Trái Cấm - YunBin

Chương 12



Hai tuần trôi qua với biết bao là nước mắt của sự nhớ nhung. Kaiz không thể nhớ nổi mình đã làm gì để có thể vượt qua được hai tuần sống trong địa ngục đó. Biết bao tin nhắn gửi đi không được hồi đáp, biết bao cuộc điện thoại chỉ để nghe tiếng của “tổng đài”…….đây không phải là lần đầu tiên Kaiz nếm trải qua cảm giác này. Thư Kỳ cũng đã một lần từ bỏ Kaiz mà ra đi như thế, thời gian đó Kaiz sống không bằng chết. Vết thương mới chồng chất lên vết sẹo cũ, đau thật đau, nhớ về những kỉ niệm, những hơi ấm ngày nào…..giờ chỉ còn trong giấc mơ. Kaiz đi hết tất cả mọi nơi, đến những nơi hai đứa từng đi, quán ăn hai đứa từng ăn. Kaiz nhâm nhi nổi đau chơi vơi, cô đơn từng ngày… để thời gian lặng lẻ trôi qua. Và rồi cái ngày hẹn gặp Linh Nhi cũng đã tới. Reen hẹn Kaiz ba giờ chiều mà từ sáu giờ sáng Kaiz đã có mặt ở đó. Cứ như người mất hồn ngơ ngẩn đứng trước cổng trường ôn thi đợi Nhi. Cho đến khi gặp được Nhi cùng Reen từ xa đi lại. Như người chết vừa mới được sống lại nhanh nhẩu chạy đến trước mặt Nhi, cầm lấy tay Nhi Kaiz lây mạnh.

-

Nhi, Nhi. Làm ơn cho Kaiz biết nhà Hy ở đâu đi.

Nhi liếc xéo Kaiz, vung mạnh tay rồi không nói không rằng cho thẳng một bạt tay vào mặt Kaiz. Xong Nhi quay sang nhìn Reen trách móc:

-

Là anh đúng không? Em đã nói em không muốn gặp cái tên phản bội này rồi mà.

Bất ngờ trước cái tát vừa rồi, Reen chua xót nhìn Kaiz, sau đó quay sang đặt tay lên vai Nhi:

-

Em bình tĩnh lại coi, sao chưa gì hết đã như vậy rồi. Anh đã nói với em rồi, Kaiz bị người ta gài, nó say không biết gì cả?

Nhi hất hàm nhìn Kaiz, nở một nụ cười khinh bỉ:

-

Say? Say đến mức không biết gì? Nếu không biết gì thì đã không còn đủ sức để “làm” gì rồi.

Nói rồi Nhi xoay lưng bỏ đi, chỉ kịp để lại cho Kaiz một ánh mắt vô cùng căm phẫn. Bất ngờ Kaiz chụp lấy tay Nhi kéo lại, Nhi bị kéo một cách bất ngờ cũng không kịp trở tay đành quay bật người lại, chưa kịp phản ứng gì thì đã thấy Kaiz quỳ rạp xuống chân mình. Nước mắt Kaiz bắt đầu ứa ra, giọng nói khó nghe vì nghẹn cứng:

-

Cho là Kaiz đã sai, cho là Kaiz là kẻ khốn nạn nhưng xin Nhi hãy vì tình nghĩa bạn bè bấy lâu nay mà giúp Kaiz một lần có được không? Cho dù chỉ là được nhìn thấy Hy, chỉ để nói với Hy một vài lời…dù chỉ là một lần cuối….Kaiz cũng sẽ cam lòng chấp nhận..

