Tinh Hỏa

Chương 2: 2





Ba năm sau.
Đàm Phi lặng lẽ đặt nhành hoa Tử Mẫu lên mộ phần mẫu thân, nó châm lửa thắp lên ba cây hương rồi xì xụp khấn vái, hai hàng lệ lăn dài trên gò má nhem nhuốc.

Hôm nay vừa tròn hai năm ngày mẫu thân tạ thế.

Quỳ gối trước mộ phần hồi lâu đợi cho hương cháy hết, nó từ tốn đứng dậy nhưng có vẻ vẫn còn lưu luyến vuốt ve thạch bi trước mộ Lưu Thị Đào Chi Mộ.
Dưới cảnh chiều tà, bóng dáng Đàm Phi cô độc bước ra khỏi nghĩa trang thôn Vĩnh Xuân.
Sau trận kinh biến Sét Hòn, Đàm Phi liệt giường đến nửa tháng mới khỏe lại.

Tranh cãi về việc di cư lên kinh thành Lạc Long không có tiếng nói chung do suy nghĩ bảo thủ của Đàm lão, cuối cùng nhị ca Đàm Nghĩa và tam tỷ Thanh Mai theo gia quyến Đàm Trung lão đại lên kinh.

Bởi Đàm Phi còn quá nhỏ nên phải ở lại cùng cha mẹ, bất quá Đàm lão cũng có chút nhượng bộ, lão hứa hẹn với đám tôn tử là sau ba năm nếu các con ổn định được kinh tế thì lão sẽ lên theo.
Thế nhưng sự đời vốn không như mong đợi, đúng là Thiên Lão lộng nhân.

Các con lên kinh được một năm thì vợ lão mắc bạo bệnh không qua khỏi.

Cùng thời gian này, Việt Quốc lại sảy ra cuộc binh biến tranh giành quyền lực của các thế lực Hoàng Tộc, đất nước chia cắt thành hai miền Nam – Bắc nên các con lão trên kinh thành không thể về chịu tang mẹ.

Đàm lão vì quá đau buồn nên sống một cuộc sống buông thả, lão thường lui tới mấy kỹ viện trong Chiêu Dương thành ăn nằm với mấy ả phấn đầu(gái làng chơi) sự nghiệp đã ở bên kia sườn dốc.

Của cải tích trữ trong nhiều năm cũng dần hao mòn, Đàm Phi lên 8 đã phải đi kiếm củi, bắt cá đem lên Hà Dương trấn đổi gạo, lên 9 đã biết sử dụng đe búa rèn một số nông cụ đơn giản bán cho thôn dân các làng mạc quanh Hà Dương trấn và Chiêu Dương thành.
Chiêu Dương thành là thủ phủ của huyện Chiêu Dương, chung quanh thành có các tiểu trấn vệ tinh nằm rải rác và Hà Dương trấn là một trong số đó, về mặt địa lí thì Hà Dương trấn chỉ cách thành lớn Chiêu Dương có 7 dặm.

Sở dĩ trấn nhỏ mang tên Hà Dương vì ngay cạnh tiểu trấn có một con sông lớn, mỗi khi chiều tà mặt trời lặn xuống dòng sông tạo ra khung cảnh kỳ vĩ thơ mộng.
Đàm Phi lững thững đi trên sơn đạo nhỏ từ nghĩa trang về thôn.


Trời đã xế chiều nhưng còn khá sớm, trước mặt Đàm Phi là ngôi miếu Thành Hoàng cũ nát.

Đã vài lần đi qua miếu này nhưng chưa một lần nó bước chân vào, cũng bởi miếu này đã bị bỏ hoang khá nhiều năm.

Trong đầu Đàm Phi chợt nhớ lại những lời kể từ các vị bô lão trong thôn; Cách đây gần ngàn năm, dân chúng trong Chiêu Dương thành bị mắc một thứ dịnh bệnh không thuốc chữa, những người mắc bệnh đều ho ra máu và dần dần không thể hô hấp dẫn đến tử vong.
Dịch bệnh lây lan chóng mặt và cướp đi sinh mệnh gần một nửa dân số trong thành.

