Trở Mình Trong Lòng Bàn Tay Ảnh Đế

Chương 25



Siêu thị trong khu biệt thự không lớn, Quý Hòa Hiện mua một vài nguyên liệu nấu ăn đơn giản, lúc đang chuẩn bị đến quầy tính tiền thì có đi ngang qua một dãy kệ trưng bày, anh nhìn thấy hộp đồ chơi búp bê babie, anh chợt dừng bước lại.

Anh không nhìn búp bê, mà là nhìn quần áo trên người búp bê. Bên trong hộp có những bộ quần áo nhỏ rất đáng yêu, đủ mọi màu sắc, mỗi một bộ đều có phong cách không giống nhau.

Anh nhớ đến bộ váy màu xanh trên người tinh linh hoa, lúc vẽ anh không nghĩ gì nhiều, chỉ tiện tay phối màu mà thôi, không đẹp cho lắm. Nếu anh vẽ quần áo lên bức tranh thì có vẽ quá cố ý, nhưng cô vẫn luôn mặc một bộ váy màu xanh, thế cũng không phải cách.

Trên đường về nhà, trong đầu Quý Hòa Hiện đều là chuyện phải làm thế nào để thay quần áo cho tinh linh hoa. Cho đến khi về nhà, đặt nguyên liệu nấu ăn vào nhà bếp, anh có hơi khác nước, bèn đi tới phòng khách rót nước uống.

Cốc được đặt ngay trên khay trà, lúc anh đưa tay định lấy thì bỗng dừng động tác lại, ánh mắt anh rơi vào khay trà, bên cạnh cốc cà phê có một trái..

Ngón tay thon dài của anh dời từ cốc cà phê sang, anh cầm lấy trái cây nhỏ xíu kia lật qua lật lại kiểm tra, cuối cùng xác nhận nó là một trái nho tròn vo hàng thật giá thật.

Trong nhà không có nhiều hoa quả, toàn bộ đều được đặt trong tủ lạnh. Quan trọng nhất chính là, hoa quả trong tủ lạnh cũng không hề có nho. Như vậy, nếu trái nho này đột nhiên xuất hiện trên bàn, thế thì lập tức có chút ý vị sâu xa.

Quý Hòa Hiện khẽ cười thành tiếng, nếu anh không biết tinh linh hoa sống, vậy anh sẽ nghĩ đã có người chuồn êm vào nhà mới có trái nho này ở đây, vừa hay Quý Hàm Thư trước đó sẽ trở thành đối tượng bị anh nghi ngờ đầu tiên.

Dù anh phản ứng thế nào, đều sẽ không nghĩ đến tinh linh hoa. Có lẽ nhóc con đã suy đoán như thế, cho nên mới hái một trái nho đưa ra cho anh.

Cô nghĩ anh sẽ không đoán ra được cô, cho nên mới không sợ, thế nhưng --- Tại sao cô lại muốn đưa cho anh một trái nho?

Lấy lòng anh sao?

Không đúng, Quý Hòa Hiện suy nghĩ một chút rồi chợt hiểu được, cô đang ngỏ ý cảm ơn anh. Ở thế giới trong tranh, cô có thể dùng được tất cả mọi thứ, anh lại không dùng được, anh chỉ có thể ăn được những trái nho kia mà anh vẽ kia.

Cô muốn ngỏ ý cảm ơn, cũng chỉ có thể đưa nho mà anh có thể ăn được cho anh.

Chỉ là, với vóc người của nhóc con, chắc chắn cô không thể nào xê dịch nổi trái nhỏ này, như vậy, cô đã đưa đến bằng cách nào?

Quý Hòa Hiện rơi vào tò mò, có chút tiếc nuối. Khi anh ra cửa, anh đã không mở máy tính ở phòng ngủ ra.

Thực tế thì, vì để đưa được trái nho ra ngoài, Diệp Vấn Vấn đã mạnh mẽ biến mình thành siêu lực nữ.

....

Chiếc nồi cho Quý Hòa Hiện vẽ không lớn lắm, nhỏ hơn nhiều so với chiều cao của Diệp Vấn Vấn, tính toán thì chỉ nhiều nhất là hai ly.

Nhưng ngay khi Diệp Vấn Vấn đưa ra quyết định sẽ đưa nước trái cây, đầu óc không linh hoạt, không nghĩ tới vấn đề dung lượng.

Hơn nữa, tuy cái nồi nhỏ, nhưng khá nặng, cô không biết nó làm từ chất liệu gì, vì thế, đối với Diệp Vấn Vấn mà nói, trọng lượng của cái nồi này đã không nhẹ.