Nhi bất ngờ trước hành động này đến mức kinh ngạc không biết nói gì cả. Kaiz trong mắt Nhi từ xưa đến giờ là một người đầy lòng kiêu hãnh, là sự ước mơ của biết bao cô gái, là thần tượng của cả một ngôi trường. Kaiz luôn sống trên đầu người khác, chưa bao giờ để ai coi thường hay có cơ hội xúc phạm đến mình. Vậy mà giờ đây…. vì một người con gái… Kaiz có thể quỳ xuống chân của một người khác. Trước đây Nhi cũng từng chứng kiến quảng thời gian khi Thư Kỳ rời bỏ Kaiz, lúc đó mặc dù Kaiz cũng có tổn thương, có buồn, có khóc….nhưng việc duy nhất Kaiz làm trong khoảng thời gian đó là thu mình lại, sống lạnh nhạt hơn, mạnh mẽ hơn. Quả thật Nhi chưa bao giờ chứng kiến một Kaiz yếu đuối như thế này. Nhìn kỹ lại khuôn mặt Kaiz, khác với vẻ chau chuốt vốn có, Kaiz bây giờ quần áo lôi thôi, đầu tóc rối bời, khuôn mặt gầy hao hốc hác. Nhìn thật rất xót xa. Reen cuối xuống đỡ Kaiz đứng dậy, chơi với nhau từ nhỏ và đây cũng là lần đầu tiên Reen chứng kiến thằng bạn của mình yếu đuối như thế này.

Kaiz đứng dậy, ánh mắt vẫn đầy vẻ đau khổ nhìn Nhi. Nhi xoay mặt chổ khác như muốn trốn tránh cái nét bi thương ấy, hạ thấp giọng Nhi nói:

-

Dì với Dượng không đơn giản như những gì Kaiz từng nghĩ đâu. Nhà lúc nào cũng đầy rẫy vệ sĩ. Trà trộn vào đó còn khó hơn lên trời, có biết nhà cũng vô ích thôi.

Kaiz biết Nhi đã mền lòng, đặt tay lên vai Nhi, Kaiz nhìn Nhi bằng ánh mắt cầu khẩn:

-

Vậy có cách nào đưa Hy ra ngoài không?

Nhi thở dài lắc đầu:

-

Cả mấy tuần nay chị ấy cứ giam mình trong phòng, đến cửa phòng còn không bước chân ra nữa bước nói gì đến ra ngoài. Nhi có ghé qua vài lần rủ chị ấy đi ăn uống, mua sắm mà chị ấy một mực không đi. Nói thật, không phải là không muốn giúp Kaiz nhưng mà… không biết giúp bằng cách nào.

Kaiz không từ bỏ hy vọng:

-

Nhi cứ đưa Kaiz đến nhà Hy đi, rồi Kaiz sẽ nghĩ cách….sẽ được thôi mà…

Reen cũng lên tiếng nói thêm vào:

-

Em cứ đưa nó tới nhà Hy đi, rồi sẽ tìm cách giải quyết sau. Như vậy cũng xem như giúp nó rồi.

Nhi suy nghĩ một lúc rồi miễn cưỡng gậc đầu.

-

Hứa với Nhi, đến nơi rồi không được tự ý manh động. Phải nghe theo lời Nhi.

Kaiz gật đầu một cách không do dự. Sau giờ học cả ba cùng nhau đến nhà Hy. Ngôi nhà rộng hơn so với sức tưởng tượng của Kaiz, nó như một cung điện đoan trang, lộng lẫy. Quả thật đúng như lời Nhi đã nói. Xung quanh nhà Hy nhìn đâu cũng thấy vài ba tên vệ sĩ, kiểu này một con mèo chui vào sợ còn không lọt nói gì đến một tên to đùng như Kaiz. Nhìn các tên vệ sĩ bao quanh khu nhà, Reen ồ lên một tiếng kinh ngạc rồi quay sang hỏi Nhi:

-

Ba mẹ Hy là xã hội đen hả Nhi? Sao giống phim HongKong quá vậy?

Nhi tập trung nhìn dáo dát xung quanh, không nhìn thẳng mất Reen, vẫn thản nhiên trả lời:

-

Dượng là chủ tịch một tập đoàn lớn, Dì lại là giám đốc của một ngân hàng có tiếng. Nhà nhiều tiền của như vậy, thuê nhiều vệ sĩ cũng không có gì lạ.