Thành chủ huyện lệnh đại nhân thời bấy giờ đành phải gom dân chúng mắc bệnh vào một trại tập trung cô lập ngoài thành.

May sao lúc đó có một vị tiên nữ trong lúc du sơn ngoạn thủy bay qua nơi này.

Thương cảm tình cảnh của dân chúng trong trại, nàng đã làm phép biến một cái ao nhỏ cạnh trại tập trung thành ao giải dược.

Những ai mắc bệnh chỉ cần uống nước trong ao 3 ngày sẽ lập tức hết bệnh, kỳ lạ là đến khi toàn bộ dân chúng quanh đó tiêu trừ hết bệnh tật thì ao nhỏ cũng tự cạn hết nước và trở thành một vùng đầm lầy.

Để cảm tạ công đức nàng, dân chúng trong trại đã dựng lên ngôi miếu ngay cạnh đầm lầy để thờ phụng.

Kỳ lạ hơn nữa là những ai đã từng uống nước trong ao thì thọ nguyên sẽ kéo dài thêm khoảng 1 giáp, chính vì vậy mà trại tập trung sau này mang tên Vĩnh Xuân.

Bất quá truyền thuyết vẫn chỉ là truyền thuyết, không ai có thể sống quá lâu để hậu nhân có cơ hội kiểm chứng, qua gần ngàn năm lịch sử sự tích đó vẫn được truyền khẩu hết thế hệ này sang thế hệ khác và việc tam sao thất bản cũng là lẽ thường.
Sẵn còn mấy nén hương chưa dùng hết, Đàm Phi có chủ ý mang vào miếu thắp hương để tỏ lòng thành kính.

Bước chân vào từ đường cảm giác âm u lạnh lẽo ùa đến khiến Đàm phi nổi gai ốc, mùi ẩm mốc xông lên ngai ngái làm cảm giác hô hấp không dễ chịu chút nào.

Chính giữa từ đường là một bức tượng gỗ đang trong quá trình mục nát phân hủy, tuy nhiên thần thái của bức tượng vẫn toát lên vẻ uy nghi tinh tế.

Bức tượng miêu tả một vị đạo cô tóc dài như mây, thân vận đạo bào với vết sơn trắng đã bong tróc gần như không còn gì.


Đầu nàng đội Liên Hoa Mão, khuôn mặt đầy đặn nhưng ngũ quan đã bị dòng thời gian tàn phá không thể hình dung.

Bức tượng được đặt trên một phiến lá lớn còn sót lại ít sơn màu lục nhạt loang lổ, phải mất một lúc Đàm Phi mới hình dung ra được là vị tiên cô này đang đạp phiến thanh diệp ngự không phi hành.

Tổng thể bức tượng tạo thần thái phiêu diêu khiến người xem kính ngưỡng.

Đàm Phi thắp nốt ba cây hương còn lại cắm vào chiếc lư hương sứ phủ đầy bụi bặm rồi lùi lại khấn vái cầu bình an cho phụ thân và Việt Quốc chấm dứt nội chiến để gia đình nó được đoàn tụ.
- Anh bạn nhỏ thật là mộ đạo!
Bỗng có tiếng nói vo ve từ mảng tối tăm trong từ đường truyền đến tai Đàm Phi.

Nó giật mình nổi hết da gà căng mắt nhìn về phía khoảng tối đó.
Từ trong bóng tối đi ra một nam nhân ăn vận kỳ dị, khuôn mặt gã dài đến dị thường gần như mặt ngựa, toàn thân gã toát lên vẻ tà dị làm Đàm Phi thấy hô hấp thập phần khó khăn.

Trong đầu Đàm Phi chợt hiện lên những giai thoại về đám mẹ mìn chuyên bắt cóc trẻ em mà người lớn trong nhà hay kể.

Nào là móc mắt luyện đan, cắt ‘Thu Thạch” (Tinh hoàn) chế thuốc …vv.

