Sau Khi Xuyên Thành Pháo Hôi, Ta Cùng Sư Tôn Nam Chủ Ở Bên Nhau

Chương 10: 10





Nghe nói sư thúc đang bế quan hai trăm năm rốt cuộc đã ra ngoài, hơn nữa rời khỏi Côn Luân hơn một tháng, sau khi trở về liền trực tiếp triệu đám người Luyện Hạo, bọn họ ở Tư Khuê Phong đã gần một ngày rồi, đến nay còn chưa thấy có người đi ra, Hoàn Thiệu chân quân chưởng môn Côn Luân cũng vô cùng lo lắng đi về hướng Tư Khuê Phong.
Dọc theo đường đi hắn đều trầm tư suy nghĩ gần đây có chuyện lớn gì hay không, là Ma tộc có động tĩnh? Hay là Yêu Vương mất não nào lại thiếu đánh? Hoặc là lại có ma tu nào không biết sống chết chạy ra ngoài chọc người ngại?
Vị sư thúc này của hắn luôn không thích tục vụ, bắt đầu từ hai trăm năm trước càng đóng cửa không ra, có thể làm hắn ra mặt khẳng định là chuyện lớn.
Nguyên Sầm ra ngoài nghênh đón, hắn thấy sắc mặt Hoàn Thiệu chân quân nôn nóng, vội vàng dò hỏi: "Chưởng môn sư huynh, đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Hoàn Thiệu chân quân sửng sốt: "Lời này huynh cũng đang muốn hỏi, sư thúc triệu đám người Luyện Hạo sư đệ, là đã xảy ra chuyện gì?"
"Cái này......" Sắc mặt Nguyên Sầm cổ quái, "Nếu không chưởng môn chính mình tiến vào xem?"
Xem bộ dáng Nguyên Sầm không nhanh không chậm, Hoàn Thiệu chân quân cũng bình tĩnh lại, liền đi theo hắn vào trong đại sảnh.
Trong đại sảnh thập phần an tĩnh, Hoàn Thiệu chân quân phóng nhẹ bước chân, thăm dò hướng vào bên trong nhìn xem, tất cả mười mấy người đều cúi đầu nhìn xuống bàn, đang vùi đầu khổ viết?
Luyện Hạo chân quân là người luôn không có kiên nhẫn viết mấy thứ này, nhưng đây là mệnh lệnh của sư thúc, hắn không thể không viết.

Nhưng cái đề mà sư thúc ra thật sự là xảo trá tai quái, mỗi một đạo đề hắn đều phải nghĩ thật lâu, đang trầm tư hết sức suy nghĩ thì vừa lúc nhìn thấy khuôn mặt chưởng môn sư huynh từ bên ngoài thăm dò nhìn vào trong.
Luyện Hạo chân quân vui vẻ, gửi cho Hoàn Thiệu chân quân một ánh mắt cầu cứu: Sư huynh, mau tới cứu cứu sư đệ đi!
Hoàn Thiệu chân quân làm bộ không thấy được.
Quang mang trong mắt Luyện Hạo chân quân biến mất, tình huynh đệ plastic!
"Sư thúc làm cho bọn họ viết cái gì vậy?" Hoàn Thiệu chân quân thật sự quá tò mò.
Nguyên Sầm đưa cho hắn một bài thi thật dài, bên trong có mấy chục đạo đề, khoảng cách trống giữa mỗi một đạo đề rất nhiều, rõ ràng là nó yêu cầu phải thao thao bất tuyệt mà viết, trên cùng của tờ giấy thi viết mấy chữ to cứng cáp: Đạo làm sư phụ.