Kaiz nhìn hai người họ nói chuyện với nhau mà nóng ruột hối thúc Nhi.

-

Bây giờ làm cách nào để vào trong?

Nhi quay sang nhìn Kaiz thở dài lên tiếng:

-

Bây giờ để Nhi vào đó trước, xem tình hình sao đã. Rồi có gì nhắn tin cho Kaiz, chịu khó ngồi ngoài này đợi được không?

Kaiz buồn bã gật đầu. Thế rồi Nhi để lại Kaiz cùng Reen đứng đó, một mình đi về phía nhà Hy. Cũng là một trong những đại tiểu thư, lại là em họ của Minh Hy nên việc ra vào nhà Hy đối với Nhi không có mấy khó khăn. Nhi vừa bước vào đồng thời nhìn thấy ba mẹ Hy từ trong bước ra. Nhi vòng tay lể phép cúi đầu chào:

-

Con chào dượng, chào dì.

Ông Lâm Tính quay sang nhìn Nhi rồi chỉ gật đầu một cái, giữ nguyên nét nghiêm nghị, ông không hé răng lấy một nụ cười. Bà Loan nhìn đứa cháu ruột của mình tươi cười lên tiếng:

-

Linh Nhi, qua chơi với Minh Hy hả? Con cứ vào nhà chơi tự nhiên đi, dượng đưa dì đi công việc một lát sẽ về ngay.

Nghe đến hai chữ “ra ngoài” trong lòng Nhi mừng như mở cờ. Lễ phép chào dì dượng rồi Nhi nhanh chóng đi thẳng lên phòng Hy. Vừa đi vừa móc điện thoại ra nhắn tin cho Reen.

-

“Khoảng mười phút nữa dì dượng sẽ ra ngoài, dẫn theo không ít vệ sĩ, chắc cũng chỉ còn vài tên ở nhà. Hai người liệu đường tính sao thì tính”

Nhận được tin nhắn Reen quay sang mừng rỡ nói với Kaiz:

-

Ba mẹ Hy sắp ra ngoài rồi, nhân cơ hội này lẻn vào.

Kaiz quay sang vui mừng lên tiếng:

-

Nãy giờ tao cũng quan sát kỹ rồi. Từ vị trí này, nếu leo lên được cái cây sakê trước mặt thì có thể trèo thẳng lên phòng Hy.

Nói rồi cả hai cùng im lặng chờ đợi. Sau khi nhìn thấy một chiếc xe bảy chỗ màu đen từ nhà Hy chạy ra, kéo theo sau là hai ba chiếc xe nữa. Đoán rằng ba mẹ Hy đã rời khỏi nhà, lúc này đây Reen mới lặng lẽ lên tiếng:

-

Vẫn còn vài ba tên vệ sĩ Kaiz ơi.

-

Có cách nào dụ tụi nó đi chổ khác không?

Reen nghiến răng:

-

Để tao liều thử.

Nói rồi không đợi Kaiz phản ứng Reen đã nín thở, hồi hộp bước đến trước cổng nhà Hy. Kaiz nhìn đang bóng dáng Reen bất chợt cảm thấy có lỗi, nếu không phải tại vì Kaiz thì mọi người đâu ai chịu khổ như thế này.

-

Anh gì đó ơi, làm ơn cho em hỏi thăm một chút. – Nhìn một tên vệ sĩ to cao đứng trước cổng, Reen rụt rè lên tiếng.

Tên to con đó quay sang Reen hất hàm:

-

Có chuyện gì?

Reen nuốt nước bọt nhẹ giọng lên tiếng:

-

Em muốn hỏi đường ra quận nhất. Anh làm ơn chỉ giúp em với ạ.

-

Không thấy tụi tao đang làm việc sao? Biến đi chỗ khác.

Reen liếc liếc mắt suy nghĩ rồi ngước lên nhìn hắn ta tươi cười:

-

Anh đẹp trai, anh làm vệ sĩ hả?

Hắn ta nhíu mày nhìn Reen tỏ vẽ khó chịu:

-

Liên quan gì tới mày?

