Nhân Vật Phản Diện Hôm Nay Cũng Thật Ngoan

Chương 11: Tiểu thanh mai, có chút mãnh (11)





Ba con rắn sau khi lột da xong, trắng bóng.
Lão đại để nó xuống trước mặt Thích Hà, ánh mắt trông mong mà nhìn hắn.
Trong tròng mắt đều viết: Đáng yêu, muốn ăn.
Sau khi trải qua cảm giác cùng bị phạt, xong rồi lại đi ngăn cản cái đứa ngốc Vân Phồn Tinh này phạm sai lầm, sau đó lại biết được đứa ngốc này đang yêu thầm chính mình..
Thích Hà cảm thấy tâm tình chính mình khi đối diện với Vân Phồn Tinh, thực phức tạp.
Mạc danh cảm thấy có loại cảm giác cách mạng tình nghĩa, đồng thời lại cảm thấy đứa ngốc này vốn dĩ cũng rất đáng thương, nếu như hắn thẳng thừng cự tuyệt yêu thích của cô thì giống như thấy có chút tàn nhẫn.
Vì thế ma xui quỷ khiến mà xách theo ba con rắn, lại mang theo Vân Phồn Tinh đi về nhà.
Hầm cho cô một nồi canh rắn, thuận tiện xào thêm một chén thịt rắn.
Nếu như Thích Hà biết được một lần ma xui quỷ khiến này khiến cho những tháng ngày sau đó đều bị đứa ngốc Vân Phồn Tinh kia hầu như mỗi ngày đều xách theo mấy con rắn bị lột trắng bóng, mấy con cá trích hoặc là thỏ hoang tới nhà hắn..
Hắn đến chết đều sẽ không mở ra khơi cái dòng này!
Ngày!
Coi hắn là cái gì?
Đầu bếp sao?
Hôm nay ăn rắn, ngày mai ăn cá, sau đó thì bắt thỏ, tiếp sau đó thì ngay cả châu chấu cô ta cũng bắt lại đây luôn!
Nhìn một túi đầy ắp châu chấu, Thích Hà nuốt nuốt nước miếng.
Không phải là hắn muốn ăn mà chính là đơn thuần khiếp đến hoảng.
"Cái thứ ngoạn ý nhi này cũng có thể ăn?" Tâm tình Thích Hà phức tạp.
Phồn Tinh tự mình lột một cái kẹo que, sau khi cho vào trong miệng, lại lột thêm một cái đưa cho Thích Hà, ngữ khí thực kiên định mà nói: "Có thể, có thể chiên dầu."
Nói thật, Thích Hà có điểm hoài nghi này đứa ngốc này là giả ngu.
Ngày thường làm cái gì cũng đều không biết, nhưng cứ nhắc đến ăn thì so với người khác đều tinh hơn.
Ngoài ra, âm nhân là một phen hảo thủ. (edit ?)
".. Ngươi tự ăn đi, ta không ăn đường."
Nam tử hán đại trượng phu, có thể hút thuốc, nhưng nếu ngậm kẹo que, không được.
Đồ vật mà lão đại đã cho ra ngoài, trước nay đều không cho người khác cự tuyệt, trực tiếp nhét thẳng vào trong miệng hắn.
"..."
Thích Hà không kịp phòng ngừa khiến răng thiếu chút nữa bị vỡ luôn rồi.
Đứa ngốc kia, ngươi mà còn làm như vậy thật sự sẽ mất đi ta đó, thật sự!
A phi!
Tên ngốc này, trước nay đều không có được hắn!
Thích Hà quả thực kinh tủng, quả nhiên ở cùng với đứa nhược trí lâu rồi, dễ dàng bị lây nhiễm.
Thôn không lớn, đi học đều phải đi đến thôn cách vách nên cơ hồ mỗi ngày Thích Hà đi học đều có thể gặp được Phồn Tinh. Mỗi ngày tan học đều có thể nhìn thấy một đỉnh đầu đầy kẹp plastic Mary Sue bảy màu của cô đang chậm rì rì theo ở phía sau.
Thế cho nên Thích Hà đều có loại ảo giác.
Hắn kỳ thật là con dê, mà Vân Phồn Tinh cái đứa ngốc kia chính là kẻ chăn dê.
Cứ như vậy không nhanh không chậm mà đi theo hắn, nhìn chằm chằm hắn.
Đm!
Hắn như thế nào lại có loại ý tưởng quỷ dị như vậy?
"Thích Hà, ta mẹ nó như thế nào lại cảm thấy.. Quái quái?"
Hồ bằng cẩu hữu đi ở bên cạnh nghi hoặc nói.
Như thế nào lại có loại ảo giác bị biến thái theo đuôi?
Thích Hà: "..."
Tốt, quả nhiên không phải chỉ mình hắn có ý tưởng quỷ dị.
"Đứa ngốc Vân Phồn Tinh kia, ta thấy cô ta là thật sự rất thích ngươi nha, xem xét ở phần cô ta lớn lên cũng không tồi, bằng không ngươi liền chơi cô ta một chút?"
Ở cái vùng nông thôn hẻo lánh này, hầu hết mọi người học xong tiểu học hoặc sơ trung liền bỏ học, sau đó thì nhìn vừa mắt người quen xung quanh nàothì liền tự động kết giao. Nên có rất nhiều người tầm mười lăm sáu tuổi học sơ trung đều đã kết hôn sinh con rồi.
Mà những người bên người Thích Hà này cũng không lo học hành, chỉ nghĩ làm loạn.
Vì thế lời này vừa nói ra, liền có vẻ phá lệ tràn đầy ác ý.
Rốt cuộc Vân Phồn Tinh tuy rằng bị ngốc, nhưng mà cô lớn lên cũng được a.
Gien vợ chồng Vân gia đều ưu tú, nên đứa ngốc này cũng môi hồng răng trắng, bạch bạch nộn nộn, giống cái bánh bao nhỏ. Mắt hạnh ngập nước vừa to vừa tròng, lông mi vừa dài cừa cong, cái miệng anh đào nhỏ phấn đô đô.
Hơi hơi nghiêng đầu.
Mắt hạnh tò mò chớp chớp.
Thời điểm bày ra vẻ mặt ngốc manh nhìn ngươi, ngươi liền sẽ hiểu thể nào là tiểu khả ái.
Hôm nay ký hợp đồng lạp~~~
Ngày mai bắt đầu đổi mới sẽ có nhiều biến
Pháo hôi: Thích Hà, ngươi xem cái đứa ngốc kia, vừa trắng lại ngốc, khẳng định thực dễ bắt nạt.
Thích Hà:. Có phải hay không bởi vì các ngươi chưa được uống rượu tang của lão sư ngữ văn, cho nên các ngươi mới có loại ảo giác này