Phân Cửu Tất Hợp

Chương 43: Bôi thuốc





Đầu tháng mười sáng tối chợt lạnh, Ngư Hi khoác áo ngồi trên băng ghế, bên cạnh là Kỷ Lâm Phong đang ăn xiên que, thấy cô đang khép áo lại, cậu ta cũng đưa một cây xiên tới: "Chị Hi ăn không?"

Ngư Hi cúi đầu nhìn đậu phụ cá, cầm lấy, cắn một miếng: "Cậu còn dám ăn cái này."

Kỷ Lâm Phong nháy mắt với cô: "Còn phải nhịn nữa thì em chết mất!"

Hai hôm nay trên trán Kỷ Lâm Phong đã nổi mấy hạt đậu, người đại diện của cậu ta đã thử đủ loại biện pháp trừ mụn, còn hỏi Ngư Hi có biết sản phẩm trừ mụn nào tốt không, thời gian nghỉ Kỷ Lâm Phong đều phải đắp mặt nạ, đồ ăn càng phải hạn chế, nhưng luôn muốn ăn đồ có khẩu vị nặng hết lần này đến lần khác, nên mới thừa dịp người đại diện không ở đây giải quyết cơn thèm.

Ngư Hi ăn xong đậu phụ cá, đặt xiên lên bàn, nhìn về phía hiện trường quay cách đó không xa, hỏi: "Vẫn chưa xong sao?"

Kỷ Lâm Phong đứng lên nhìn: "Phải quay lại."

"Em phát hiện trạng thái của Ỷ Đồng hai ngày nay không ổn lắm."

Ngư Hi nghe vậy cũng nhìn về phía máy quay, đạo diễn Triệu đang đứng khoa chân múa tay trước mặt Đào Ỷ Đồng, nước miếng bay tứ tung, hẳn là đang hướng dẫn, chỉ có thời điểm hướng dẫn ông ấy mới có biểu tình kích động thế này.

Vài phút sau, đạo diễn Triệu vỗ vai Đào Ỷ Đồng, lời nói thấm thía: "Chúng ta làm lại một lần?"

Đào Ỷ Đồng vâng một tiếng, một lần nữa đứng trước máy quay.

Mấy phút sau.

"Cắt!"

"Kết thúc công việc."

Đạo diễn Triệu có vẻ tâm tình không tốt lắm, động tác nôn nôn nóng nóng, Ngư Hi đoán có thể ông ấy tức giận vì NG quá nhiều, những người khác cũng không dám lớn tiếng ồn ào, toàn bộ phim trường chỉ có nhân viên chạy qua chạy lại, Ngư Hi ngồi trên ghế, nhìn thấy đạo diễn Triệu cùng người phụ trách đi đến.

Vẻ mặt đạo diễn Triệu tối sầm, người phụ trách lại cười ha ha: "Ngư Hi, Kỷ Lâm Phong, hôm nay quay đến đây thôi, thời gian cũng không còn sớm, hai người về nghỉ ngơi đi."

Ngư Hi cùng Kỷ Lâm Phong nhìn nhau, gật đầu: "Vâng."

Nói xong nghĩ đến Bạch Vũ Đường, lại mở miệng: "Đạo diễn Triệu, ngày mai em..."

Đạo diễn Triệu gật đầu, ngắt lời cô: "Tôi biết. Bạch Vũ Đường đã nói với tôi rồi."

Ngư Hi thở phào: "Vâng."

Đạo diễn Triệu rời đi, Kỷ Lâm Phong thần thần bí bí lại gần: "Chị Hi ngày mai không đến sao?"


"Có phải có hoạt động không?"

Ngư Hi nghiêng đầu, nháy mắt: "Đi xem mắt."

Kỷ Lâm Phong sững sờ vài giây, mới biết mình vừa bị trêu đùa.

