Người Em Yêu

Chương 1: Sao tôi biết có người đang nhìn lén chứ





[Bạn đã từng trải qua cảm giác thế này chưa ?

Khoảnh khắc khi bạn nắm chặt bàn tay ấy thì đã muốn cùng người đó đi hết cuộc đời này..]

‘Người Em Yêu’ – Dạ Mạn

Tháng sáu, sau nhiều ngày ba sáu ba bảy độ liên tục, cuối cùng Ninh Thành cũng đón một cơn mưa to, nhiệt độ trong không khí liền giảm vài độ, mang theo cảm giác mát lạnh dìu dịu.

Trời mưa nguyên một ngày, đến tận chạng vạng tối vẫn chưa có ý định ngừng.

Sắc trời u ám đáng sợ, đúng vào lúc tan tầm, tất cả mọi người đứng trước cửa lớn tòa nhà, do dự không biết có nên về không đây.

“Nhìn trời mưa thế này chắc nửa tiếng nữa cũng chưa hết. “

“Đứng đây mãi cũng không phải cách. Đi thôi, nếu không về nữa sẽ muộn mất.”

Dần dần có người cố gắng che ô chạy ù vào trong mưa.

Triều Vũ đứng ngay bên cạnh, vươn tay ra hứng nước mưa, lòng bàn tay dần ngấm hơi lạnh. Cô sinh đúng vào ngày trời mưa phùn, vì thế ông ngoại đặt tên cô là Triều Vũ.

“Triều Vũ, mày có về luôn không? Bên đường Vũ Hoa chắc lại ngập rồi đấy. “

Cô rụt tay về, “Tao đi lấy xe đây, ngày mai gặp. ” Nói xong, cô nhanh chóng chạy về phía bãi đỗ xe.

Sau hai mươi phút, xe rốt cục cũng đến đường Vũ Hoa. Nước trên đường đã ngập hết cả bánh xe, mưa rơi lộp bộp xuống màn chắn thủy tinh,. Con đường phía trước có một tấm biển nhắc nhở, cấm đi đường này.

Cô dừng xe.

Buồn chán nên cô ngồi lướt weibo một lát, liền nhìn thấy một tấm ảnh ngập lụt ở trường đại học nào đó từng làm mưa làm gió trên mạng xã hội năm ngoái, năm nay nhìn lại cả trường đã thành đại dương mênh mông. Cô bất giác bật cười, cho nên tiện tay lưu lại một cái.

Đợi một lúc lâu sau, Triều Vũ rốt cục cũng không nhẫn nại được nữa, cô muốn xuống xe xem thế nào. Vừa đi xuống, nước đã ngập quá bắp chân cô rồi, bước đi còn khó khăn.

Bên ngoài có bảy tám người đàn ông mặc đồng phục màu da cam đang chạy ngược chạy xuôi, có mấy người đứng bên máy bơm nước cũng đang làm việc rất khẩn trương.

Xem ra là cống thoát nước đang tắc. Nơi này có một vài khu chung cư lớn, nếu không thể thoát nước nhanh, e rằng ngày mai có thể sẽ có tai nạn.

Triều Vũ bước lên trước vài bước, có ý định chụp mấy tấm hình, về làm tư liệu cho bài viết.


Lúc này đột nhiên có một giọng trầm lạnh lùng vang lên: “Những người không liên quan lập tức rời khỏi đây. ” Chất giọng ấy vừa trầm lại khá cứng rắn.

Tay Triều Vũ khẽ run, cô nhìn về phía người vừa lên tiếng, ánh mắt dừng lại ở bóng lưng của một người đàn ông.

Người đàn ông kia đang cố gắng kéo chiếc máy bơm rất nặng, “Cống thoát nước đang tắc, Từ Dật và tôi xuống dưới, Gấu Lớn cậu ở trên này tiếp ứng. Những người khác tiếp tục làm việc. ” Từng chữ rõ ràng mạnh mẽ, anh bình tĩnh phân công nhiệm vụ cho mỗi người.

Mưa tí tách rơi không ngừng, bóng đêm mờ mịt, trong bầu không khí nặng nề xen lẫn hơi ẩm nặng mùi.