Da đầu Đàm Phi tê dại, toàn bộ thông tin về đám ‘Mẹ Mìn’ và khuôn mặt gớm ghiếc của nam nhân trước mắt khiến nó hiểu, nó đang cận kề với hiểm nguy.
Đàm Phi bất chợt khua tay vào lư hương trên ban thờ hất về phía nam nhân mặt ngựa khiến bụi bặm và tàn hương tạo nên một đám bụi dày đặc, đồng thời nó quay ngoắt lại co giò chạy ra phía cửa từ đường miệng la lớn:
- Cứu...
Nam nhân mặt ngừa chỉ cười gằn quát lên:
- Tiểu tử mao đầu, có chút bản sự…
Hắc bào mặt ngựa nháng lên, Đàm phi mới nhấc chân được nửa bước đã thấy trước mặt một mảng tối đen rồi chìm vào vô thức.
………………………………………………….
Đầu óc trống rỗng, tứ chi vô lực….


Đàm phi tỉnh dậy trong một sơn động xa lạ.

Nó thu mình ngồi trên một phiến đá bằng phẳng, đưa ánh mắt khắp sơn động đánh giá hoàn cảnh.

Vòm động khá cao lít nhít những thạch nhũ màu trắng ngà đang nhỏ từng giọt nước trong vắt xuống nền động tạo thành những vũng nước nhỏ, tiếng giọt nước tí tách nghe rất thanh thúy.
Ngay cạnh Đàm Phi là một tiểu tử trạc tuổi nó, tên này ăn vận rất sang trọng, bất quá tiểu tử này vẫn đang nằm hôn mê bất tỉnh.

Cách đó khoảng 2 trượng có một bé gái đang ngồi ôm mặt khóc thút thít, bé gái thấy có động tĩnh vội đưa đôi mắt to đẫm lệ nhìn về phía Đàm Phi.

Đàm Phi hết sức bối rối, nó cười gượng gạo với bé gái rồi đánh mắt về phía xa hơn trong sơn động.

Nơi đó có một ả phụ nhân tóc tai lởm chởm và làn da ngăm đen quỷ mị.

Ả ta đang ngồi đả tọa, phía sau ả là một đám dây leo tươi tốt mọc xoắn xuýt bám vào thành hang, từ đám dây leo lấp ló vài tia ánh sánh le lói hắt vào sơn động.

Đàm Phi đánh giá nơi đó là cửa sơn động và ả kia đang tọa trấn cảnh giới lối ra vào.
Dường như cảm ứng được mục quang soi mói, đôi mắt ả phụ nhân mở bừng, bắn những tia ma mị về phía Đàm Phi rồi nở nụ cười cổ quái.

Đàm phi cảm thấy toàn thân khô héo, nó liếm môi khô khốc cố nuốt mấy ngụm nước bọt vào cổ họng bò lùi ra phía sau cho đến khi trèo cả lên thân thể tiểu cử nằm cạnh nó.

Tiểu tử kia bị đánh thức cũng bật dậy dụi dụi đôi mắt nháo nhác nhìn quanh.

Lúc này bé gái cũng không còn ngồi khóc nữa mà mò mẫm bò về phía Đàm Phi cùng tiểu tử sang trọng kia, cả ba cùng nhìn nhau xa lạ nhưng nguy hiểm trước mắt khiến đám trẻ tụ họp lại với nhau.
Ả phụ nhân thấy cảnh này cũng thây kệ, mụ chỉ cười lạnh rồi lại nhắm mắt đả tọa.

Thấy phụ nhân không có động tĩnh gì, Đàm Phi đánh bạo bò xuống vũng nước dưới chân múc nước uống và rửa mặt, nước tinh khiết từ thạch nhũ nhỏ xuống khiến cổ họng nó cảm giác ngọt ngọt, nước lạnh làm tinh thần Đàm Phi tỉnh táo hơn vài phần, trong đầu nó cũng bắt đầu xoay chuyển kế thoát thân.