Khi Ngư Hi quay lại phòng nghỉ, phát hiện Đào Ỷ Đồng đã thay quần áo, đang ngồi trước gương tẩy trang, nhìn thấy Ngư Hi lại gần, động tác cũng chỉ ngừng một chút, vẻ mặt lại như thường tiếp tục động tác, Ngư Hi lướt sát qua sau lưng cô vào phòng thay quần áo.

Chung Thần đang dọn túi, thấy Ngư Hi ra ngoài, nói: "Hi Hi, lát nữa em đưa chị về trước nhé?"

Ngư Hi liếc nhìn Đào Ỷ Đồng đã tẩy trang xong nhưng chưa đi: "Em ra ngoài trước đi."

Chung Thần bối rối: "Ô?"

Ngư Hi chọc ngón tay lên trán cô: "Ở ngoài chờ chị."

Chung Thần hoài nghi nhìn cô, lại nhìn về phía Đào Ỷ Đồng, hơi hé miệng, vẫn đành gật đầu: "Vâng."

Cửa phòng nghỉ nhẹ nhàng đóng lại.

Ngư Hi ngồi xuống trước gương tẩy trang.

Đào Ỷ Đồng nghiêng người sang, thiếu đi lớp trang điểm, sắc mặt không tốt lắm, trong mắt còn có tơ máu, có vẻ rất mệt mỏi, khó trách vừa nãy quay liên tục bị NG, trạng thái này của cô ấy thật sự là không ổn.

Ngư Hi thấy cô ấy nhìn mình không nói lời nào, nhíu mày: "Cô Đào, có việc?"

Đào Ỷ Đồng nhìn chằm chằm cô thật lâu, đột nhiên không đầu không đuôi hỏi một câu: "Ngư Hi."

"Cậu còn thích Tĩnh Bạch không?"

Ngư Hi đặt đôi khuyên tai lên bàn, rũ mắt: "Vấn đề này, tôi nghĩ tôi đã giải thích rất rõ ràng."

Đôi tay Đào Ỷ Đồng đặt trên đùi, mười ngón nắm chặt, thanh âm hơi thấp: "Nếu cậu ấy hồi tâm chuyển ý thì sao?"

Ngư Hi thản nhiên bắt đầu tẩy trang, mặt mộc xinh đẹp dần dần hiện ra, cốt cách của cô thật tốt, có thể nói là tinh điêu ngọc trác, khí chất lạnh lùng trời sinh, khi không mở miệng nhìn người, dáng vẻ lộ ra kiêu ngạo.

Ngạo khí như vậy đã có sẵn từ khi sinh ra, từ xương cốt tản ra ngoài, bất luận kẻ nào cũng không bắt chước được.

Đào Ỷ Đồng nghĩ, cô ấy chính là như vậy, mới làm Giang Tĩnh Bạch nhớ nhung suốt tám năm.

Có điều, hai người này không hợp nhau.

Đào Ỷ Đồng chưa thu ánh mắt lại, đã nghe được giọng nói của Ngư Hi: "Liên quan gì đến tôi sao?"

"Cậu ta hồi tâm chuyển ý, thì tôi phải tiếp thu?"

Ngư Hi phát hiện, Đào Ỷ Đồng đôi khi rất giống Giang Tĩnh Bạch, trẻ con đến mức nực cười.

Người xưa nói không sai, không phải người một nhà, không tiến vào một cửa*.

*Có nghĩa là người sống cùng nhau, phong cách, tính tình, sở thích cũng sẽ giống nhau.

Đào Ỷ Đồng thấy cô phủ nhận, xác định lại một lần: "Cậu thật sự sẽ không chấp nhận cậu ấy?"

Ngư Hi tẩy trang trên mắt, liếc sang, Đào Ỷ Đồng ngồi thẳng tắp, vẻ mặt căng thẳng, Ngư Hi bỗng chốc nghĩ đến cô ấy đang lo lắng chuyện gì, Giang Tĩnh Bạch bị thương vì cô, Đào Ỷ Đồng sợ cô mềm lòng, nên mới phải đến xác nhận tình hình.