Khóe miệng Hoàn Thiệu chân quân run rẩy xem xong mấy chục đạo đề kia, cẩn thận nhìn xem, lại tạo một cái kết giới cách âm, lúc này mới dùng thanh âm cự nhỏ dò hỏi Nguyên Sầm: "Có phải đám người Luyện Hạo kia đã đắc tội sư thúc hay không, nên sư thúc mới mượn cơ hội này trừng phạt bọn họ?"
Bằng không vì sao sẽ làm ra một bài thi như vậy, làm đám người Luyện Hạo tới khảo thí? Mười mấy người bên trong kia, có người nào mà không nhiều đồ đệ hơn so với Tư Hằng sư thúc? Hơn nữa đề thi này còn rất xảo quyệt, rất nhiều vấn đề hắn cũng không biết nên đáp như thế nào.
Hắn chính là người có mười mấy đồ đệ đó! Ba đệ tử nhập thất đều là hắn tự mình giáo dưỡng!
Nguyên Sầm lắc đầu: "Sư phụ nhìn xa trông rộng, có lẽ là có ý nghĩa sâu xa gì đó đi."
Hoàn Thiệu chân quân gật đầu, lại cẩn thận nhìn đề thi một lần nữa, quá khó khăn.
Bên này đang nói chuyện thì những người trong đại sảnh rốt cuộc bị thả ra, một đám ủ rũ cụp đuôi, tay nộp bài thi run nhè nhẹ, cực kỳ giống cảnh khi thi được trứng ngỗng mà phải mang về nhà yêu cầu ba mẹ ký tên.
Luyện Hạo chân quân lòng có loại xúc động: "Chưởng môn sư huynh, ta thi rớt, ta có thể bị sư thúc cấm thu đồ đệ hay không?"
Nụ cười của Bạch Mạo chân quân hiếm khi biến mất, đi trên đường đều hoảng sợ, có thể thấy được bị hắn đã bị khảo thí đả kích có bao nhiêu thảm, mà Tĩnh Dao chân quân lại mang vẻ mặt phải đi về quyết chí tự cường rồi lại đến khảo một lần nữa, trên đỉnh đầu phảng phất có ý chí chiến đấu hừng hực thiêu đốt......
Hoàn Thiệu chân quân muốn đi dò hỏi Tư Hằng một phen, quay đầu lại thấy Tư Hằng lạnh mặt từ bên trong đi ra, bài thi trong tay không gió tự cháy, tất cả đều hóa thành tro tàn.
Hoàn Thiệu chân quân yên lặng lui ra sau, có vấn đề gì thì vẫn nên để sau này lại hỏi đi, tâm tình sư thúc không ổn, tẩu vi thượng sách.
Tư Hằng nhìn thấy Hoàn Thiệu chân quân, liền gọi hắn lại: "Ngươi cũng tới, có rảnh hay không? Có muốn thử làm phần bài thi này không?"
Hoàn Thiệu chân quân vội vàng xua tay: "Không không không sư thúc, môn phái còn có không ít chuyện quan trọng, ta rất bận, siêu cấp vội, ta đi trước, rảnh rỗi lại đến bái phỏng sư thúc."
Tư Hằng cũng không miễn cưỡng, vẫy vẫy tay làm hắn rời đi, Hoàn Thiệu chân quân như được đại xá, chạy dường như đang trốn.
Tư Hằng thở dài một hơi, bài thi của đám người Luyện Hạo này không có một bài nào đạt tiêu chuẩn, bọn họ như vậy thì sao có thể làm một sư phụ tốt chứ? Hắn sao có thể yên tâm làm Tư Lạc đi theo bọn họ?
Hai trăm năm trước, khi hắn tìm được Tư Lạc, nàng đã kề cận tử vong, tuy rằng hắn hủy diệt xác ngoài của ma đao, giữ được linh hồn của nàng không bị ma đao hấp thu, nhưng linh hồn của nàng đã bị hao tổn, ma đao cũng cùng linh hồn của nàng dây dưa dung hợp lại với nhau, trong khoảng thời gian ngắn không có cách nào tách ra.
Cho nên hắn đem Tư Lạc đưa tới Tư Khuê Phong, hai trăm năm này dùng bí pháp ôn dưỡng linh hồn của nàng, một bên chậm rãi tróc ma đao chi linh ra.


Vốn dĩ chỉ cần trải qua thêm một trăm năm nữa thì linh hồn của nàng sẽ có thể ôn dưỡng tốt, cũng có thể tróc ma đao chi linh ra khỏi linh hồn của nàng tróc, lại không nghĩ rằng linh hồn của nàng đã rời đi trước.
Hiện giờ linh hồn của nàng vẫn có tổn hại như cũ, ma đao chi linh cũng còn ở trong linh hồn của nàng, ai cũng không thể bảo đảm có thể vảy ra biến cố gì hay không.
Cho nên, tìm cho nàng một người sư phụ tốt là rất quan trọng, có thể bảo hộ nàng, đối xử tốt với nàng, còn có thể tại thời điểm nàng nghịch ngợm quá mức mà quản quản nàng, hết thảy đều là yêu cầu phải nắm chắc và đúng mực, vì thế hắn đạc biệt tạo ra một bài thi.
Nhưng mà Luyện Hạo cùng mười mấy người này, không có người nào đạt tiêu chuẩn.
Ngay cả bài thi chết đều trị không được, càng đừng nói đối mặt Tư Lạc.
Trừ bỏ bọn họ, trong Côn Luân còn có ai thích hợp làm sư phụ của nàng đâu?
Tư Hằng có chút phiền muộn.
Tư Hằng phiền muộn trở lại đỉnh núi Tư Khuê Phong, nhận được một phong thư đặc thù.

