Phân Cửu Tất Hợp

Chương 13: Từ chối





Gặp phải Giang Tĩnh Bạch cùng Đào Ỷ Đồng ở công ty, Ngư Hi có chút mất hứng, sau khi về nhà, Chung Thần gọi đồ ăn cho cô, cô từ chối, đá rơi giày cao gót liền ôm kịch bản nằm trên sô pha, vẻ mặt buồn bực.

Chung Thần đã theo Ngư Hi từ lúc cô mới xuất đạo, nên cũng coi như hiểu rõ một hai, bình thường nếu cô không vui, cũng chỉ tỏ ra căm giận một chút, chưa bao giờ xuất hiện vẻ mặt thế này.

Khiến người khác nhìn mà đau lòng.

Chung Thần thật sự lo lắng, đôi mày nhíu lại, nhỏ giọng nói: "Hi Hi, đừng nghĩ nhiều, hay em nói với chị Bạch đổi nhà khác cho chị nhé?"

Ngư Hi ngẩng đầu nhìn cô, chớp mắt: "Không cần."

"Đừng làm phiền chị Bạch."

Chung Thần cắn môi: "Hay là em gọt ít hoa quả cho chị, chị không ăn gì dạ dày sẽ không chịu nổi."

Ngư Hi ngừng vài giây: "Em đi dọn phòng đi."

"Chị muốn nghỉ trưa."

Chung Thần không còn cách nào: "Vâng."

Khi cô dọn phòng xong ra ngoài, Ngư Hi đã thay áo ngủ.

Chung Thần còn muốn an ủi vài câu, lại thấy cô ấy cũng không quay đầu đi vào trong phòng, đóng cửa lại. Cô nhún vai, ngồi một mình trên sô pha bên ngoài.

Ngư Hi nằm nghiêng trên giường, nhớ lại cảnh trong thang máy, Giang Tĩnh Bạch cùng Đảo Ỷ Đồng đứng cạnh nhau, thoạt nhìn rất xứng đôi.

Đúng vậy, dung mạo cậu ta đẹp như thế, đứng bên người đẹp nào mà chẳng xứng đôi.

Quả thật là đồ mặc gì cũng hợp.


Ngư Hi nghiêng đầu, ánh mắt tan rã, xuyên qua tấm màn kia, dường như cô nhìn thấy hình ảnh thời cao trung.

Lúc ấy là giữa hè, sau tiết học buổi sáng, Giang Tĩnh Bạch bị giáo viên gọi đến phòng làm việc, khi trở về nói là phải đi tham gia cuộc thi viết văn thành phố, mất hai ngày, lúc ấy lòng cô rất không vui, lại không dám lộ ra nửa phần.

Vì Giang Tĩnh Bạch vẫn chưa tiếp nhận cô.

Dù cô đã thổ lộ vô số lần, nhưng chính Giang Tĩnh Bạch lại luôn kiên định không chấp nhận.

Đương nhiên cũng không phải không có thu hoạch, vì dán nhau suốt ngày, Giang Tĩnh Bạch nhìn cô như nhìn người điên, nhưng cũng không còn kháng cự, thậm chí còn chủ động nói cho cô biết "lịch trình".

Sức học của Ngư Hi không được tốt lắm, nhưng biết rõ mọi chuyện không thể nóng vội, vậy nên khi Giang Tĩnh Bạch nói sắp đi thi thành phố, cô đè lại nỗi mất hứng trong lòng, cười với cô ấy: "Vậy mình chờ cậu về?"

Lớp học ồn ào sau tiết học buổi sáng, nhưng Ngư Hi vẫn nghe rõ giọng nói của Giang Tĩnh Bạch.

Cô ấy hỏi: "Ngư Hi, cậu thích gì ở mình?"

Ngư Hi bị hỏi ngây ngẩn cả người, cô chưa từng nghĩ đến vấn đề này.

Thích gì ở cậu ấy ư?

Bề ngoài xinh đẹp? Thành tích tốt? Tính cách ổn? Hay là chòm sao hợp nhau?

Dường như không phải.