Theo đuổi người ta còn phải tốn công nói bóng nói gió như vậy.

Thật vất vả.

Ngư Hi nhìn Đào Ỷ Đồng, bất chợt có loại ảo giác đang nhìn thấy chính mình trước kia, tâm tình muốn châm chọc đều biến mất, cô nghiêm túc nhắc lại một lần: "Tôi không có cảm giác với Giang Tĩnh Bạch."

"Tôi không thích cậu ta."

"Đào Ỷ Đồng, cậu hài lòng với câu trả lời này chưa?"

Gương mặt Đào Ỷ Đồng khôi phục một chút hồng hào, ánh mắt nhìn Ngư Hi lộ ra kiên định, nói: "Ngư Hi, cảm ơn cậu."

Ngư Hi mím môi, trong lòng như bị chọc một nhát, giữ im lặng tiếp tục tẩy trang.

Đào Ỷ Đồng yên lặng ngồi vài phút rồi đứng dậy rời khỏi phòng nghỉ, Ngư Hi nhìn bóng dáng cô ấy qua gương, rũ mắt xuống.

Ra khỏi phim trường đã là mười một giờ, gió lạnh run rẩy, đánh vào mặt đau đến tận xương, Ngư Hi trùm áo gió đi theo Chung Thần, vẫn còn mấy nhân viên đang thu dọn đạo cụ, đèn đường chiếu lên họ, bóng người phía trước không ngừng đung đưa.

Chung Thần đi bên cạnh cô: "Hi Hi, mai không cần dậy sớm, ngủ thêm một chút, dưỡng tinh thần."

"Anh Lý nói quầng thâm trên mắt chị hiện hết ra rồi."


Ngư Hi đang mải suy nghĩ, vô thức đáp lời: "Biết rồi."

Chung Thần tiếp tục nói: "Mười giờ em đến đón chị."

Ngư Hi: "Ừ."

...

Tiếng nói chuyện đứt quãng thẳng đến xe mới dừng lại, Chung Thần ngồi ghế sau nhất thời nhàm chán bấm điện thoại, Ngư Hi tựa lưng vào ghế, ánh mắt nhìn đến màn hình của Chung Thần, lọt vào tầm mắt là tên của Liễu Ngọc Dao.

Liễu Ngọc Dao lại có phim mới, Chung Thần nhếch miệng đọc bình luận tung cầu vồng xuất hiện nhanh như chớp dưới hot search.

--- Dao Dao thật thanh thuần nha!!!

Cắt, chờ phim của Ngư Hi lên sóng, các ngươi sẽ biết thế nào mới là xinh đẹp!

--- Tạo hình của Dao Dao thật xinh đẹp!

Cắt, tạo hình của Ngư Hi so với cái này đẹp hơn gấp vạn lần!

Chung Thần vừa đọc bình luận vừa mắng thầm, chỉ là cô cũng biết, những thứ này cũng chỉ có thể giữ lại trong lòng mà giải tỏa.

Dùng mắt thường cũng có thể thấy độ nổi tiếng của Ngư Hi đã biến mất, sự việc kia đã qua hơn hai tháng, đề tài trên mạng dần dần không còn tên cô, trước kia có cả núi cư dân mạng hay người nổi tiếng khác ké fame cô, hiện giờ cũng chỉ thỉnh thoảng có vài người tag.

Năm ngoái cô được phong làm hoa đán số một, xếp hạng đầu trên bảng xếp hạng ảnh hưởng, nhưng hiện tại nếu tìm kiếm, đã không còn thấy tên cô rồi.

Cái vòng giải trí này chính là như vậy, triều đại thay đổi quá nhanh, mấy tháng ngắn ngủi đã có thể biến thành một dáng vẻ khác.

