Nhân Vật Phản Diện Hôm Nay Cũng Thật Ngoan

Chương 8: Tiểu thanh mai, có chút mãnh (8)



Edit +Beta: Sodachanh
"Ngươi rất tốt không nên tự mình sa ngã. Ngươi thông minh hơn ta nhiều như vậy, chỉ cần học tập thật tốt, sau này sẽ sống rất tốt. Ta cũng có thể che chở ngươi thật tốt nữa." Phồn Tinh chậm rì rì mà lặp lại những lời mà Nhị Cẩu đang dạy cô, Nhị Cẩu nói một câu, cô liền thuật lại một câu.
Trong lòng Sưu Thần Hào hiện giờ quả thực chính là khóc thút thít giữa gió bão.
Nó còn có thể làm thế nào bây giờ?
Nó cũng thực tuyệt vọng a!
Trong lòng Thích Hà thì lại hiện lên một trận cảm động.
Hắn giống như đã không biết bao lâu rồi chưa được nghe qua lời cổ vũ của người khác đối với mình. Hắn thật sự.. Rất tốt sao? Thật sự không nên tự mình sa ngã nữa sao? Về sau hắn còn có thể có tương lai hay sao?
Nhưng loại cảm động này cũng không duy trì được bao lâu.
Bởi vì Phồn Tinh lại yên lặng từ bên trong cặp sách lấy ra một cây bút màu nước màu xanh lục..
Lão đại ở trên mặt Thích Hà vẽ hai con rùa đen nhỏ màu xanh lục, thuận tiện còn vỗ vỗ mặt hắn, "Đây là lần thứ hai ngươi phạm sai lầm, cho nên vẽ cho ngươi hai con."
Vẽ cái nima!
Lúc trước Thích Hà vì muốn xóa đi dấu vết con rùa đen kia mà mặt đều thiếu chút nữa bị xoa đến sưng đỏ hết cả lên, kết quả lúc này cô lại vẽ lên cho hắn những hai con nữa chứ, phổi của hắn đều tức đến muốn nổ tung luôn rồi!
Nhưng mà sau khi chú ý nhìn lại rõ ràng Phồn Tinh, mặt thiếu niên liền nhanh chóng chuyển thành màu đỏ.
Bắt đầu là một tia đỏ ửng đầy khả nghi, sau đó lại nhanh chóng như virus mà lan tràn khắp cả khuôn mặt, tiếp sau đó ngay cả cổ cũng trở thành một mảnh đỏ như máu.
Cô cô cô.. Cô vừa lúc nãy nhảy vào trong nước vớt hắn lên liền đem áo ngoài đều ném hết ở bên cạnh.
"Con ngốc kia, ngươi.. Ngươi đem quần áo mặc vào ngay đi!" Thích Hà khó được khi nói chuyện có chút lắp bắp.
Chờ sau khi Phồn Tinh cầm quần áo tròng lên trên người xong, sức lực Thích Hà liền khôi phục lại chút, hai người cùng nhau đi trên đường.
Lão đại không phải là con người nói nhiều, từ cặp sách lấy ra một cái chân gà nhỏ chiên bột mì, vừa đi vừa ăn.
Chờ đến thời điểm hai người sắp đường ai nấy đi rồi, Phồn Tinh chậm rì rì mà nói với Thích Hà một câu, "Cần phải cố lên, không được đồi bại." Ta sẽ che chở cho ngươi thật tốt.
Trong lòng Thích Hà giật giật.
Nói không nên lời là cái cảm giác như thế nào.
Là giống như bạn vẫn luôn đi ở bên cạnh bờ vực, muốn tự sa ngã mà muốn nhảy xuống dưới, lại có người hướng đến bạn mà vươn ra một bàn tay.
*
Từ sau lần đó, Thích Hà mỗi lần đi học đều theo bản năng mà nghiêng đầu lại ngó cái đứa ngốc Vân Phồn Tinh kia.
Hai người bọn họ cũng coi như là đồng bệnh tương liên, đều không quá được người trào đón.
Hắn là bởi vì ngày thường đi học đều không nghe giảng, là cái học sinh hư danh xứng với thực. Mà Vân Phồn Tinh lại là bởi vì, bẩm sinh chỉ số thông minh thấp, bị người kỳ thị.
Đều cùng với những người chung quanh.. Không hợp nhau.
Tuy rằng chỉ số thông minh thấp, nhưng mà lão đại nghe giảng bài vẫn rất ư là nghiêm túc.
Cắn đầu bút, hết sức chuyên chú mà viết bút ký, lão sư đã nói đến mười trang rồi nhưng cô vẫn còn đang chậm rì rì mà viết trang bút ký đầu tiên.
Có đôi khi Thích Hà lại cảm thấy ....
Một đứa ngốc mà còn biết nỗ lực như vậy, hắn có phải hay không cũng nên tiến lên nhìn về phía trước thử xem?
Mặc dù Phồn Tinh rất nghiêm túc, nhưng mà nếu đã bị người khinh thường thì vẫn luôn là cái người bị người khác khinh thường, đặc biệt là giáo viên ngữ văn tuổi còn trẻ, tính kiên nhẫn cũng không phải rất tốt. Nếu tâm tình nóng nảy thì liền muốn tóm người mà mắng.
Hài tử bình thường nếu bị mắng thì sẽ mang thù, còn đứa ngốc sao, cứ tùy tiện mà mắng thôi.
Bắt nạt kẻ yếu, vốn là chuyện nhân chi thường tình mà.
"Vân Phồn Tinh, đầu óc của ngươi là để trang trí sao? Đề mục đơn giản như vậy mà ngươi còn có thể làm sai được. Ngươi tới trường học là để làm cái gì thế hả? Lãng phí tài nguyên sao?" Sau khi lão sư ngữ văn phát bài thi xuống liền bùm bùm mà mắng một tràng.
Phồn Tinh cầm bài thi, cẩn thận đoan trang mà nhìn cái con số '38' điểm đỏ tươi kia.
Nghiêng nghiêng đầu, trước kia cô đều chưa từng được học tập qua, sau khi đến thế giới này mới biết được còn có một cái việc gọi là đọc sách cùng điểm số này. Còn thấy rất mới mẻ, đến nỗi cái giáo viên ngữ văn đang đứng ở trên bục giảng chỉ cây dâu mà mắng cây hòe kia, lão đại hiện tại tạm thời vẫn hoàn toàn không để ở trong lòng.
Từ trong lòng yên lặng mà lấy ra một quyển sách nhỏ màu đỏ, tự chính mình viết lên trên:
Bài kiểm tra lần đầu tiên trong đời, 38 điểm.