-

À! Không có gì, tại em thấy anh oai phong quá, anh có nhận đệ tử không anh?

Tên kia được Reen khen tặng vài câu nhất thời phổng mũi bắt đầu ra oai.

-

Tao đây đệ tử một đống, cần gì phải nhận thêm.

Reen nhướng mày tỏ vẽ không tin:

-

Anh nói thật hả? Vậy cái hai anh đang gác trên kia cũng là đệ tử của anh luôn hả?

Hắn ta vênh mặt lên cao:

-

Chứ sao nữa?

Reen cười tủm tỉm lắc lắc đầu.

-

Em không tin đâu, thường thì đệ tử ai dám để đại ca mình gác cổng bao giờ?

Tên kia nhăn mặt tỏ vẻ bực mình:

-

Mày không tin hả? Để tao chứng minh cho mày xem.

Nói rồi hắn ta quay lên lầu vẫy vẫy tay. Hai tên gác ở trên lầu lúc này nhìn xuống thấy Reen đang đứng đó, rồi lại thêm có người gọi mình, cứ tưởng là có chuyện gì xảy ra, tức tốc chạy xuống. Lúc này Reen lật đật ra hiệu cho Kaiz, Kaiz hiểu ý Reen ngay lập tức đu người lên tường trèo lên cây sake trước mặt. Hai tên vệ sĩ trong chốc lát đã chạy đến chỗ Reen. Quay qua nhìn tên đồng nghiệp hắn ta gằng giọng:

-

Có chuyện gì vậy?

Tên kia quay sang Reen tỏ vẻ anh hùng:

-

Mày thấy chưa? Tao gọi một tiếng tụi nó đã lật đật chạy xuống liền.

Hai tên vừa mới xuống chẳng hiểu ất giáp gì, ngơ ngác nhìn Reen. Reen rịn cả mồ hôi tay, nhìn sang đã thấy Kaiz đáp lên cửa sổ phòng Hy an toàn. Lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, chà chà tay vào quần Reen nhìn tên vệ sĩ cố nở nụ cười thật tươi.

-

Anh oai phong lắm, giống y như đại ca chính hiệu vậy. Thôi em không làm phiền các anh nữa, em xin phép.

Nói rồi Reen xoay lưng bước đi, mấy bước đầu thì chậm, sau đó nhanh dần, dần dần rồi bỏ chạy…..

………………………………………………………………………………………

“Ngày đó ta lầm lỡ, bỏ mặc nhau hững hờ. Để tiếng yêu rạn vỡ rồi thời gian xóa mờ. Mãi vô tình đến bao giờ… Nhận ra hai đứa không còn nhau. Cuộc sống luôn vội vã với bao nhiệt ngã xô cuốn ta miệt mài. Một bước chân trượt ngã đã trôi thật dài, lạc mất nhau ngày mai. Còn mãi khung trời đó mình gặp nhau lúc đầu. Ngày tháng hoa mộng đó cùng niềm vui nổi sầu, sẽ ghi lại biết bao điều, để nhớ một thời ta đã yêu…Thì thôi ta đã lỡ… lìa xa bến bờ, đời lênh đênh sóng vỗ buồn trôi lững lờ. Cuộn mình trong nỗi nhớ cho đến bao giờ? Mình mới quên ngày xưa….”

Bước lại tắt ngang bản nhạc Nhi hờn dỗi lên tiếng:

-

Chị à! Tuần trước em ghé thăm chị, chị cũng nghe bài này, rồi đến tận hôm nay vẫn chết riết bài này. Nghe đến nổi em gõ cửa phòng đến đau cả tay mà chị vẫn không ra mở cửa cho em.

Hy nghe tiếng ai đó văng vẵng bên tay mình, lấy chiếc gối đang che ngang khuôn mặt ra, Hy lồm cồm ngồi dậy, hai mắt đỏ au, sưng mộng, mặt mũi thì tái nhợt như xác chết….ngơ ngác nhìn Nhi:

-

Rồi làm sao em vào được?