Sau khi rót đầy một nồi nước, cô bê theo bay ra ngoài, cô có cảm giác như đang cõng một thứ gì đó cực nặng trên lưng vậy. Còn có một yếu tố khác nữa, diện tích của biệt thự lớn, từ khoảng cách từ trong tranh bay ra ngoài, đến bàn ăn cũng không ngắn.

Nhưng ban đầu Diệp Vấn Vấn không hề nghĩ tới những điều này, chờ đến khi cô ôm nồi nước trái cây thở hồng hộc, so sánh dung tích với cốc nước bình thường, mới biết suy muốn đưa nước trái cây cho ảnh đế đại nhân ngây thơ cỡ nào.

Theo như tình huống bình thường thì, cô đoán có thể cô phải chuyển từ không gian này đến không gian này hết cả một ngày, mới có thể rót được cho ảnh đế đại nhân một cốc nước. Kết thúc một cái, cô có thể còn sống thì chắc chắn do mạng cô rất lớn.

Nhưng Diệp Vấn Vấn lại không cam lòng từ bỏ suy nghĩ tặng thứ gì đó cho ảnh đế đại nhân.

Cô đi qua đi lại trên bàn, suy nghĩ một hồi lâu cũng không tìm được cách thích hợp nào, cô không thể làm gì khác hơn là cầm theo cái nồi về thế giới trong tranh.

Sau khi trở về, cô nhìn thấy giàn nho lớn trên đỉnh đầu, nhất thời suy nghĩ lóe lên. Không thể đưa nước trái cây được, nhưng có thể đưa được trái nho nhỉ?

Cô tin, nho ở thế giới trong tranh ngon hơn nho bên ngoài nhiều. Diệp Vấn Vấn lập tức thay đổi mục tiêu: Mục đích đưa cho ảnh đế đại nhân một cốc nước trái cây, đổi thành đưa cho ảnh đế đại nhân một trái nho.

Đưa nho thì đơn giản hơn nhiều, sau khi ảnh đế đại nhân vẽ xong thì vẫn chưa di chuyển giá vẽ về lại bên giường. Giá vẽ chỉ cách bàn cách chừng một mét hơn, chỉ cần đặt trái nho lên bàn sách là được.

Thời khắc này, tất nhiên phải mời Tiểu Thanh đến giúp đỡ. Tiểu Thanh cuốn lấy trái nho đưa ra, cô không cần phải ra lực gì cả, còn có thể đưa thêm vài trái nho nhiều vị khác nhau.

Nhưng đáng tiếc chính là, độ dài của ngọn cỏ khi vươn ra ngoài có hạn, nó không đủ đến bàn sách!

Diệp Vấn Vấn: "..."

Trong một giây, Diệp Vấn Vấn trừng mắt với giàn nho, cô không tin cô không làm gì được một trái nho.

Cô nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cũng nghĩ được một cách, cô bện lá cỏ lại thành một cái lưới như lưới đánh cá, sau đó đặt một trái nho vào, rồi cùng  ngọn cỏ đẩy mạnh trái nho vào trong lưới.

Chuyển không đi, ôm không động, vậy thì kéo là được, kéo không được nữa thì đẩy, dù sao trái nho cũng hình tròn.

Kéo trái nho trong túi lưới, dưới sự giúp đỡ của ngọn cỏ, cô bay ra khỏi tranh.

Vừa bay ra ngoài, cả người cô lập tức bị trọng lượng của trái nho kéo xuống, cô ra sức đập cánh, mới không để mình rơi xuống cái vèo.

Cô kéo một trái nho bay đi, nhiều nhất chỉ có thể bay được với độ cao cách mặt đấy mười centimet, hơn nữa còn không thể kiên trì quá lâu.

Diệp Vấn Vấn nhớ đến bàn trà trong phòng khách khá thấp, một bên được tạo thành bởi những thanh ngắn, vừa hay có thể để cô leo lên được.

Cuối cùng, vừa kéo vừa đẩy vừa bay, cô dốc hết sức lực, không tốn bao lâu đã đưa được trái nho đến bên bàn trà.

Sau đó cô vén tóc lại, cô kéo túi lưới vác lên người một cách rất đẹp trai, cô hít thở thật sâu đưa trái nho cùng bò lên mấy thanh ngắn, cô vừa bò vừa đập cánh, để giảm bớt sức nặng. Cuối cùng cũng bò lên được bàn trà, cô lại dùng hết sức lực kéo trái nho đi.

Diệp Vấn Vấn mệt đến mức mồ hôi đầy đầy, cô nhìn trái nho tròn vo trên khay trà, cảm thấy rất có cảm giác thành công, cảm giác mình đã tự đột phá giới hạn của mình, khiến cả người lẫn tâm đều thăng hoa.