Triều Vũ nhìn chằm chằm bóng lưng cao lớn kia, lần nào cũng chỉ thấy gò má của người đàn ông ấy. Xuất phát từ lòng hiếu kỳ của phóng viên, cô lại tiếp tục đi về phía anh, nhưng lúc này lại vì một tiếng quát mà phải dừng chân.

“Đưa cô ta ra ngoài. ” Giọng nói của người đàn ông thể hiện sự mất kiên nhẫn, trong mắt tối đen một màu.

“Dạ, Hứa đội. “

Một người đàn ông cao gầy lội nước đi về phía cô: “Người đẹp, nơi đây rất nguy hiểm, mau về đi thôi!. “

Triều Vũ ngẩn người, từ lúc cô thực tập đến giờ đã từng đi rất nhiều nơi có tình huống còn nguy hiểm hơn thế này, cô lôi thẻ nhân viên ra đưa cho anh ta: “Tôi là phóng viên tới từ báo X. Cứ thế này thì bao giờ nước mới rút hết? “

“Chúng tôi đang cố gắng khắc phục rồi, sẽ nhanh thôi. “

“Mỗi năm cứ trời mưa là đường Vũ Hoa sẽ ngập, không phải năm ngoái cục thủy lợi đã thông báo nơi này sẽ được cải tạo đó sao? “

Xa xa liền truyền đến chất giọng lạnh lùng như muốn đóng băng người ta của tên kia: “Từ Dật, đưa cô ta đi. “

Triều Vũ quả thực không tin nổi vào tai mình. Cách một khoảng cách không xa cũng chẳng gần, cô dõi theo bóng lưng thẳng của anh, toàn thân người đàn ông kia tản ra một khí thế khiến người ta sợ hãi, tính cách có vẻ cũng khá nóng tính.

Triều Vũ bị đuổi đi. Vào đến trong xe, trong lòng cô thấp thỏm. Ngồi chờ một tiếng rồi, mực nước đã giảm xuống bốn cm. Mỗi khi trời mưa Ninh Thành luôn bị ngập lụt, đây là thiên tai hay do nhân họa?[1]

[1] Người gây họa

Càng nghĩ càng bực mình, cuối cùng cô lên weibo đăng một status mới: Mùa mưa thành phố ngập lụt ai sẽ chịu trách nhiệm?

Hàng năm chúng ta đều thực hiện các biện pháp phòng lụt, tại sao ống nước ngầm dưới lòng đất của thành phố luôn xảy ra vấn đề, mấy năm nay vẫn chưa xử lý xong? Kế hoạch của cục thủy lợi đã được tiến hành thực sự chưa? Những bộ ngành liên quan khác đang làm gì? Hay biện pháp cuối cùng là đẩy hết vấn đề sang cho cục thủy lợi.

Viết xong thì chèn thêm một tấm ảnh đường Vũ Hoa bị ngập nước rồi mới click đăng.

Triều Vũ tốt nghiệp tại một trường văn hóa lớn của Ninh Thành, trong lúc học đại học, cô đã lập một fanpage trên weibo, thỉnh thoảng cũng đăng vài tin tức về Ninh Thành, từ những chỗ ăn được chơi được, sang những vấn đề nhức nhối của xã hội, hiện nay trang đã có hơn 60 nghìn lượt thích rồi.

Status này đăng chưa được bao lâu thì đã nhận được rất nhiều bình luận nêu quan điểm, chia sẻ cảm xác và tức giận với vấn nạn trên của thành phố, cả đám người nhao nhao mắng các bộ ngành liên quan bất tài không làm được gì, đồng loạt yêu cầu các bộ xin lỗi người dân.

Đêm đó status này đạt hơn năm ngàn lượt share. Mà sau khi về nhà Triều Vũ đi tắm luôn, không lướt weibo nên cũng chẳng biết tình hình mọi chuyện.

Đêm khuya thanh tĩnh, mạch nước ngầm ở đường Vũ Hoa cuối cùng cũng được thông, nước từ từ rút xuống.