Tiểu tử sang trọng cũng lăn khỏi phiến đá để đến một vũng nước khác rửa mặt, dường như nước lạnh làm cho nó tỉnh táo hơn và tăng thêm chút dũng khí, nó hướng về ả phụ nhân rụt rè:
- Tiền bối! Người đưa chúng ta đến chỗ này có chủ ý gì?
Ả phụ nhân không buồn mở mắt trả lời:

- Mấy tiểu tử các ngươi cứ hảo hảo ngoan ngoãn chơi ở đó đi, lát nữa sẽ biết.
Giọng nói của ả lạnh lẽo khiến đám trẻ như rơi vào hầm băng, phải mất một lúc lâu Đàm Phi mới rụt rè lên tiếng:
- Tiền bối...! Chúng ta đói.
Mong muốn của Đàm Phi quả là đáp ứng thị hiếu, hai đứa trẻ kia cũng dương cặp mắt mong đợi về phía phụ nhân.

Bất quá, câu trả lời chỉ là sự im lặng.
Đám trẻ thấy vậy đành ấm ức ngồi đó chờ đợi.

Khoảng nửa canh giờ sau, dường như đã mất kiên nhẫn, tiểu tử sang trọng định mở lời thì bất chợt ả phụ nhân đứng bật dậy lùi ra khỏi miệng sơn động.

Đám dây leo nơi cửa bị vén sang một bên, Nam tử mặt ngựa quái dị từ cửa sơn động bước vào, trên vai hắn nhiều ra thêm một đứa trẻ cũng tầm Đàm Phi.

Hắn thả đứa bé xuống đất, bàn tay đen xì đầy móng vuốt điểm nhẹ vào hư không giải khai huyệt đạo cho đứa trẻ mới đến.

Đứa trẻ đó bật dậy nhìn quanh một hồi rồi vội vàng chạy về phía ba đứa đang trân trối nhìn qua bên này.

Tiểu tử sang trọng ghé sát tai Đàm Phi thì thầm:
- Cách không điểm huyệt, chúng ta chết chắc rồi!
Đàm phi đã nếm qua thủ đoạn của gã mặt ngựa, giờ đây lại nghe đến ‘Cách không điểm huyệt’ khiến mặt nó tái đi, hận một điều là không thể tiểu ra quần ngay lúc này.

Thời gian trước, Nhị ca ca Đàm Nghĩa cũng dạy cho Đàm Phi đôi chút võ vẽ mèo cào, khái niệm về điểm huyệt Đàm Phi cũng sơ ngộ đôi chút, nhưng ‘cách không điểm huyệt’ là thứ quỷ gì thì nó hoàn toàn mù tịt.
Ả phụ nhân bước lại gần ‘Mặt Ngựa’ bộ dáng rất phong tình cười nói:
- Bốn đứa rồi, chỉ còn thiếu một, Đặng huynh trù tính thế nào? Lần này vì giúp huynh mà muội thụ thương không hề nhẹ, chắc Đặng huynh phải xuất lực thêm lần nữa rồi, đám trẻ này cứ để đây muội trông chừng.”
Gã mặt ngựa tỏ thái độ trừu mến tiến tới bên ả nở nụ cười, nụ cười thực sự là gây ám ảnh cho lũ trẻ.

Hắn vuốt vuốt mái tóc lởm chởm của ả phụ nhân rồi lấy ngón trỏ vuốt ve gò má gày gò đen đúa của ả rất tình tứ:
- Muội đã làm hết sức vì ta, ân tình này ta sẽ mãi ghi tâm….có điều… bốn đứa là đủ rồi!
Ả phụ nhân còn đang ngây ngất hưởng thụ mật ngọt ngôn tình bỗng thấy có gì không đúng, ả mở bừng mắt vận công phóng xuất cương khí hộ thể theo phản xạ nhưng đã quá muộn.
Một bàn tay đen đúa đầy móng vuốt và hắc khí đã phá tan lớp cương khí hộ thể mỏng manh, xuyên qua ngực trái ả tạo ra một lỗ lớn máu tươi phun ra có vòi.
Ả chỉ lắp bắp được hai câu: “Ngươi….ngươi….” rồi đôi mắt dần ảm đạm vĩnh viễn mất đi sinh cơ.