-

Cũng may là cửa không khóa.

Hy im lặng không đáp. Bước xuống giường đi lại phía máy lọc nước, rót ra một ly đầy rồi đem lại trao cho Nhi. Nhi nhìn chị mình ngày một gầy hao, tàn tạ bất giác thấy rất đau lòng…đặt tay lên vai Hy, Nhi im lặng một lúc rồi nhỏ nhẹ lên tiếng:

-

Nếu còn yêu Kaiz như vậy, sao chị không tha thứ cho Kaiz?

Nghe đến tên Kaiz, Hy lập tức gạt tay Nhi xuống, hai mắt hòng lên nổi căm phẫn tột cùng. Quay mặt chỗ khác cố gắng nén chặt không để dòng nước mắt chảy xuống. Hy nâng cao giọng:

-

Đừng nhắc tới tên đó nữa.

-

Nhưng chị à! Có bao giờ chị nghĩ hôm đó chỉ là một tai nạn không? Có thể Kaiz không muốn như vậy, có thể bây giờ Kaiz cũng đang rất đau khổ.

-

CHỊ ĐÃ BẢO EM ĐỪNG NHẮC TỚI NỮA – Hy quay sang hét lớn vào mặt Nhi, rồi dường như không thể kiểm soát nổi cơn đau, Hy cắn chặt môi để dòng nước mắt chan hòa khuôn mặt.

Nhi nhìn Hy khóc như vậy tự dưng cảm thấy lúng túng, không biết phải nói gì nữa. Nghe thấy tiếng rụt rịt, Nhi ngước lên nhìn ra phía sau lưng Hy thì đã thấy Kaiz đang hai tay đu lấy cửa sổ, khó khăn ra hiệu cho Nhi mở cửa. Không một giây suy nghĩ Nhi nhanh chóng bước đến mở cửa cho Kaiz. Hành động này tất nhiên gây được sự chú ý của Hy, Hy xoay người lại thì thấy Kaiz đang cố hết sức chui vào cửa sổ phòng mình. Hy giận dữ quay sang nhìn Nhi.

-

Linh Nhi. Em dám….

Hy tức đến nổi không nói được lời nào. Chỉ biết nhìn Nhi bằng ánh mắt vô cùng tức giận. Rồi quay sang Kaiz, Hy gằng giọng:

-

Biến, biến khỏi nhà tôi….tôi không muốn nhìn thấy anh nữa…đi đi…

Kaiz đứng như trời trồng, rưng rưng nước mắt, chua xót nhìn Hy. Cái nét tiều tụy này, cái khuôn mặt ướt đẫm nước mắt này… là vì Kaiz, do Kaiz mà ra…. Nhi thấy tình hình căng thẳng như vậy nên vội vàng lên tiếng:

-

Hai người từ từ nói chuyện, em xuống dưới canh chừng, nhớ nói nhanh kẻo dượng về thì chết chắc. Nói rồi quay sang Hy, Nhi tiếp tục “Chị à! Chị cũng biết nếu dì dượng phát hiện ra chuyện này thế nào cũng gϊếŧ chết em với Kaiz, nếu không thương Kaiz chị cũng hãy nghĩ tới em”. Nói rồi không đợi cả hai phản ứng Nhi đã nhanh chân chạy ra ngoài khép cửa phòng lại.

Kaiz bước đến gần Hy, run run đưa tay chạm gần đến khuôn mặt Hy, ngay lập tức bị Hy hất mạnh tay ra. Hy tức giận xoay ngược lưng với Kaiz, dùng tay lau sạch đi nước mắt, Hy hít một hơi thật sâu rồi lên tiếng:

-

Nếu không muốn bị ba tôi đánh cho đến chết thì tốt hơn hết bây giờ anh nên đi đi.

Kaiz khó khăn nuốt nước bọt, giọng ghẹn cứng, khàn đặc lên tiếng:

-

Anh biết anh sai rồi, anh biết anh có lỗi với em, anh không đủ tư cách xin em tha thứ. Nhưng quả thật hôm đó anh rất say, anh không biết gì cả.