“Hứa đội, đi uống một chén nhé. “

Hứa Bác Diễn lau chút nước còn vươn trên mặt, anh nhướn mày, tháo vẻ nghiêm túc nãy giờ: “Không, tôi về trước. ” Anh cởi chiếc áo đồng phục dính đầy nước bùn, bên trong là chiếc áo rắng, lưng áo đã ướt đẫm, áo dán chặt vào người, cơ bắp nổi lên cuồn cuộn. Tiện tay anh vắt áo qua vai, bước chân kiên định, đi về phía chiếc xe việt dã ở phía xa.

Đêm, không gian im ắng, mưa cũng nhỏ dần.

Sáng hôm sau, Triều Vũ không bị đánh thức bởi tiếng chuông đồng hồ, mà từ một cuộc gọi thông báo của trưởng phòng. Cô còn tưởng ở đâu có tin mới, nên vội vã nhận điện thoại: “Sếp Cao — “

“Triều Vũ, tối qua cô đăng gì lên weibo hả ?! “

Triều Vũ vẻ mặt mơ màng.

“Cục thủy lợi vừa gọi điện cho tôi. Cô cô cô! Cô muốn làm tôi tức chết đúng không ?! “

Triều Vũ chậm chạp nói: “Sếp, em có viết sai gì đâu?. “

“Cô còn không biết giờ là lúc nào à. Mau xóa cái bài đó ngay cho tôi. Sáng sớm trang web của thành phố bị đánh sập, đâu đâu cũng tố cáo cục thủy lợi.”

“Đó là vì bọn họ không làm đến nơi đến chốn. “

“Mau xóa bài đó cho tôi, đăng cái gì lên cũng không nghĩ cho kỹ. Đã thế còn để lộ dấu vết! Cô có biết anh ta là ai không? Lại dám đăng ảnh anh ta lên mạng? ” Sếp cô càng nói càng tức.

Tiểu cô nương rất có chí khí, liền là một cây gân qua đầu.

“Dù sao cũng không phải Ngô Ngạn Tổ. “

“Anh ta là Hứa Bác Diễn. “

“Chưa từng nghe tên. “


Sếp lớn cắn răng: “Sáng nay cô không cần tới tòa soạn nữa, mau tới cục thủy lợi xin lỗi người ta đi. “

Triều Vũ cắn răng: “Em không làm sai. “

Sếp: “Đi, tôi sẽ đi cùng cô. “

Triều Vũ: “… “

Cúp điện thoại, cô đạp đạp giường vài cái, trong lòng buồn bực: rốt cuộc Hứa Bác Diễn là thần thánh phương nào!

Trên đường đi, Triều Vũ nhắn tin cho cô bạn thân Trần Ninh San, nhờ cô nàng tra chút thông tin về Hứa Bác Diễn.

Đến cục thủy lợi, sau khi đăng ký ngoài cửa, cô vào tòa nhà lớn nhất, lên đến tầng tám, nhưng lại không nhớ vừa rồi trong điện thoại sếp mình nhắc phòng 803 hay 813 nữa?

Triều Vũ đi qua đi lại ngoài hành lang mấy phút, rốt cục cũng có người xuất hiện. Đó là một người đàn ông dáng người cao, mặc chiếc áo Tshirt màu trắng và quần đen, mặc dù chỉ là một bộ trang phục thông thường nhưng lại làm tôn lên dáng người cao ráo khôi ngô ây.

Cô đi đến trước mặt anh ta: “Chào anh, thật ngại quá, xin hỏi phòng làm việc của anh Hứa Bác Diễn là 803 hay 813? ” Người đàn ông này có đôi mắt khá sắc sảo, trên gương mặt tràn đầy vẻ khí khái.

Người đàn ông dừng chân, đưa mắt về phía cô nhìn mấy giây.

Hành lang trở nên im ắng, trong không khí còn có mùi cỏ xanh phả lên thoang thoảng sau cơn mưa.

“Cô tìm anh ta à? ” Giọng anh có chút khàn khàn.

Triều Vũ gật đầu liên tục, người đàn ông trước mặt cao hơn cô nửa cái đầu, đầu để kiểu húi cua, làn da màu lúa mạch, đôi mắt một mí, toàn thân toát ra vẻ đầy sức sống, khi nhìn cô thì có cảm giác không nói được thành lời.