Vì mối quan hệ của gia đình, Ngư Hi đã nhìn thấy vô số những cô gái xinh đẹp, có thành tích tốt cũng rất nhiều, chỉ là không một ai giống như Giang Tĩnh Bạch, làm gì cũng khiến cô thấy cảnh đẹp ý vui.

Coi như không làm gì, chỉ ngồi yên ở kia.

Nhìn một cái, cũng có thể khiến tim cô đập thình thịch.

Ngư Hi suy tư thật lâu, vẻ mặt tràn đầy rối bời, Giang Tĩnh Bạch mở miệng: "Rất khó trả lời sao?"

"Khó."

"Vì mình thích tất cả về cậu, thật sự không tìm được một điểm để thích nhất."

Giang Tĩnh Bạch buồn cười, là một nụ cười dịu dàng, Ngư Hi chưa từng thấy cô ấy tươi cười như vậy, trong lòng như muốn tan ra, đôi mắt chăm chú dính trên người cô ấy, nửa giây cũng không nỡ rời đi.

Cô ấy khẽ cười, mở miệng: "Ngư Hi, cậu thấy chúng ta nên ở bên nhau sao?"

Ngư Hi gật đầu, cô không nhớ rõ đã thổ lộ bao nhiêu lần, dù sao thêm một lần cũng không tính là gì, nên bất chấp tất cả nói: "Nên, đương nhiên là nên, vì chúng ta là một đôi trời sinh! Chắc chắn phải ở bên nhau!"

Giang Tĩnh Bạch vẫn cười nhẹ, xoay tròn bút bi trong tay, lúc ngẩng đầu lên, vẻ mặt đã nghiêm túc, cô nói: "Ngư Hi, nếu lần này mình lấy được giải nhất, chúng ta liền ở bên nhau đi."

Toàn bộ máu trong cơ thể Ngư Hi bỗng chốc vọt lên đầu!

Lời này của Giang Tĩnh Bạch không khác gì nói với cô, Ngư Hi, chúng mình ở bên nhau đi.

Bởi cậu ấy một khi đã đi thi, thì sẽ luôn giành được giải nhất.

Tuy là như thế, Ngư Hi vẫn thấp thỏm hết hai ngày ba đêm, thẳng đến khi Giang Tĩnh Bạch mang theo giải thưởng từ thành phố về, cô mới chống đỡ không nổi mà cười ngây ngốc.

Về sau cô hỏi Giang Tĩnh Bạch vì sao lại chấp nhận mình, vẻ mặt cô ấy dịu dàng: "Không phải cậu nói, chúng ta là một đôi trời sinh sao?"

Một đôi trời sinh.

Ngư Hi nghĩ.

Đúng là một đôi trời sinh.

Chỉ có điều, chủ ngữ là Giang Tĩnh Bạch, tân ngữ có thể là bất kỳ người nào.


Cậu ta với ai cũng có thể làm thành một đôi trời sinh, gồm cả Đào Ỷ Đồng.

Trong phòng thật yên tĩnh, người nằm trên giường nhắm mắt nghỉ ngơi, khóe mắt có gì lấp lánh rơi ra, tan vào gối đầu, nở thành một đóa hoa ẩm ướt.

Ngư Hi tỉnh lại đã là chuyện của sáng sớm ngày hôm sau, cô bị tiếng đập cửa đánh thức, con mắt vừa đau vừa chua xót, cô bất chấp mọi thứ chạy đến trước gương nhìn, quả nhiên có chút sưng, cũng may không rõ lắm, đắp đá một chút hẳn là có thể đỡ hơn.

Nghĩ đến nỗi buồn bực hôm qua, Ngư Hi liền hận không thể bổ đầu mình ra xem trong đó có phải toàn bùn nhão hay không.

Cách xa nhau nhiều năm như vậy, cô lại có thể khóc vì bạn gái cũ, lại còn là bạn gái cũ cặn bã, thật sự --- chỉ tiếc bản thân rèn sắt không thành thép!

Ngư Hi hung tợn trừng người trong gương, Chung Thần ngoài cửa lo lắng: "Hi Hi, chị có ổn không?"

