Osin Không Biết Cười

Chương 6: Lo lắng



1 giờ chiều hắn đang nằm ườn trên sân thượng thì Duy chạy đến

- A Phong đi bar đi em Sera nhớ mày lắm đó_

Duy cười đắc ý nhìn hắn

- Không rảnh_

Hắn lạnh lùng trả lời đôi mắt vẫn nhắm nghiềng lại

Lại là cái giọng buồn nôn ấy, Duy thầm nghĩ

- Mày bị sao vậy Phong..cái này cũng không..cái kia cũng không thế rốt cuộc mày muốn cái gì?_

Duy tức giận quát,chỉ vì cậu lo cho hắn sợ hắn buồn nhưng hắn lại chả thèm để cậu trong mắt hắn một giây đều đó làm cậu rất buồn nên bực bội bỏ đi

Thằng khốn nạn, đừng mong bố lại để ý đến mày

- Quay lại đây_

Hắn vẫn nhắm mắt nhưng giọng điệu thì không còn lạnh lùng thay vào đó là sự bực tức

Bố biết ngay Mà, Duy ranh mãnh cười



- Có thế chứ.._

Nhưng quay người lại Duy lại cười rạng rỡ nhìn Dương thiếu, vì đối với hắn cậu lúc nào cũng thành công khi giở chiêu trò này,tuy hơi trẻ con chút nhưng xài tốt

- Đi_

Hắn chả thèm để ý đến khuôn mặt giả tạo ngây thơ vô số tội của Duy.Chân bước nhanh xuống gara lấy chiếc lamborghini của mình phóng đi trước

Sau gần vài chục phút đua với gió hắn đã có mặt trước cửa một quán bar lớn nhất nhì nước

- RẦMMM..._

cánh cửa bar bị đá xuống không thương tiếc làm mọi người trong quán đều quay đầu lại nhìn rồi rất nhanh chóng lâm vào tình trạng chết lâm sàn

- ĐẠI CA ĐÃ TRỞ VỀ.._

sau đó là tiếng hét chói tai của bọn đàn em Evil đang vui mừng khi Bang chủ trở về,một phần khác lại nhìn hắn với con mắt lo sợ,hắn thì không nói gì chỉ gục đầu rồi bước nhanh vào phòng v1

- Tao gọi Sera cho mày nhé_

Duy hí hửng hỏi

- Không..tao không thích chán_

Hắn vừa nói vừa cầm ly rượu màu xanh uống một hơi hết sạch rồi bỗng dưng hình ảnh của nó chợt hiện lên trong đầu hắn,hắn bỗng cảm thấy lo cho nó,không biết nó đang làm gì?

Có khi nào con nhỏ đó hứng trí đốt nhà hắn không?

Thế rồi hắn không nói gì cầm áo bỏ ra khỏi phòng

- Ấy..mày đi đâu vậy_

Duy thì vừa nhìn theo bóng lưng hắn vừa gọi,



có phải thằng bạn của bố không ta?

hắn gấp rút chạy vội và giờ đã có mặt ở trước cửa nhà.

May nhà còn nguyên, mà vị sao Hỏa chiếu mệnh hắn kia đâu rồi nhỉ?

Thế là người thì chưa thấy mà giọng nói lảnh lót đã vang lên

- osin..osin cô đi đâu rồi_

Dù biết là nó không trả lời nhưng hắn vẫn cứ thích gọi,

Tiền trong phòng hắn không có khóa nha

- Ủa cô ta đâu rồi.._

hắn vừa bước vào nhà đã không thấy nó đâu,cửa thì mở nhưng không thấy người chạy lên phòng cũng không thấy

Có khi nào cầm tiền bỏ trốn không ta?

- Cô ta lại đi đâu nữa rồi_

Hắn cau mày lo lắng nói rồi chạy nhanh ra khỏi nhà,hắn tìm hết các nơi vườn,bể bơi,sân thượng nhưng cũng chẳng thấy bóng dáng của nó.

Bỗng trong lòng hắn dâng lên một cảm giác khác lạ một sự lo lắng,lo sợ hay là tức giận hắn cũng chẳng biết là gì,hắn mặc kệ đều quan trọng trước mắt là phải tìm ra nó

Tuy nói thì nói vậy nhưng Dương Đại thiếu vẫn rất lo lắng, chạy đông, chạy tây tìm nó

Hắn chạy như bay ra khỏi nhà đi hết nơi này đến nơi khác chạy đến nỗi mồ hôi ướt cả chiếc áo trắng nhưng vẫn không tìm thấy nó

Trời chuyển dần về chiều tối những ánh đèn từ từ lăn lỏi trên những con phố,hắn bước đi chậm rãi ánh mắt đen vô hồn nhìn thẳng về phía trước

- Sao mình phải lo lắng cho cô ta chứ,dù gì cô ta cũng chỉ là một osin nhỏ bé,phiền nhức,cứng đầu..haz...nhưng cô ta đi đâu mới được chứ_

Hắn vừa bước đi vừa lằm bằm thì bỗng một bóng hình trắng thuần khiết hiện ra trước mặt hắn.là nó nó đang đứng tựa mình trên thành cầu đôi mắt lạnh lẽo không chứa bất kì cảm xúc gì.

Hắn thì vừa nhìn thấy nó đã mừng rở chạy đến chổ nó,ôm chầm lấy nó

- Cô đi đâu vậy? Có biết là tôi lo cho cô lắm không hả_

hắn siết chặt thân thể mỏng manh của nó trong lòng mình giọng điệu hờn dỗi,Rồi lại giật mình đẩy nó ra hắn không biết tại sao lại như vậy tại sao lại ôm nó,vui khi nhìn thấy nó chẳng lẽ là....vừa nghĩ đến đây hắn không giám nghĩ nữa,mà không phải là không giám nghĩ mà hắn chỉ cảm thấy không thể vì hai người chỉ vừa gặolp nhau vỏn vẹn có ba ngày.

Có phải hắn lại bị thằng khùng nào đó lây cái bệnh lạ này cho không?

Còn nó ánh mắt trong veo chẳng một tia dao động chằm chằm nhìn hắn

- Chân cô bị thương à_

Hắn ân cần hỏi rồi nhanh chóng cuối xuống nhìn bàn chân trắng trẻo đang đi không của nó lòng khẽ nhói,rồi bất giác hắn đứng dậy ôm lấy nó bước đi,còn nó vẫn không nói gì vẫn tùy hắn muốn làm gì thì làm trong lòng hắn khẽ khép đôi mi lại

"Cô gái này thật biết làm người ta lo, osin của người ta cũng giống này hay sao?"_

hắn khẽ lắc đầu nhìn nó ngoan ngoãn ở trong lòng mình thầm nói,cũng trách ai được ai bảo hắn có hứng thú với nó chứ

Thôi kệ phóng tao phải theo lao vậy