Ma Đạo Tổ Sư Ngoại Truyện Nhân Vật

Chương 44: Quyển 2 Nếu Như Người Chết Không Phải Là Sư Tỷ 19





Quá trình chờ đợi từ sáng đến chiều thực ra diễn ra vô cùng nhanh.


Trên ngọn đồi nhỏ này các môn sinh Cô Tô bình thường khác đều không được bước đến, chờ tới chiều, Nguỵ Vô Tiện chợt nghe bên ngoài gian nhà nhỏ có tiếng trẻ con nói chuyện, bản thân hắn có chút tò mò liền vén rèm lén xem động tĩnh bên ngoài một chút."A Nguyện, ngươi nói xem, món canh trưa nay thật đắng""Thì ngày nào cũng đắng như vậy mà""A Nguyện, ta thật bội phục trù phòng có thể nấu ra món canh dở tệ như vậy bao nhiêu năm nay""Cảnh Nghi, mấy năm nay ngươi chê đồ ăn còn chưa đủ sao""A Nguyện, ta nghe các huynh đệ khác nói, món ăn ở Vân Mộng Giang Thị rất ngon" Tiểu Cảnh Nghi nói rồi đưa tay ôm lấy thỏ con trắng muốt, xoa xoa một chút, lại đút cho nó một củ cà rốt nhỏ, thỏ con có vẻ ăn rất ngon.Nguỵ Vô Tiện đứng trong phòng nghe hai đứa nhỏ nói chuyện liền muốn phì cười, thì ra cũng có môn sinh Cô Tô ghét ăn đồ ăn ở đây giống hắn như vậy.

Cuối cùng giữa ba ngàn điều gia quy cũng có đệ tử đứng lên nói lý.

Nguỵ Vô Tiện cũng chính là không hiểu, đồ ăn ở Vân Thâm Bất Tri Xứ dở tệ như vậy, lại nuôi được một Lam Nhị Công Tử dung mạo anh tuấn phi phàm.


Haizzz, đúng là không thể tin được.Hai đứa trẻ nhỏ cảm thấy bên trong gian tĩnh thất có động tĩnh, dẫu sao cũng chỉ là hai đứa trẻ lên năm sáu tuổi, có chút nhát gan.

Tiểu Cảnh Nghi liền đứng im một chỗ, không giám động đậy chút nào cất lời hỏi Tiểu Lam Nguyện bên cạnh."A Nguyện, ngươi có nghe thấy cái giống ta nghe thấy không" Tiểu Cảnh Nghi nhẹ nhàng thả tiểu bạch thỏ trên tay xuống đất."Cảnh Nghi, hình như ta cũng nghe thấy" Tiểu Lam Nguyện cũng đứng hình rồi, gương mặt non nớt nhìn sang Cảnh Nghi bên cạnh, thỏ con trên tay cũng đã bỏ xuống đất."Aaaaa, có quỷ" Tiểu Cảnh Nghi hét to rồi nhanh chóng kéo Tiểu Lam Nguyện chạy xuống khỏi núi, hai bóng dáng nhỏ nhắn kéo nhau mà chạy trông vô cùng buồn cười.Nguỵ Vô Tiện ở trong tĩnh thất cười ra tiếng, tự hỏi từ bao giờ Lam Gia đã dạy ra được đệ tử thú vị như vậy.


Cô Tô Lam Thị trảm yêu trừ ma, vậy mà đệ tử lại sợ ma, đúng là cười chết hắn.

Chuyện này để lão già Lam Khải Nhân biết được còn không bị phạt quỳ a, bị phạt chép gia quy a..