Ngư Hi hiện giờ không biểu hiện gì ra ngoài, nhưng Chung Thần rất lo cô sẽ giữ buồn bực trong lòng, để lâu sớm hay muộn cũng sẽ tích tụ thành bệnh, ánh mắt lo lắng quá mức nóng rực, Ngư Hi ngước lên: "Sao thế?"

Chung Thần lắc đầu: "Không sao."

Ngư Hi nhếch môi: "Sợ chị luẩn quẩn trong lòng à?"

"Yên tâm, chị còn gia nghiệp có thể kế thừa mà."

Chung Thần:...

Sao cô lại không nhớ nhỉ?

Mất công lo lắng!

Trong lòng Chung Thần hung hăng khinh bỉ chính mình, xe hơi từ từ đến cửa chung cư, Ngư Hi bước xuống, nói: "Về đi."

"Chị tự đi lên."

Chung Thần gật đầu: "Vâng, em đi đây."

Ngư Hi nhìn cô đóng cửa xe, chiếc xe vòng một độ cong chạy ra ngoài, chưa kịp xoay người, cô lại nghe thấy có tiếng gọi: "Cô Ngư!"

Là tiếng của trợ lý Tiếu.

Ngư Hi quay đầu, nhìn thấy trợ lý Tiếu vội vàng xuống xe.

Trên tay cầm một chiếc túi màu trắng, trợ lý Tiếu đứng trước mặt Ngư Hi, cười: "Đúng là cô Ngư rồi, cô vừa quay phim về sao?"

Ngư Hi khẽ gật đầu, không nói gì.

Trợ lý Tiếu giơ túi lên, nói: "Tôi cũng vừa đưa Giang tổng về, phát hiện cô ấy quên cầm thuốc, cô Ngư, nếu tiện, cô mang lên cho Giang tổng được không?"

Ngư Hi nhìn chằm chằm cái túi vài giây: "Phải đổi thuốc sao?"

Trợ lý Tiếu gật đầu: "Vâng, bác sĩ nói sáu tiếng phải đổi một lần, Giang tổng vốn chưa khỏi hẳn đã kiên trì xuất viện, nếu không đổi thuốc đúng giờ, sợ là vết thương sẽ không nhanh khỏi."

Ngư Hi trầm mặc vài giây, nhận lấy: "Tôi mang lên vậy."

Trợ lý Tiếu cười: "Vậy làm phiền cô Ngư rồi."

Ngư Hi hắng giọng, thanh âm trong trẻo mà lạnh lùng.

Sau khi lên tầng, Ngư Hi đứng trước cửa nhà Giang Tĩnh Bạch, trên tay cầm túi, cúi đầu, dưới mũi mơ hồ ngửi thấy mùi thuốc bay ra, chần chừ vài giây, vẫn là gõ cửa.

Giang Tĩnh Bạch vừa tắm xong, nghe thấy tiếng động, hỏi: "Ai đấy?"

Ngư Hi nắm túi, túi nilon phát ra tiếng rào rào, trả lời: "Là tôi."

Cửa được mở ra, Giang Tĩnh Bạch khoác khăn tắm đứng đấy, tóc dài quấn lên, băng gạc trắng tinh sau gáy thu hút chú ý từ người khác, Ngư Hi giơ tay: "Thuốc của cậu."

"Trợ lý Tiếu vừa nhờ tôi mang lên cho cậu."


Giang Tĩnh Bạch nhận lấy: "Cảm ơn."

Khăn tắm quấn ngang ngực, cánh tay mảnh mai trắng nõn, khi vươn đến nhận thuốc, trong không khí tản ra hương thơm, Ngư Hi gật đầu: "Tôi về đây."

Giang Tĩnh Bạch thấy cô chuẩn bị quay đi, gọi: "Ngư Hi."

"Vết thương ở phía sau, mình không tiện đổi thuốc, có thể làm phiền cậu một chút được không?"

Động tác xoay người của Ngư Hi cứng lại, nắm chặt dây túi xách, quay lại: "Ừ."