Nhưng cảm giác thành công thì thành công, thăng hoa thì thăng hoa, đó chỉ là những cảm giác thỏa mãn về mặc tinh thần mà thôi. Trên thực tế, tứ chi và cánh của cô đã mỏi đến mức khiến cô mềm oặt nằm nhoài trên khay trà, nội tâm rít gào điên cuồng:

Tôi phải biến khổng lồ! Chuyển một trái nho thôi đã quá mệt mỏi!!

Cô còn chưa kịp cảm thán xong, lại nghe được tiếng mở khóa cửa vang lên, đầu óc cô ầm một tiếng, lập tức vươn người bò dậy: Không phải ảnh đế đại nhân đi ăn cơm à, sao lại về nhanh như thế?!

Sau đó, cô thấy Quý Hòa Hiện xách mấy cái túi đi vào, cô muốn bay về phòng ngủ, nhưng cánh cô vẫn còn mỏi nhừ, nhất thời không động nổi.

Cô cũng không hoảng hốt, bây giờ Quý Hòa Hiện không thể vừa về đã vào phòng ngủ ngay, cô chỉ cần tìm cơ hội bay về là được rồi. Trên khay trà có một vài thứ, nhưng nơi có thể trở thành chỗ ẩn náu tạm thời của cô chỉ có hộp giấy.

Hộp giấy này khác với hộp giấy trong phòng ngủ, hộp được chạm rỗng, với việc trốn bên ngoài hộp giấy, chi bằng cô chui thẳng vào trong hộp giấy. Như vậy, vừa có thể yên tâm lớn gan quan sát tình huống bên ngoài, cũng không lo bị phát hiện.

Bên trong hộp có đầy khăn giấy mềm mại, sau khi cô bò vào, nằm trên giấy, nhìn xuyên qua những hoa văn chạm rỗng, cô thấy Quý Hòa Hiện đi vào trong bếp thì yên lòng hơn.

Cô định nghỉ ngơi trong này một chút, chờ đến khi sức lực được khôi phục lại, chờ đến khi cánh không còn mỏi như thế nữa thì sẽ bay về trong tranh.

Có lẽ là do quá mệt mỏi, cô lại buồn ngủ, hai mí mắt bắt đầu híp lại với nhau.

Diệp Vấn Vấn dụi dụi đôi mắt đã không thể mở nổi của mình nữa, cô thầm nhủ: Ngủ mấy phút là được.

Một giây sau, cô ngủ thiếp đi.

Quý Hòa Hiện đặt trái nho trong lòng bàn tay mình, đây là quà nhóc con tặng anh, anh không định ăn ngay, muốn ăn, cũng phải để nhóc con thấy anh ăn.

Anh nghĩ, nếu cô thấy anh ăn thì cũng sẽ vui vẻ.

Anh cầm trái nho đi vào phòng ngủ, tiện thể nhìn xem cô đã đưa trái nho ra ngoài bằng cách nào. Kết quả, khi anh vào phòng ngủ thì phát hiện tinh linh hoa không có trong tranh.

Quý Hòa Hiện sửng sốt, lúc anh vào phòng ngủ thì đã cố tình đi chậm lại, còn dừng chân nữa, để cho cô có thời gian chuẩn bị. Dù cô ở trong nhà bên trong tranh, hay cô đang ở ngoài tranh, đều sẽ kịp thời về lại trong tranh ngồi ngay ngắn.

Nhưng bây giờ cô lại không hề có trên nhụy hoa.

"Cô ấy đi đâu rồi?" Quý Hòa Hiện đứng trước tranh, ngay cả anh cũng không phát hiện ra, trong giọng nói của anh có chút căng thẳng.

Hai giây sau, ngọn cỏ nhô ra, chỉ vào trái nho trong tay anh.

Trong nháy mắt, anh đã hiểu được, tinh linh hoa đưa nho cho anh, còn chưa kịp bay về. Nhưng khi anh trở về cũng đã làm vài việc khác, theo lý thuyết thì cô vẫn có đủ thời gian để bay về trong tranh.

Trừ phi cô không về được.

Là lý do gì đã khiến cô không thể bay về từ phòng khách?

Quý Hòa Hiện trầm tư trong chốc lát, sau đó anh bước nhanh ra ngoài phòng khách. Anh quét mắt nhìn khắp khay trà, cuối cùng ánh mắt anh dừng lại ở chỗ hộp giấy.

Anh cầm thấy hộp giấy, quả nhiên nhìn thấy được bên trong là tinh linh hoa đang ngủ say như chết.

Quý Hòa Hiện thở phào nhẹ nhõm, nhất thời không nhịn được mà đưa ngón trỏ chạm nhẹ vào cô.