Sủng Thê Vạn Vạn Tuế: Yêu Nghiệt Tà Quân Nghịch Thiên Phi

Chương 50: Hắn không muốn lấy!



Ánh mắt đảo qua người Phượng Sở Ca, đáy mắt Thiên Khải đế hiện lên một chút kinh ngạc.

"Ngươi.. chính là Phượng Sở Ca?"

"Bẩm hoàng thượng, chính là dân nữ." Phượng Sở Ca đứng dậy, không kiêu ngạo không siểm nịnh đáp.

Thiên Khải đé tinh tế đánh giá Phượng Sở Ca, đôi mắt có chút nheo lại, trong mắt hiện lên một chút thâm ý, hắn vuốt vuốt chòm râu. "Thời điểm trẫm mới gặp ngươi, ngươi mới mười tuổi, không nghĩ tới nhanh như thế, đã sáu năm rồi, Sở Ca cũng đã lớn thành đại cô nương rồi. Qua nhiều năm như vậy ngươi đều tốt chứ?"

Phượng Sở Ca giật giật môi.

Nàng chưa bao giờ cảm thấy Thiên Khải đế thật sự quan tâm nàng.

Nếu thật sự quan tâm, năm đó cái thân thể này cũng không bị đuổi khỏi Phượng gia phơi thây nơi hoang dã rồi.

Nghe được hắn hỏi như vậy, nàng không thể không lên tiếng..

"Đa tạ hoàng thượng quan tâm.. Những năm gần đây dân nữ đều rất tốt."

Tô hoàng hậu ngồi bên cạnh Thiên Khải đế, nhìn Phượng Sở Ca, càng xem càng yêu thích.

Năm đó, bà cùng mẫu thân Phượng Sở Ca Kiến Đức công chúa là khuê mật thân nhất.

Thời điểm Phượng Sở Ca còn chưa sinh ra, hai người đã làm chủ định hôn cho nàng cùng Hách Liên Cẩn Du.

Nhìn con dâu tương lai của mình, khuôn mặt ưu nhã của Tô hoàng hậu tươi cười càng thêm sâu hơn.

Bà quay đầu nhìn Thiên Khải đế: "Thế nào, hoàng thượng, thần thiếp nói Sở Ca không phải giống như bên ngoài đồn đại đúng không? Năm đó Kiến Đức diệu nhân* như vậy, Sở Ca khẳng định sẽ không thua kém bao nhiêu."

(*diệu: Tốt đẹp, khéo léo, tài năng, thần kỳ)

"Ha ha, đúng vậy.." Thiên Khải đế cười nói.

"Sở Ca phải không? Đến.. Đến bên cạnh cữu mẫu." Tô hoàng hậu vẫy tay cười nói.

"Hoàng hậu nương nương, Sở Ca không dám lỗ mãng." Phượng Sở Ca nhẹ nhàng cúi đầu, che giấu thần sắc trong đáy mắt.

"Ha ha.. Đứa nhỏ này vẫn còn câu nệ lắm!" Nói xong, Tô hoàng hậu như là nghĩ đến điều gì, "Nói đến, đứa nhỏ Sở Ca này là vị hôn thê của lão Tam đây này.. Năm đó thần thiếp cùng Kiến Đức ước định đợi đến khi Sở Ca mười sáu tuổi liền để cho Cẩn Du cưới nàng.. Vừa vặn năm nay Sở Ca đã đủ mười sáu, hoàng thượng, không bằng chọn một ngày tốt lành."

Chỉ một câu nói nhàn nhạt lại làm cho Hách Liên Cẩn Du vẫn luôn một mực dựa vào một bên sắc mặt đại biến.

Ánh mắt hắn bắn về phía Phượng Sở Ca, đáy mắt tràn đầy chán ghét cùng phẫn hận.

Hách Liên Cẩn Du không biết sở dĩ Phượng Triêu Dương tiếp Phượng Sở Ca trở về là muốn gả nàng cho ngốc tử Vân gia, cho nên hiện tại hắn đã cho rằng Phượng Sở Ca sở dĩ trở về chính là vì gả vào hoàng thất!

Nếu không nàng đã sống bên ngoài nhiều năm như vậy sao đột nhiên lại trở về.

Vì vậy không đợi Phượng Sở Ca đối diện tỏ thái độ, Hách Liên Cẩn Du đã lên tiếng.

"Phụ hoàng, mẫu hậu, nhi thần không muốn!"

"Lão Tam, ngươi nói cái gì?" Dáng vẻ tươi cười của Tô hoàng hậu cứng ngắc xuống.

Hách Liên Cẩn Du cười lạnh một tiếng lườm Phượng Sở Ca.

"Nhi thần tuyệt đối sẽ không lấy nữ nhân ác độc này đâu! Huống chi Phượng Sở Ca còn là một phế vật! Phụ hoàng mẫu hậu, các ngươi không phải muốn hại nhi thần chứ? Hơn nữa.. Phụ hoàng mẫu hậu, nhi thần sẽ phải đi Vân Thiên học viện. Nếu ngày sau ở Vân Thiên học viện để cho người ta biết ta cưới một phế vật không thể tu tập linh lực, đến lúc đó ta còn mặt mũi nào tồn tại?"

Lời nói này đã hướng tất cả mũi nhọn nhắm về phía Phượng Sở Ca, tầm mắt mọi người đều rơi trên người nàng.

Tất cả mọi người mong mỏi phản ứng của Phượng Sở Ca.

Dù sao Hách Liên Cẩn Du vừa nói lời kia đổi lại là ai nghe xong đoán chừng đều không thể chịu nổi..