Tận Cùng Thống Hận

Chương 19: Nhập viện



Bạch Hàn Vĩ tồn tại trôi qua ngày đêm không rõ. Ngay cả khi bên ngoài đã là mùa xuân ấm áp thì cả thân người cậu tê liệt, dại đi. Không cần biết thời gian, cậu luân phiên bị người đến mang ra phát tiết. Ngay cả tâm trí cậu cũng dần mơ hồ. Tính đến ngày cuối cùng Cố Vãn Thâm đến đã là bao lâu? 1 tuần? 2 tuần? Hay là 1 tháng, Bạch Hàn Vĩ không biết, mà vốn dĩ cậu cũng không hề biết. Thỉnh thoảng cửa mở, một vài người mặc áo blouse trắng đeo khẩu trang bước vào, tiêm vào người cậu chất nào đó. Sau đó, gần như ngay lập tức cậu trở nên mê man. Đã lâu không ăn, cơ thể dựa vào những loại thuốc được tiêm vào người mà sống, ngay cả dạ dày dường như cũng bị tạm ngưng hoạt động đã lâu.

Bạch Hàn Vĩ cảm thấy mệt mỏi, muốn ngủ một chút. Cơ thể bẩn thỉu nhơ nhớp tϊиɦ ɖϊƈh͙ cùng vết thương, cùng máu, cùng bụi bẩn cũng đã làm cậu quen đi.
Cơ thể vừa trải qua một trận điên cuồng tra tấn, hậu huyệt đến giờ vẫn còn nhồi nhiều dụng cụ kỳ quái không thể lấy ra làm cậu buồn ngủ. Muốn ngủ một chút. Đến đó, tâm thức cậu dần phai nhạt.

'Chát'

Một cái tát vang dội giáng vào mặt, tóc cũng bị người thô bạo kéo ngược lên. Bạch Hàn Vĩ cố gắng mở mắt nhưng cũng không thể. Mi mắt như đeo chì nặng trĩu. Đối phương dường như cũng không kiên nhẫn. Thô bạo banh hai mắt cậu ra, lập tức một dòng nước dội thẳng vào mắt cậu. Không kịp bất ngờ hét lân, đôi mắt cay rát ngứa ngáy làm Bạch Hàn Vĩ điên cuồng giãy dụa. Mắt đau quá. Đau...

"Haha, còn lười biếng nữa không? Đừng tưởng mày bị thương là có thể lười. Lão đại có nói, chỉ cần mày không chết, tụi tao có quyền tùy ý thượng mày. Thế nào? Tao cho mắt mày hưởng một chút, chỉ có bụi thuốc kháng sinh cùng nước ớt. Đừng bảo mù luôn nhé. Haha"
Theo sau giọng nam đó là hàng loạt tiếng cười. Nhưng Hàn Vĩ cậu mắt cay như nổ, không muốn để ý đến. Mà đám nam nhân kia nói xong cũng liền đè cậu ra, ép lấy hai chân cậu lên, thô bạo ấn ƈôи ŧɦịŧ vào. Bạch Hàn Vĩ vùng vẫy, hai tay không có ý đẩy nam nhân ra, chỉ tập trung chà xát mắt. Ngứa, cay, đau. Đó là những gì cậu cảm thấy bây giờ.

Một cú đỉnh nhập cực mạnh lôi kéo cậu về, cùng với một quyền mạnh mẽ vào bụng cậu. Ngay lập tức làm cậu bất lực nằm im, miệng phun ra một ngụm máu. Máu từ miệng, mũi đồng loạt chảy ra. Đám nam nhân ngừng lại xem xét tình hình, cảm thấy người dưới thân có chút bất ổn, liền cẩn thận xem xét hơi thở. Cảm thấy hơi thở mong manh của người bên dưới, đám nam nhân thở phào. Nhưng chưa đợi họ yên tâm, mắt Bạch Hàn Vĩ máu chảy ra không ngừng.
"Ch...chết rồi. Có thể.... Có phải hay không?..." Một người lắp bắp, kinh hãi hỏi.