Hy cười nhạt, quay lại nhìn thẳng vào mắt Kaiz:

-

Không biết gì cả? Nhưng vẫn tỉnh táo để “đụng chạm” với người con gái khác, đừng bao giờ đổ thừa cho men rượu, nếu như còn một tý tỉnh táo anh đã không như vậy.

Kaiz đau đớn cầm lấy tay Hy:

-

Anh quả thật không nhớ gì cả, cũng chẳng biết mình có thật sự làm chuyện đó hay không. Mọi thứ lúc đó rất mơ hồ….

Hy vùng mạnh tay ra, che kín lấy hai tai mình, nói như hét:

-

Đủ rồi Kaiz, tôi không muốn nghe nữa. Anh có biết tôi thấy gì hay không? Anh có biết chính mắt tôi đã nhìn thấy những gì hay không? Nó ám ảnh tôi….từng giây, từng phút một, không giây phút nào tôi được bình yên anh có biết hay không?

Nước mắt chảy dài, như có hàng ngàn con dao từ từ nhâm nhi cứa từng nhát một vào da thịt, cảm giác lúc này đau đến tận cùng… Kaiz cuối gầm mặt rồi lặng lẽ lên tiếng:

-

Vì tình cảm suốt một năm qua, vì anh chưa một lần có lỗi nào với em….tha thứ cho anh, lần này thôi….có được không???

Hy nhìn Kaiz, ngơ ngác rồi bật cười, Hy cười thành tiếng…nụ cười ấy thật thê lương:

-

Nếu như anh nghĩ tới tình cảm một năm qua, anh đã không làm như vậy với tôi….hết rồi Kaiz…chúng ta…chúng ta….chia tay đi…….

Như một tiếng sấm đánh bên tai, Kaiz cảm thấy trước mắt mình một màu đen tối sầm, dường như không còn có thể đứng vững nữa. Kaiz lắc lắc đầu, nước mắt theo động tác đó mà rơi lã chã:

-

Không! Hy, không thể nào…em biết anh yêu em đến dường nào không??? Không thể nào để tình cảm tụi mình chết như vậy được. Em nhớ không? Em đã nói dù có chuyện gì cũng không buông tay nhau. Em nhớ không? Hôm đó đứng trước biển chính em đã nói…

-

Đủ rồi Kaiz – Cướp ngang câu nói của Kaiz, Hy im lặng một lúc rồi tiếp tục – Đừng đem những kỉ niệm đẹp đẽ của chúng ta để biện hộ cho hành động dơ bẩn của bản thân nữa. Đừng làm cho tôi…..ngay cả những hồi ức tốt đẹp nhất cũng không-còn-muốn-nhớ….

Kaiz đau đến nổi dường như muốn ngã quỵ, dùng tay vịn thành bàn sau lưng, phải khó khăn lắm mới có thể đứng vững. Đang tính mở miệng lắp bắp định nói cái gì đó thì ngay lập tức Linh Nhi từ ngoài hoảng hốt chạy vào:

-

Thôi chết rồi chị ơi, dượng về rồi.

Mặt Hy có phần hơi biến sắc, quay sang Kaiz, Hy nghiến răng:

-

Biến khỏi nhà tôi đi và đừng làm liên lụy người khác.

Kaiz nhào tới nắm lấy tay Hy, lắc đầu lia lịa:

-

Anh không đi đâu, em không tha thứ cho anh thì anh tuyệt đối không đi đâu hết.

Hy vùng mạnh tay Kaiz ra, đanh mặt nhìn Kaiz:

-

Anh có tin, chỉ cần tôi la lên ngay lập tức có người khiêng anh ném ra đường không?

-

Em sẽ không, không làm như vậy đâu. Em sẽ không tàn nhẫn với anh như vậy có phải không?

Hy bật cười, nụ cười thật xa lạ, nụ cười tràn đầy sự căm ghét và lạnh nhạt:

-

Được thôi!

