Lâm Mộc Báo Thù

Chương 40: 40




“Sao? Ghét bỏ tôi à? Tôi...!tôi cũng đâu có dơ.” Trần Uyển Nhi say khướt nói, đồng thời lấy một ly rượu trống để rót rượu cho mình.
“Nào, uống một ly.”
Rót đầy ly rượu xong, Trần Uyển Nhi đưa ly rượu tới trước mặt Lâm Mộc.
“Được, tôi uống với cô trước, uống xong 3 ly, cô phải nói cho tôi biết, rốt cuộc cô gặp phải chuyện gì.” Lâm Mộc dứt lời, bèn nâng ly rượu trong tay lên cụng ly với Trần Uyển Nhi, sau đó uống cạn.
Lâm Mộc chẳng hề ghét bỏ dấu son trên ly rượu.
Ngược lại rượu anh uống còn pha chút hương vị của son môi.
Trần Uyển Nhi lập tức rót ly thứ 2.
Sau khi uống liên tiếp 3 ly.
“Trần Uyển Nhi, giờ cô có thể nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra chưa?” Lâm Mộc nhìn cô nàng.
Nào biết Lâm Mộc vừa hỏi tới, hai hàng nước mắt đã lăn dài trên đôi má cô nàng.
“Này, sao cô lại khóc rồi? Trần Uyển Nhi, đây đâu phải phong cách của cô, rốt cuộc cô gặp phải chuyện gì?” Lâm Mộc hỏi dồn.
“Là anh ta, là Tôn Trình làm!” Trần Uyển Nhi khóc tức tưởi, tấm thân yêu kiều của cô nàng cũng khẽ run rẩy.

“Cô đang nói đến vòng tay phỉ thúy đúng không?” Lâm Mộc hỏi.
“Ừm.” Trần Uyển Nhi khẽ gật đầu.
“Thời gian này ông nội thông qua các mối quan hệ để điều tra Tôn Trình, theo tin tức tình báo, ngày anh ta du học ở nước ngoài, mấy người bạn gái anh ta từng qua lại đều xuất hiện triệu chứng đau đầu, cuối cùng tinh thần bất ổn, trở thành công cụ để anh ta phát tiết, tên đó....!có sở thích quái dị là khống chế bạn gái.”
Lâm Mộc nghe tới đây đã hiểu tại sao Trần Uyển Nhi lại uống rượu sầu ở nơi này.
“Lần đó chẳng phải cô còn khoe khoang anh ta ưu tú lắm sao? Còn nói tôi không bằng một ngón tay của anh ta, đến cuối cùng lại là sói đội lốt cừu, bên ngoài mạ vàng bên trong tồi tàn đổ nát.” Lâm Mộc nói.
“Anh...!sao anh có thể như vậy! Còn bóc trần vết sẹo của tôi nữa!” Trần Uyển Nhi nói đến câu cuối, lại khóc nức nở.
“Cô khóc thành ra thế này, ai không biết còn tưởng tôi ức hiếp cô đấy.” Lâm Mộc vừa nói vừa đứng dậy đến bên Trần Uyển Nhi rồi ngồi xuống.
Lâm Mộc vừa ngồi xuống, cô nàng đã nhoài người lên vai anh khóc bù lu bù loa.
Lâm Mộc chỉ cảm thấy bờ vai anh tê dại như bị điện giật, anh không khỏi lúng túng tay chân.
“Trần Uyển Nhi, cũng may hôm ấy cô gặp được tôi, bằng không, cô đeo chiếc vòng đó chừng nửa năm là trở thành công cụ để anh ta thao túng.” Lâm Mộc nói.
Trần Uyển Nhi nghĩ tới điều này, trong lòng chợt cảm thấy sợ hãi.
Cô nàng không dám tưởng tượng, nếu hôm đó nàng ta không gọi điện tới kêu Lâm Mộc đến biệt thự để xác nhận lại, hậu quả sẽ như thế nào.
Lâm Mộc nói: “Thực ra hôm tôi trở về từ Ninh Đô đã biết Tôn Trình làm việc đó, vì hôm ấy anh ta gọi điện đe dọa tôi không được nhúng mũi vào.”
Trần Uyển Nhi ngồi thẳng dậy: “Gì cơ? Sao anh không nói cho tôi biết sớm hơn?”
“Cô không tin tưởng tôi, chỉ coi tôi là đồ công tử bột, là đồ lường gạt, khi ấy tôi nói ra cô sẽ tin sao.” Lâm Mộc cười khổ.
Trần Uyển Nhi bình tĩnh lại, cô nàng ngẫm nghĩ, hình như đúng là như vậy.
“Trần Uyển Nhi, không giấu gì cô, từ hôm đó đến nay, tôi đã bị ám sát hai lần, tôi không chắc có phải do Tôn Trình báo thù không, nhưng ít nhất có khả năng là anh ta.” Lâm Mộc nói.
Theo như Lâm Mộc nhìn nhận, anh bị ám sát hai lần, chỉ có hai khả năng, Tôn Trình là một trong số đó.
“Sao cơ?” Trần Uyển Nhi tròn mắt ngỡ ngàng.
“Cô không tin à? Vậy tôi cho cô xem vết thương bị súng bắn nhé.”
Lâm Mộc vén áo phông lên, lộ ra vết thương dữ tợn.
“Cái này...”
Trần Uyển Nhi nhìn thấy vết thương, hoảng sợ bụm miệng.