Sau đó tất cả nam nhân đều đồg loạt ly khai người Bạch Hàn Vĩ, vứt cậu vào một xó, cùng nhau chạy ra khỏi tầng hầm.

------------------------

Bạch Hàn Vĩ đầu óc mê, man nhưng cũng đã muốn tỉnh lại, mở mắt ra liền thấy xung quanh là một mảng tăm tối liền hoảng sợ nhắm mắt lại, sau đó mở ra thêm lần nữa. Tất cả thu vào trong mắt cũng chỉ là một màu đen kịt. Bạch Hàn Vĩ sợ hãi, phải không bản thân đã mù loà rồi sao?

Cười bản thân một chút. Cơ thể này dường như đang đình công đi? Bây giờ không nói, không nhìn, có phải hay không sau này không nghe, không cảm giác, cuối cùng là chính thức rời bỏ cả thể xác nặng trĩu này? Nếu là vậy, bản thân cậu cũng mong chờ a. Khẽ nhếch lên khoé môi bị rạch liên tiếp đến biến dạng của mình, Bạch Hàn Vĩ cảm thấy hài lòng với suy nghĩ của bản thân.
Mãi mê lo nghĩ, cậu không cảm giác được có thêm một người trong phòng.

Cố Vãn Thâm chằm chằm nhìn Bạch Hàn Vĩ mắt không tiêu cự nhưng vui vẻ cười cười, cả khuôn mặt thê thảm bỗng nhiên có ảo giác như bừng sáng. Cố Vãn Thâm nghi hoặc nhìn khoé miệng được của cậu.

Hơn 2 tháng trước, Cố Vãn Thâm cùng Khê Vĩ ấm áp ngủ, cửa phòng bị gõ cửa. Cố Vãn Thâm sau đó biết tin Bạch Hàn Vĩ bị bạo lực hộc máu liền cùng thủ hạ xuống tầng hầm thứ 3. Đến nơi liền thấy Bạch Hàn Vĩ vai co rút, thật sự ốm đến mức chỉ còn xương nằm trong góc. Đến gần lật người cậu lại liền thấy, mắt, mũi, miệng đều là máu, dưới thân cũng có máu. Cố Vãn Thâm sau đó liền kêu người đưa vào bệnh viện. Mắt vì bị nước ớt cùng bột kháng sinh vẫy vào nên tổn thương nặng, bên trong ƈôи ŧɦịŧ có dị vật, hậu huyệt bị tổn thương. Xương cốt vì bị bẻ gãy nhiều lần, nên dù được nối lại vẫn bị tổn hại. Xương ngón tay bị gãy nát. Xương gò má bị nứt, dây thanh quản bị tổn thương. Tất cả đều không nhẹ. Ngay sau đó cậu liền được đưa vào phòng giải phẩu lấy dị vật ra khỏi ƈôи ŧɦịŧ cậu. Còn với đôi mắt, Cố Vãn Thâm cũng lười cho điều trị, chỉ yêu cầu bác sĩ điều trị sơ lược, còn việc thị lực có như cũ hay trở nên mù loà, cũng không thuộc phạm vi lo lắng của anh. Ở đó được một lúc liền phân phó thủ hạ giải quyết bên phía bệnh viện, bản thân mình trở về nhà. Hiện tại trong tâm anh, chỉ lo lắng với mỗi Khê Vĩ.
Sau đó, Cố Vãn Thâm mới biết, dù được phẫu thuật, nhưng do cơ thể suy nhược quá độ, nhiều lần tổn thương vào não bộ nên Bạch Hàn Vĩ hiện đang hôn mê. Cố Vãn Thâm nghe xong cũng gật nhẹ đầu, từ chối đề nghị cho bệnh nhân ở phòng theo dõi đặc biệt, Cố Vãn Thâm chuyển sang phòng 1 người bình thường, tồi tàn nằm trong khu nội trú. Cho rút toàn bộ thủ hạ, trong 2 tháng, bản thân chỉ đến nhìn qua 3 lần không hơn. Còn lại giao cho bác sĩ cùng y tá.

