàng nói với ngọc giản thủy tinh trên đỉnh đầu.
Tác giả có lời muốn nói:
Những ngọc giản khác: Kỳ thật không phải chúng ta không thích ngươi, chỉ là ngọc giản thủy tinh trên đỉnh đầu ngươi quá hung, chúng ta không dám tới gần a ô ô ô
Thủy tinh ngọc giản: Dám tới gần? Ta cắn các ngươi tin hay không? Hừ.