Mới vừa bị đánh thức liền bay như gió đến phòng vệ sinh, dù ngốc cũng phát hiện ra có gì không đúng, hôm qua cô ấy bảo nghỉ trưa, Chung Thần canh giữ trên sô pha bên ngoài cũng buồn ngủ, lúc tỉnh đã là hai giờ đêm, cô không yên tâm gõ cửa phòng Ngư Hi, bên trong không có động tĩnh, liền nhẹ nhàng đi vào, thấy Ngư Hi đang ngủ say mới yên tâm lăn về phòng khách, sau đó vẫn luôn trợn mắt thức đến bình minh.

Còn tưởng rằng Ngư Hi ngủ nửa ngày một đêm sẽ tỉnh táo dễ chịu, ai ngờ vừa dậy đã lại có hành động lạ.

Nhớ lại hôm qua gặp bà chủ mới cùng Đào Ỷ Đồng, lại nghĩ đến chiếc túi xách bị vứt, Chung Thần ghé vào cửa gọi: "Hi Hi, chị đừng làm việc ngốc!"

"Chị đừng có không mở cửa!"

"Hi Hi, chị mà còn không ra là em phá cửa đấy!"

Chung Thần tỏ vẻ như không sợ hy sinh, chuẩn bị nhắm mắt lấy dũng khí phá cửa, cửa phòng vệ sinh mở ra, Chung Thần kịp thời thu lại, suýt nữa không vặn được eo, cô đánh giá Ngư Hi một lượt, nhỏ giọng hỏi: "Hi Hi, chị có khỏe không?"

Ngư Hi gật đầu: "Khỏe."

Chung Thần thở phào nhẹ nhõm: "Vậy chị ở trong đấy lâu như vậy làm gì?"

Ngư Hi ngước mắt nhìn: "Soi gương."

Chung Thần:...

Ngư Hi đi ra ngoài hai bước, còn nói thêm: "Đúng rồi, lấy cho chị hai túi chườm đá."

Chung Thần lại căng thẳng: "Chị làm sao thế, bị thương chỗ nào?"

Thanh âm Ngư Hi nhẹ nhàng: "Không sao, hôm qua đi ngủ quên tẩy trang, hôm nay mắt hơi sưng mà thôi."

Chung Thần:...

Biết rõ cô ấy nói bậy nói bạ, Chung Thần vẫn ngoan ngoãn đi chuẩn bị túi chườm đá, đợi Ngư Hi rửa mặt xong đưa cho cô ấy chườm lên mắt, Ngư Hi nằm trên sô pha, Chung Thần lấy cho cô túi xách mới, dọn điện thoại chìa khóa xong còn không quên cất kịch bản vào.

Ngư Hi híp mắt: "Có phải sắp đến giờ rồi không?"

Chung Thần nhìn đồng hồ: "Còn hơn một tiếng, không kịp ăn sáng ở nhà rồi, em sẽ mua gì cho chị trên đường vậy."

"Chị Bạch nói đạo diễn Triệu ghét nhất là đến muộn, muốn chúng ta đến sớm mười phút."

Ngư Hi gật đầu: "Ừ."

Cô nhìn dáng vẻ bận rộn của Chung Thần, mím môi: "Tối qua em nằm ngủ trên sô pha à?"

Cô vừa chuyển đến chưa được bao lâu, không nghĩ sẽ có người khác ngủ lại, nên cũng không chuẩn bị phòng cho khách, bình thường đều dùng làm phòng để quần áo, Chung Thần được hỏi thành thật gật đầu: "Vâng."

Ngư Hi lòng đầy cảm động, cô ngẩng đầu, khăn khô bọc đá chườm ở trên mắt, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn."

Chung Thần nghe cô ấy đứng đắn nói cảm ơn, thoáng chốc bối rối, sau đó gãi đầu, thẹn thùng cười.

Chờ Ngư Hi thu thập xong đã là chuyện của hai mươi phút sau, cô mặc chiếc váy liền không tay màu xanh bóp eo, chỉ cần một tay là có thể ôm trọn được, dưới làn váy là đôi chân dài, da thịt trắng nõn mịn màng, bước trên giày cao gót, bắp đùi không chút mỡ thừa, đường cong hoàn mỹ như tượng tạc.

Chung Thần đứng sau thúc giục: "Hi Hi, chúng ta cần phải đi thôi."