Mà 2 tháng sau, tình cờ đến thăm, chờ Khê Vĩ khám tổng quát ở khu khám bệnh liền đến ngồi tại phòng bệnh Hàn Vĩ, cậu thế nhưng tỉnh lại. Vậy mà ngoại trừ bất ngờ vì thị lực bị lấy đi, Bạch Hàn Vĩ không có phản ứng gì kịch liệt. Điều đó cũng làm Cố Vãn Thâm vô cùng bất ngờ.

Bạch Hàn Vĩ thử động đậy cơ thể một chút, cảm thấy cả cơ thể như rệu rã đến nơi, tựa như khu nhà cũ nát đang xuống cấp, đợi ngày sụp đổ. Cổ họng có chút khát, Bạch Hàn Vĩ mò mẫm tìm ở đầu giường có ly nước nào không. Ban đầu có không quen, nhưng lại nghĩ sau này có lẽ cũng sẽ sống trong bóng tối vĩnh viễn như vậy, vả lại bản thân cậu, từ lâu đã không còn gì để mất, cậu cũng nên tập làm quen. Cũng không bất ngờ, đầu giường hoàn toàn trống trải. Cậu tuy có hụt hẫng rằng thế mà Vãn Thâm không đến, tuy nhiên cậu cũng có nhận thức, một người như cậu, ai mà cần đến.
Cố Vãn Thâm nhíu mày nhìn Hàn Vĩ không tìm thấy thứ mong muốn liền thu tay về, khó khăn ngồi xuống. Dường như 7 năm qua, cậu đã quen với tự thân mình, không trông chờ gì hơn. Không hiểu sao, Cố Vãn Thâm bức bách thấy rõ. Tận sâu trong thâm tâm, anh vẫn thấy có một chút không cam lòng.

'Cạch' cửa mở ra, bác sĩ khám cho cậu bước vào. Nhìn đến Cố Vãn Thâm ngồi gần đó, ông có chút ngạc nhiên. Người này hiếm khi đến đây, hôm nay lại đến ngồi, cũng thật lạ.

"Cố tổng, ngài..."

"Ừ, tôi đến nhìn qua một lát" Cố Vãn Thâm ngắt lời bác sĩ "Thế nào rồi?"

Bác sĩ nhìn qua Bạch Hàn Vĩ đã tỉnh liền tiến đến xem xét cậu.

"Ừm, Cố tổng, vì ngài không đồng ý đề nghị chữa trị, nên hiện tại cái vết thương ngoài da được sát trùng, còn những ảnh hưởng về xương, và mắt không thể khắc phục"
"Ừ. Ông đi đi" Cố Vãn Thâm gật đầu.

Sau khi cửa đóng, Cố Vãn Thâm ké ghế đến gần giường ngồi xuống.

"Chắc cậu biết lý do tôi không cho chữ trị"

Bạch Hàn Vĩ ngơ ngẩn gật đầu.

"Cậu đã tỉnh, tôi sẽ cho làm thủ tục xuất viện. Cậu hiện tại cũng vô dụng không làm gì được. Về đến nhà an phận ở chỗ của cậu" Cố Vãn Thâm nói rồi đứng lên bước ra phía cửa "Đừng để tôi biết cậu giở trò, bằng không đừng trách tôi".

Đợi Cố Vãn Thâm đi rồi, Bạch Hàn Vĩ mới cúi đầu, thầm nghĩ bản thân mình trên dưới đều là một dạng vô dụng, còn có thể đủ sức để giở trò sao.

--------------------------

'Ngáp' hic, mấy nay sau khai giảng là bài tập chất đống :'( tới nay mới ra chap mới được. Đăng hơi muộn, chap này cũng có vài chỗ hơi kỳ, mấy bạn bỏ qua nha. Tối rồi, đầu óc bị bão hoà í mà :'))) yêu thương nhiều lắm :')))