Triều Vũ cong miệng nở nụ cười bất đắc dĩ: “Tôi tìm anh ta có chút việc. “

Người đàn ông kia cũng không hỏi thêm gì nữa, mà nhấc chân đi về phía trước.

Triều Vũ đuổi theo anh: “Anh ta chưa tới à? “

Người đàn ông kia chỉ mím môi.

Triều Vũ thở dài một hơi: “Tôi tới xin lỗi anh ta. “

“Xin lỗi? ” Người đàn ông lặp lại hai chữ ấy, anh khẽ nhướn mày, ánh mắt lại chuyển về phía Triều Vũ lần nữa, trong đôi mắt trắng đen rõ ràng kia cho thấy cô có vẻ không cam lòng cho lắm.

“Sếp tôi bảo tôi tới. Tối qua tôi có đăng một bài viết trên weibo, thời đại nào rồi mà không cho người ta tự do ngôn luận! Anh nói xem tôi có oan không? Nhất định là cái tên Hứa Bác Diễn hẹp hòi đó đã gọi điện cho sếp tôi. Sếp tôi nói, nếu như tôi không đến xin lỗi thì sẽ trừ hết tiền thưởng tháng này. “

“Là vậy à ?. ” Có gì đó khẽ lóe lên trong mắt anh.

Triều Vũ gật đầu liên tục không ngừng: “Tối qua đường Vũ Hoa bị ngập, lúc đó anh ta cũng ở hiện trường. Tôi định chụp mấy tấm thì bị anh ta quát không cho chụp. Anh nói xem sao Hứa Bác Diễn lại nhỏ mọn thế chứ? “

Người đàn ông miễn cưỡng cong khóe miệng, không nặng không nhẹ ừ một tiếng, coi như là đáp lại lời cô.

Triều Vũ nhìn bốn phía, lẩm bẩm: “Không biết anh ta đến chưa nhỉ? “

Người đàn ông kia hắng giọng một cái, đứng trước mặt cô, khẽ cười với cô: “Tôi chính là Hứa Bác Diễn. “

Triều Vũ câm nín.

Hứa Bác Diễn mắt nhìn thẳng mặt cô, gương mặt giãn ra. Hôm nay anh mới đến được nửa tiếng, không ngờ sáng sớm đã có chuyện “bất ngờ” thế này. Nhìn dáng vẻ lúng túng, gương mặt đỏ rực, hai tay nắm thành quả đấm của cô nàng kia, khác hoàn toàn với cô gái nói liến thoắng nãy giờ.

Hai người im lặng mà nhìn đối phương.

Sau mấy giây chần chừ, rốt cục Triều Vũ cũng khôi phục lại lý trí, cô cắn môi một cái, giọng nói dịu đi mấy phần: “Hứa đội – tôi tới nói xin lỗi. “

“Ờ. ” Chỉ đáp lại cô một chữ, anh liền xoay người bước đi, nhịp chân không nhanh không chậm.

Triều Vũ vẫn đứng tại chỗ.

Trời ạ, tối qua sao cô lại không chịu nhìn kỹ chứ. Hiện giờ phải làm sao? Mắt thấy Hứa Bác Diễn bước vào phòng 813.

Triều Vũ suy nghĩ, vừa rồi anh ta có nói “Ờ ” là có ý gì ? Là định chấp nhận lời xin lỗi của cô sao?

Cô khổ sở đi tới phòng làm việc anh, cửa không khóa, còn anh đang thay quần áo, nửa người trên để lộ hoàn toàn, cơ ngực, cơ bụng,… và cả vòng eo vừa nhỏ, đường nét lại khỏe mạnh.

Triều Vũ lập tức che mắt, trái tim trong phút chốc đập thình thịch. Đó là cơ bắp phải trải qua luyện tập mới có đấy!, Vừa rắn chắc mạnh mẽ, lồng ngực lại rộng rãi.

“Nhìn đủ chưa? ” Hứa Bác Diễn vừa cài lại nút áo, vừa đi đến trước mặt cô, cài nốt nút áo cuối cùng trước ngực.