Nói rồi Hy quay lưng bước nhanh ra cửa khiến Linh Nhi không kịp trở tay. Hiểu ra ý đồ của Hy sắp làm gì, Nhi lạnh sống lưng chạy theo Hy ngăn cản Hy lại. Nhưng đã quá muộn. Hy đứng trên cầu thang la lớn xuống lầu:

-

Ba! Có một tên con trai trèo tường vào phòng con.

Ông Lâm Tính giật mình, vừa về đến nhà đã nghe tin như vậy. Ngay lập tức không đợi ông phát lệnh bọn vệ sĩ hai ba tên đã phóng nhanh vào phòng Hy kéo Kaiz ra ngoài. Linh Nhi ngay lập tức chạy như bay xuống cạnh ông Tính, quỳ xuống bên cạnh lay lay người ông:

-

Thưa dượng, người này là bạn con, là do con dẫn vào.

Ông Tính vẫn giữ im lặng, nhìn qua khuôn mặt xanh như tàu lá chuối của Linh Nhi, rồi nhìn sang đôi mắt đỏ hoe sưng mộng của Minh Hy. Nhớ lại cả mấy tuần nay Minh Hy con ông không ăn, không ngủ chỉ suốt ngày trú mình trong phòng, ông đã rất thấy làm lạ. Bây giờ nhìn thấy Kaiz cộng thêm thái độ của hai đứa con gái 1 cháu 1 con trước mặt, ông cũng dường như hiểu được vấn đề. Châm một điếu xì gà ông ngước lên nhìn Kaiz, giọng nói chậm rãi mang theo âm hưởng lạnh lẽo đến rợn người:

-

Cậu là ai?

Kaiz im lặng, mắt vẫn nhìn chằm chằm lấy Minh Hy. Không hỏi lại lần hai lập tức tên vệ sĩ đứng kế bên đã tung một cú đấm vào bụng Kaiz, Khiến Kaiz đau đến mức đứng không vững té nhào xuống đất. Ôm lấy bụng, Kaiz ho khan vài tiếng rồi vẫn ngước lên nhìn Hy, Kaiz hít một hơi dài, ôn tồn lên tiếng:

-

Con là bạn trai của Minh Hy.

Xiết một hơi sì gà, ông nhẹ nhàng thả ra làn khói trắng dày đặc. Quay sang nhìn Hy, ông chậm rãi từ tốn lên tiếng, mặt vẫn không biểu lộ bất kì cảm xúc nào.

-

Minh Hy, đến lượt con nói.

Hy không nhìn Kaiz, xoay mặt chỗ khác Hy lạnh lùng trả lời:

-

Con không quen biết anh ta.

Linh Nhi nghe Hy nói thế lật đật níu lấy tay Hy lắc mạnh:

-

Chị, chị nói gì thế? Chị có biết chị nói như vậy là gϊếŧ chết Kaiz hay không?

Hy cắn răng, sự căng thẳng, dày xéo biểu lộ rất rỏ trên khuôn mặt. Và tất nhiên ánh mắt đó của Hy không thể nào qua mặt ông Tính. Ông lại quay sang nhìn Kaiz, tay gạc gạc lấy tàn thuốc:

-

Cậu tên gì?

-

Dạ con họ Trần, tên Hạo Thiên.

-

À! Cậu Hạo Thiên, tôi không cần biết cậu là ai, có quen biết gì với con gái tôi. Nhưng ban ngày, ban mặt mà cậu lại dám cả gan trèo tường vào đây… cậu có biết cậu phạm tội gì hay không?

Kaiz cúi gầm mặt, bất giác không nói được câu nào. Im lặng một lúc ông Tính tiếp tục lên tiếng:

-

Con gái tôi nói rõ ràng không biết cậu, thế thì cậu đừng làm phiền nó nữa.