Trên thư tín có một đóa hoa ngọc lan thủy tinh, khi hoa ngọc lan thủy tinh đụng tới Tư Hằng liền hóa thành nước rồi biến mất, chỉ còn lại một phong tin ngắn.
"Tôn giả mạnh khỏe, thiếp thân An Lệ có lễ, quấy rầy tôn giả tĩnh tu, thiếp cảm giác bất an sâu sắc.

Do nay có tiểu nữ Phong Khanh Liên, thể chất nàng đặc thù, người mơ ước vô số, An Lệ lại vô pháp tự mình bảo hộ, cố khẩn cầu tôn giả vươn viện thủ, thu nàng vào môn hạ, che chở nàng trong 300 năm tánh mạng vô ưu, thiếp thân vô cùng cảm kích."
Hoa ngọc lan thủy tinh là tiêu chí của sư phụ Tư Hằng, sư phụ hắn năm đó đưa ra ba đóa hoa ngọc lan thủy tinh, đại biểu ba lời hứa hẹn của hắn, hiện giờ sư phụ hắn đã viên tịch, đương nhiên Tư Hằng phải gánh vác di nguyện của sư phụ hắn, giúp hắn hoàn thành ba lời hứa hẹn kia.
Tư Hằng bỗng nhiên suy tư gì đó: "Thu vào môn hạ sao?"
————

Thành trấn dưới chân núi Côn Luân tên là Sơn Thành, Phong Tư Lạc ở trong thành này mấy ngày, người bên trong thành rõ ràng tăng lên nhiều, không ít người từ các nơi khác bôn ba mà đến, tất cả đều là vì thí luyện nhập môn sau đó không lâu ở Côn Luân.
Nhưng luôn có cái gọi là oan gia ngõ hẹp, Phong Tư Lạc trạch ở trong khách điếm mấy ngày, thật sự là nhàm chán vì thế đi ra ngoài hóng gió, kết quả vừa ra khỏi cửa liền đụng phải người Phong gia.
Phong gia làm một thế gia tu tiên, trong gia tộc những người có tư chất tu luyện đương nhiên không ít, mỗi lần các đại tiên môn thu đồ đệ, Phong gia đều phải đi tới vài địa phương, Côn Luân là trạm thứ nhất của bọn họ.
"Nghịch nữ!" Lần này người mang đội đúng là cha Phong Ti La, cũng chính là đệ đệ Phong Tiêu của gia chủ Phong gia, Phong Tiêu ước chừng ngây người hồi lâu, lúc này mới phản ứng lại người đối diện là nữ nhi Phong Ti La bất hiếu trốn đi kia của hắn.
Nhớ tới Phong Ti La, Phong Tiêu liền tức tới mức tâm can đều đau, hắn vốn dĩ đã thu một tuyệt bút sính lễ từ Lạc Phong thành chủ, cũng hứa hẹn mấy ngày nữa sẽ đem nữ nhi đưa đến phủ của Lạc Phong thành chủ.

Kết quả nữ nhi này của hắn không rên một tiếng liền bỏ chạy, Phong Tiêu chỉ có thể đem đồ vật của Lạc Phong thành chủ lui về, còn phải lấy không ít thứ tốt của mình để bồi tội.
Mấy tháng qua hắn không biết đã mắng Phong Ti La bao nhiêu lần, hắn âm thầm thề, một khi bắt được bất hiếu nữ này thì hắn nhất định phải làm nàng đau đớn muốn chết.
Nhưng lửa giận ngập trời này, sau khi nhìn thấy Phong Ti La không bao lâu, Phong Tiêu lại không tức giận như vậy nữa.
Mấy tháng không gặp, nữ nhi này của hắn lại đẹp lên không ít, cũng cao lên không ít, dáng người càng yểu điệu, nốt ruồi son giống như ngọn lửa giữa mày kia càng diễm lệ làm người không rời được mắt, kiếp sống bên ngoài mấy tháng này của nàng tựa hồ không có phải chịu một đinh điểm khổ.
Phong Tiêu là người rất thực tế, tâm tư hắn lập tức liền linh hoạt lên, lúc trước nữ nhi đã có thể làm Lạc Phong thành chủ nhất kiến chung tình, hiện giờ nữ nhi càng đẹp thì Lạc Phong thành chủ nhìn thấy sao lại không tâm động, nói không chừng hôn sự lúc trước còn có thể tiếp tục? Có lẽ còn có thể được thêm càng nhiều sính lễ?
"Còn không qua đây?" Phong Tiêu xụ mặt nói, lần này ông ta nhất định phải mang nàng trở về, thân thủ đưa đến tay Lạc Phong thành chủ.
Phong Tư Lạc thấy biểu tình của Phong Tiêu mấy phen biến hóa, nàng liền yên lặng lui về phía sau, đánh chết cũng không tới gần người Phong gia.
Phong Khanh Liên đứng ở trong đám người, nhìn đường muội của nàng ngày thường kiều kiều nhược nhược không chủ kiến gì mà chỉ mấy tháng không gặp, người đường muội này hình như đã có biến hóa không nhỏ.