Hơi thở của anh theo không khí mà tràn vào khoang mũi cô, cô ngửi thấy mùi thuốc lá nhàn nhạt.


Triều Vũ thả tay xuống, mắt cũng không dám nhìn mặt anh, nhỏ giọng thầm thì: “Sao anh thay quần áo mà không đóng cửa. “

Anh nheo mắt, ánh mắt thoải mái nhìn thẳng mặt cô: “Sao tôi biết có người đang lén nhìn bên ngoài chứ. “

“Anh! ” Triều Vũ thở phì phò cúi đầu, ánh mắt nhìn xuống đôi giày thể thao màu đen kia của anh. “Tôi tới xin lỗi. “

Hứa Bác Diễn liếc cô một cái, dáng vẻ bất cần đời: “Về viết một bản kiểm điểm, ngày kia mang tới cho tôi. Ngày mai tôi không có ở cục. “

Triều Vũ nhìn anh chằm chằm.

Anh lại hỏi: “Cô tên là gì? “

Triều Vũ rất bất mãn trong lòng, tuy giận cũng không dám nói gì, cắn răng khai ra tên mình: Triều Vũ.

Hứa Bác Diễn lặp lại một lần: “Tào Vũ. ” [2]

[2] Chữ Triều và Tào đọc gần giống nhau nên anh nghe nhầm.

Triều Vũ ủ rũ mà đi về, Hứa Bác Diễn xuống tầng một ăn sáng, Gấu Lớn và Từ Dật cũng tới, hai người đang có vẻ rất ồn ào, vẻ mặt kích động.

Anh vẫn chứ bình tĩnh ăn sáng như thường.

Gấu Lớn: “Hứa đội, anh đã đọc tin weibo hôm qua chưa? “

Hứa Bác Diễn cắn một miếng bánh bao.

Từ Dật vỗ bàn: “Nhất định là do con nhỏ phóng viên tối qua đăng, lão tử tức chết được, hóa ra việc chúng ta làm tối qua phí công à. “

Hứa Bác Diễn nuốt hết miếng bánh bao, không nhanh không chậm uống một ngụm sữa đậu nành rồi mới hỏi: “Cô ta đăng cái gì? “

Gấu Lớn vội vàng bật weibo lên: “Chính là nó. “

Hứa Bác Diễn nhanh chóng nhìn lướt qua, tên weibo: Không Sơn Tân Vũ.

Không sơn mới sau cơn mưa, khí trời muộn Thu.

Từ Dật nhanh nhảu: “Tối qua có vẻ Chu cục trưởng đã liên lạc với bên tòa soạn báo, bên đó nói sẽ nhắn ký giả tới đây xin lỗi, nên chúng em liền nói tên anh. “

Hứa Bác Diễn nở nụ cười, thì ra là thế. ” Cô ta tới rồi. “

“Hả? Có nói xin lỗi không? “

Hứa Bác Diễn đứng dậy cầm đĩa thức ăn: “Không. “

“Biết ngay mà. Nha đầu kia mạnh miệng đấy. “

Hứa Bác Diễn khẽ cười, cái kiểu xin lỗi không chút thành tâm thành ý ấy thì anh chẳng nhận.

Nhưng này Hứa đội, anh đối xử với một cô gái 23 tuổi như vậy, anh không thấy cắn rứt lương tâm sao?

Trên đường về tòa soạn, trong lòng cô bỗng cảm thấy khó chịu. Lúc này cuối cùng cô mới nhận được tin nhắn của Ninh San gửi tới:

Hứa Bác Diễn, nam, hai mươi tám tuổi, người Ninh Thành, sinh sống ở Lạc Thành chừng mười năm. Là chuyên gia thuộc cục thủy lợi!! Năm ngoái có tham gia thành công dự án chống lũ ở Lạc Thành nên được đặc cách đề bạt lên chuyên gia! Trông mặt nhìn cũng được! Mày gặp người thật rồi sao? Thấy thế nào?

Trong đầu Triều Vũ không nhịn được mà nghĩ đến cơ ngực của anh…