Kaiz ngước lên nhìn Hy, ánh mắt biểu lộ đầy sự chân thành và tha thiết, ánh mắt dường như không chịu thua. Mặc dù Hy không nhìn về phía Kaiz nhưng Kaiz biết Hy vẫn đang rất lo lắng cho mình. Quay sang ba của Hy, Kaiz mạnh mẽ lên tiếng:

-

Con với Hy thật lòng yêu thương nhau, mong bác chấp thuận cho tụi con.

Dụi tắt điếu thuốc đang hút dở. Ông trợn mắt nhìn Kaiz, vẻ mặt đã có chút biến sắc. Không lên tiếng, ông chỉ đưa mắt nhìn qua tên vệ sĩ kế bên. Hiểu ý tên đó ngay lập tức lôi Kaiz đứng dậy và thêm một cú đấm mạnh vào mặt Kaiz, Kaiz té nhào xuống phía sau nhưng chưa kịp đáp đất thì ngay lập tức tên tiếp theo tung ra một cú đá ngay giữa bụng khiến Kaiz ói ra nước. Rồi liên tục những cú đấm, cú đá… Kaiz ăn đòn đến mức đầu óc quay cuồng. Nhìn thấy Kaiz bị đánh ngay trước mặt mình, mặc dù rất nóng ruột, mặc dù biết mình đã quá đáng nhưng bây giờ Hy lại không thể lên tiếng. Hy biết nếu mình có nói thì chỉ càng làm Kaiz no đòn thêm mà thôi. Vẻ mặt lạnh lùng không một cái liếc mắt của Hy còn tàn nhẫn hơn những cú đấm đá kia. Họ làm Kaiz đau một, Hy lại nhẫn tâm khiến Kaiz đau đến mười. Linh Nhi thấy Kaiz bị đánh đến mức máu me đầy người như thế thì mất hết lý trí, hốt hoảng quỳ xuống chân ba Hy. Nước mắt tuôn ào ạt như suối.

-

Dượng, con xin dượng tha cho bạn ấy, bạn ấy là con gái, bạn ấy không thể nào chịu nổi những cú đánh đó đâu, con xin dượng….

Câu nói của Nhi khiến ông Tính giật mình. Giơ tay ra hiệu cho tụi vệ sĩ ngưng lại, ông quay sang nhìn Nhi ghiến răng nhã ra từng chữ:

-

Con nói gì? Nó là con gái sao?

Nhi gật gật đầu. Dùng tay lau đi nước mắt, nói thật Nhi nói ra sự thật đó chỉ đơn thuần nghĩ ba Hy sẽ dừng tay tha cho Kaiz, chứ không thể ngờ câu nói đó lại vô tình đẩy Kaiz vào chổ chết. Ông tính quay sang nhìn Hy bằng ánh mắt vô cùng tức giận. Hai năm qua cho nó vào trường nữ sinh để nó tập trung ăn học. Cứ nghĩ rằng trường nữ sinh sẽ khiến nó không thể yêu đương nhăng nhít. Ông đã quên mất một điều….tình yêu không phải chỉ tồn tại giữa nam và nữ. Tức giận nhìn sang Kaiz, ông gằng giọng:

-

Đánh gãy chân rồi ném nó ra đường.

Nói rồi ông đứng lên thản nhiên bước về phòng. Cứ y như rằng chưa hề có chuyện gì xảy ra vậy. Câu nói của ông khiến Linh Nhi đứng hình….chỉ còn biết ngồi im bất động nhìn chằm chằm vào Kaiz. Minh Hy lúc này thì không còn nhìn thấy hay nghe thấy bất cứ cái gì nữa cả. Mọi thứ thật quay cuồng, những cảm xúc hỗn độn vùi tạp trong tâm trí. Hy đứng dậy theo bản năng, chậm razi bước từng bước nặng nhọc trở về phòng. Bỏ lại sau lưng tiếng hét như trời giáng của Kaiz, rồi tiếng rắc rắc của từng khớp xương vỡ vụn. Hy khóa trái cửa lại, đầu óc không còn tỉnh táo. Hy cười, cười trong đau đớn…. hết rồi Kaiz, chúng mình tới đây….hết thật rồi….