Bất quá Phong Ti La thật sự là xuẩn, dám mang một khuôn mặt như vậy ở bên ngoài hành tẩu, cũng không biết làm che giấu, lúc này bị Phong Tiêu bắt lấy, nàng ta sợ là lại bị bắt về Phong gia liên hôn.
Phong Khanh Liên không hảo cảm gì với tất cả mọi người Phong gia, Phong Ti La sẽ như thế nào nàng ta một chút đều không quan tâm, càng thêm sẽ không ra tay giúp nàng.
Thấy Phong Ti La lui ra phía sau, lửa giận của Phong Tiêu lại bùng lên, gầm lên với thủ hạ: "Thất thần làm gì, còn không bắt tiểu thư mang lại đây?"
Người Phong gia xếp theo một hàng có hơn ba mươi người, Phong Tiêu vẫn là Kim Đan kỳ, Phong Tư Lạc cũng không muốn cứng đối cứng với bọn họ, nàng nhảy ra bên ngoài, đồng thời hô to: "Giết người lạp cứu mạng a!"

Người Phong gia đồng thời sửng sốt, còn không phản ứng lại được, bọn họ đã bị mười mấy đệ tử Côn Luân vây quanh, một tu sĩ Kim Đan kỳ đứng trước lạnh mặt: "Người nào dám ở bên đường hành hung?"
Phong Tư Lạc tránh ở phía sau hắn, chỉ vào người Phong gia: "Vị chân nhân này, chính là bọn họ."
Tu sĩ Kim Đan kia thấy nàng là một tiểu cô nương kiều kiều nhược nhược, lập tức liền tin hai phần, lại xem người Phong gia mỗi người đều có vẻ mặt phẫn nộ hung thần ác sát, hắn lại tin thêm hai phần.
Phong Tiêu hung tợn trừng mắt nhìn Phong Ti La, chắp tay thi lễ với tu sĩ Kim Đan: "Tại hạ Phong Tiêu, người phía sau chân nhân là nữ nhi của tôi, tiểu nữ nghịch ngợm, tại hạ đang muốn mang nàng trở về, chân nhân chê cười."
Người Phong gia sôi nổi làm chứng: "Đúng vậy, vị kia là tiểu thư Phong gia chúng ta, chúng ta không phải người xấu."
Tu sĩ Côn Luân khó xử, Phong Tư Lạc thấy thế nói: "Chân nhân, ta tới tham gia Côn Luân thí luyện, bọn họ không cho ta tham gia."
"Hồ nháo, ngươi tham gia thí luyện Côn Luân cái gì, cũng không nhìn xem mình có tư chất gì, lập tức cùng ta trở về, đừng ở chỗ này mất mặt xấu hổ." Phong Tiêu nói.
Phong Tư Lạc chuyển về hướng tu sĩ Kim Đan ở Côn Luân: "Chân nhân ngươi nghe được đi? Bọn họ muốn ngăn cản ta tham gia thí luyện của Côn Luân, ta đã báo danh, chân nhân ngài sẽ bảo hộ chúng ta đúng không?"
Kim Đan tu sĩ gật đầu: "Chỉ cần ngươi báo danh, chỉ cần ngươi không phải tự mình từ bỏ thí luyện, thì sẽ không ai có thể ngăn cản ngươi tham gia." Hắn chuyển hướng về đám người Phong Tiêu, "Nếu các ngươi mạnh mẽ ngăn cản nàng tham gia thí luyện ở Côn Luân, vậy các ngươi chính là địch của toàn bộ Côn Luân."
Tâm can Phong Tiêu run lên, hắn là một cái Phong gia nho nhỏ, lấy cái gì làm địch với Côn Luân?
Hắn không dám nói thêm nữa, mang theo mọi người xoay người rời đi.
Trước khi đi hắn ý vị thâm trường nhìn thoáng qua Phong Tư Lạc, nữ nhi này của hắn tuyệt đối không qua được thí luyện của Côn Luân, đến lúc đó hắn lại mang đi nàng là được.
Phong Tiêu cười lạnh, tóm lại nàng trốn không thoát.
Tác giả có lời muốn nói:
Phong Tư Lạc: A
Tư Hằng: Ha hả
Tu vi cảnh giới: Luyện khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, độ kiếp
Kim Đan tôn xưng chân nhân, Nguyên Anh tôn xưng chân quân, Hóa Thần trở lên tôn xưng tôn giả.