“Đây là vết thương do súng gây ra à? Vết thương lớn quá, là loại súng gì bắn vậy?”
“Có lẽ là súng bắn tỉa.” Lâm Mộc đáp.
“Vậy...!anh không chết sao?” Đôi mắt xinh đẹp của cô nàng nhìn anh đăm đăm.
“Cô đúng là thiếu não, tôi chết rồi sao còn ngồi đây trò chuyện với cô được.” Lâm Mộc nghẹn họng.
“Nhưng súng bắn tỉa bắn trúng vùng bụng chẳng phải chỉ còn đường chết sao?” Dù Trần Uyển Nhi không hiểu nhiều về vũ khí, nhưng cô nàng đã từng nghe đến điều này.
“Người bình thường sẽ chết, nhưng tôi không phải người bình thường.” Lâm Mộc đáp.
“Nếu thực sự do Tôn Trình làm, vậy...!vậy tôi làm liên lụy tới anh rồi, xin lỗi anh.” Trần Uyển Nhi tự trách nói.
“Trần Uyển Nhi, không nhìn ra cô cũng biết tự trách với xin lỗi cơ đấy.” Lâm Mộc cười nói.
“Anh còn cười được à?” Trần Uyển Nhi dẩu môi.
“Sao tôi không thể cười, cô xem tôi lạc quan như này, cô cũng nên lạc quan chút, cô phát hiện ra bộ mặt thật của anh ta sớm ngày nào tốt ngày ấy, đây là chuyện nên mừng, hà cớ gì phải uống rượu sầu, lẽ nào cô yêu anh ta sâu đậm quá ư?” Lâm Mộc nói.
“Không phải, chỉ là tôi hiếm khi thích một người, tin tưởng một người, mà lại bị chơi đùa, đàn ông đều như nhau, đều tham luyến sắc đẹp của phụ nữ mà thôi.” Trần Uyển Nhi nói rồi tiếp tục rót rượu.
“Lâm Mộc, anh ngây ra đó làm gì, tôi gọi anh tới là để uống rượu cùng tôi, tối nay anh mà không say thì đừng mong rời đi.” Trần Uyển Nhi vừa nói vừa rót đầy ly rượu cho Lâm Mộc.
“Tôi không say được, cho dù cô lấy cả bình rượu tới thì cũng chẳng thể chuốc say tôi.” Lâm Mộc cười nói.
Chỉ cần anh muốn, dùng nội lực là khiến rượu uống vào lập tức bốc hơi.
Với anh, uống rượu chẳng khác gì uống nước, riêng mùi vị là không giống thôi.
“Khoác lác! Tôi không tin có người uống không say, hôm nay tôi nhất định phải thử.” Trần Uyển Nhi nâng ly rượu lên.

“Được, tôi uống với cô.” Lâm Mộc cũng nâng ly, uống cùng cô nàng.
Hai người uống được một lúc, Trần Uyển Nhi càng say bí tỉ.
“Trần Uyển Nhi, cô uống quá nhiều rồi, không thể uống tiếp nữa.” Lâm Mộc giật cái ly trong tay cô nàng.
“Tôi, tôi kêu anh tới để uống rượu cùng mà, trả lại ly cho tôi.” Trần Uyển Nhi nói lè nhè rồi.
Vu Thụy Giang
Vừa dứt lời, tên thiếu gia Vu Thụy Giang ban nãy dẫn theo chừng 6-7 người, khí thế hùng hổ vây lấy quầy rượu.
Đám người này, Lâm Mộc chỉ quen Vu Thụy Giang và một người nữa, còn lại đều xa lạ, có lẽ đây là đám thiếu gia tiểu thư nhà giàu trẻ tuổi thích lăn lộn cùng Vu Thụy Giang, bọn họ ít tuổi hơn Lâm Mộc khá nhiều, chỉ chừng 17-18, Lâm Mộc không quen họ cũng là bình thường, bởi khi Lâm Mộc chơi bời trong giới thượng lưu Kim Châu ngày ấy, Vu Thụy Giang còn là đứa nhóc.
“Cô gái này xinh đẹp quá!”
“Lâm Mộc, anh có phúc thật đấy, gặp nạn thành thiếu gia bỏ đi rồi còn hẹn được cô em đẹp như này!”
Vu Thụy Giang vốn tới chỗ này vì nhắm vào Lâm Mộc.
Nhưng vừa bước tới, cậu ta đã bị thu hút bởi sắc đẹp của Trần Uyển Nhi..