Nói xong mở cửa đi ra trước, lại không biết có người đã đứng bên ngoài từ khi nào, Chung Thần sửng sốt vài giây, gọi: "Giang tổng."

Ngư Hi cũng bước giày cao gót đi ra, nhìn thấy Giang Tĩnh Bạch đang đứng cạnh Chung Thần, hé môi: "Giang tổng, chào buổi sáng."

Vẻ mặt thản nhiên, ánh mắt trong trẻo, Giang Tĩnh Bạch nhìn thấy cô liền nhớ lại hành động vứt túi ngày hôm qua, cô cố ý tránh sang bên cạnh nửa bước, gật đầu, ý bảo Ngư Hi vào thang máy trước.

Sau khi Ngư Hi đi vào, Chung Thần cũng không dám di chuyển, Giang Tĩnh Bạch dù cặn bã thế nào thì hiện tại vẫn là bà chủ của mình, nào có đạo lý bà chủ chưa vào mình đã đi trước, nên cô dừng ngoài thang máy, mắt to trừng mắt nhỏ với Giang Tĩnh Bạch, hai người yên lặng mấy giây, Giang Tĩnh Bạch lên tiếng: "Vào thôi."

Được ra lệnh, Chung Thần lập tức đi vào.

Trong thang máy, Chung Thần đứng bên trái sau Ngư Hi, Giang Tĩnh Bạch đứng ở bên phải, yên lặng rất lâu.

Chung Thần dùng dư quang len lén nhìn bà chủ mới, Giang Tĩnh Bạch mặc đồ công sở sáng màu, tóc dài không uốn không nhuộm, màu tự nhiên đen như mực, vừa dài vừa thẳng, tùy ý xõa sau lưng, có vài lọn rơi trước ngực, cô gẩy gẩy tóc dài, ngẩng đầu, trên mặt vẫn là vẻ lạnh nhạt như cũ, chỉ có ánh mắt thỉnh thoảng nhìn sang người đứng cạnh mình.

Chung Thần nhìn theo.

Liền thấy góc nghiêng tinh xảo của Ngư Hi.

Ặc.

Bà chủ mới đang nhìn Ngư Hi?

Quả nhiên là cặn bã, đã bắt cá hai tay chia tay rồi, bây giờ gặp mặt còn không nhịn được nhìn Hi Hi. Chung Thần thầm nghĩ, lặng lẽ bước dịch sang bên cạnh, đứng sang bên phải Ngư Hi, ngẩng đầu ưỡn ngực, ý muốn ngăn trở ánh mắt của Giang Tĩnh Bạch.

Ngư Hi thấy tư thế như che chở cho con của Chung Thần, rũ mắt xuống.

Thang máy dần đi xuống, sắp đến tầng một, lúc ra ngoài, Chung Thần nhận được điện thoại của tài xế báo hỏng xe, bây giờ phải mang đi sửa, Chung Thần nhíu mày, xe này là công ty phân cho các cô, bây giờ không đến, hai cô chỉ có thể gọi xe đi.

Giang Tĩnh Bạch đứng phía sau, nhỏ giọng hỏi: "Sao vậy?"

Chung Thần nhìn Ngư Hi, thành thật: "Tài xế nói xe bị hỏng, không đến được."

Ngư Hi nghe vậy cũng thoáng nhíu mày, còn chưa mở miệng, Giang Tĩnh Bạch đã nói: "Ngồi xe của tôi đi, cũng đến công ty sao?"

Chung Thần gật đầu rồi lắc đầu: "Đến công ty, nhưng cảm ơn ý tốt của Giang tổng, chúng tôi vẫn nên gọi xe thôi."

Giang Tĩnh Bạch mím môi.

Ngư Hi tự giác đeo kính râm đội mũ, đi theo Chung Thần ra ngoài sảnh, khoảng cách giữa Giang Tĩnh Bạch và hai cô chưa xa, nên vẫn có thể nghe được tiếng nói chuyện.

"Vì sao không đi xe Giang tổng?"

Là Ngư Hi hỏi.

Chung Thần ho khẽ, cẩn thận nói: "Em sợ chị ngồi lên về sẽ muốn cắt mông."

Giang Tĩnh Bạch đang đi phía sau:...