Hai người cùng vào phòng khách.

Xem ra Giang Tĩnh Bạch cũng vừa mới về, văn kiện đều đặt trên bàn trà, bên cạnh còn có một phần cơm hộp, Ngư Hi nhíu mày: "Cậu vẫn chưa ăn tối?"

Giang Tĩnh Bạch nhìn theo ánh mắt của cô, cười: "Buổi tối phải họp, vừa mới kết thúc."

Nói xong đưa lưng về phía Ngư Hi ngồi xuống, hỏi: "Có cần vén tóc lên cao hơn không?"

Ngư Hi hoàn hồn: "Không cần, thế này được rồi."

Cô mở túi, lấy thuốc ra ngoài, xé băng gạc sau gáy Giang Tĩnh Bạch, vết thương quả thật không quá lớn, nhưng rất vặn vẹo, còn chưa hoàn toàn khép lại, vết khâu màu đỏ chói, khác hẳn so với da đầu xung quanh, Ngư Hi nhìn vết thương, trái tim rơi xuống, không nói chuyện, cúi đầu bôi thuốc.

Giang Tĩnh Bạch từ đầu đến cuối đều đưa lưng về phía Ngư Hi, ngón tay hơi lạnh của Ngư Hi đặt trên da đầu cô, động tác nhẹ nhàng cẩn thận, như thể sợ sẽ làm đau người kia.

Nghĩ đến biểu cảm có thể xuất hiện trên gương mặt Ngư Hi, Giang Tĩnh Bạch rũ mắt, đáy mắt ngân ngấn nước.

"Được rồi." Ngư Hi nói xong đứng dậy, bỏ băng gạc vừa thay vào túi buộc lại: "Cậu ăn cơm đi."

"Tôi về trước."

Giang Tĩnh Bạch gọi: "Ngư Hi."

Ngư Hi dừng bước, một đôi chân đẹp thon dài thẳng tắp, cô không quay đầu lại, mở miệng: "Giang tổng còn có việc?"

Giang Tĩnh Bạch vừa chuẩn bị nói chuyện, di động liền vang lên, nhìn cái tên hiện trên màn hình, Ngư Hi đứng trên giày cao gót, nói: "Giang tổng vẫn nên tiếp điện thoại đi."

"Đừng để cô Đào đợi lâu."

Ngư Hi nói xong lập tức bước đi, mở cửa ra ngoài, giày cao gót phát ra tiếng vang thanh thúy, cửa khép lại, Giang Tĩnh Bạch bấm nhận điện thoại.

"Sao thế?" Giọng điệu lạnh nhạt, Đào Ỷ Đồng hỏi: "Ngủ chưa?"

Giang Tĩnh Bạch ngồi trên sô pha, trong không khí còn lưu lại mùi hương của Ngư Hi, thoang thoảng hơi thở ngọt ngào, cô đáp lại: "Vẫn chưa."

Đào Ỷ Đồng im lặng vài giây: "Gửi cho cậu một đoạn ghi âm."

"Có rảnh thì nghe một chút."

Giang Tĩnh Bạch cúp điện thoại mở tin nhắn, quả nhiên có tin chưa đọc, cô ấn mở, đặt lên bàn trà, điện thoại truyền đến giọng nói quen thuộc.

"Tôi không có cảm giác với Giang Tĩnh Bạch."

"Tôi không thích cậu ta."

Là Ngư Hi.

Giang Tĩnh Bạch cầm di động, nghe lại hai câu này một lần, trầm mặc một lát, nhắn lại cho Đào Ỷ Đồng: Ỷ Đồng, về sau chuyện giữa tôi và Ngư Hi, cậu không cần phải nhúng tay.

Đào Ỷ Đồng đọc tin nhắn, nắm chặt di động.

Rất lâu sau, Giang Tĩnh Bạch nhận được tin trả lời: Chấp mê bất ngộ!