Hợp Cửu Bất Phân

Chương 51: Vóc dáng



"Không phải chị đang mang thai hay sao?" Giọng nói lanh lảnh của Giản Yên vang lên bên tai Kỷ Vân Hân, nàng bối rối vài giây: "Mang thai?"

"Mang thai cái gì?"

Giản Yên đánh cho nàng một cái liếc mắt: "Chị cũng đừng có gạt tôi, tôi đều biết đấy, vừa rồi chị cũng nói chú cũng biết rồi không phải sao?"

Kỷ Vân Hân nghe được cái kết luận này của nàng thì vẫn còn có chút chưa tải kịp thông tin lên não, nàng nói với Kỷ Thủy Tuyền rằng muốn theo đuổi Giản Yên một lần nữa, thế nào lại truyền tới tai Giản Yên thì biến thành nàng mang thai? Lẽ nào Kỷ Thủy Tuyền cảm thấy phương pháp này mới có thể đoạt Giản Yên về? Nhưng chuyện này cũng là quá hoang đường rồi, Kỷ Vân Hân lắc đầu: "Chị không có."

Giản Yên chớp mắt mấy cái: "Không có cái gì?"

Giọng điệu của Kỷ Vân Hân vẫn như thường: "Chị không có mang thai."

Giản Yên nhìn chằm chằm nàng, vẻ mặt giống như không tin, nàng xoắn xuýt nói: "Vậy vừa rồi chị nói chú biết cái gì?"

Kỷ Vân Hân há há miệng, ngữ khí bất đắc dĩ nói: "Ông ấy nghe lầm."

"Làm sao có khả năng." Giản Yên vẫn không tin: "Vậy tại sao năm sau chị lại muốn buông công việc xuống?"

Hai tay Kỷ Vân Hân ôm lấy áo khoác, bên trong mặc một chiếc áo màu xanh sẫm, gió lạnh thổi qua người nàng, từng cơn ớn lạnh kéo tới, nàng thả áo khoác xuống chuẩn bị choàng lên trên người Giản Yên: "Khoác thêm vào rồi nói tiếp."

Nàng cảm thấy trong một quãng thời gian ngắn, nhất định sẽ không nói rõ ràng được, Giản Yên khéo léo từ chối: "Không cần, cứ như vậy nói đi."

"Năm sau chị muốn tiếp tục học tập, vì lẽ đó tạm thời để ba tiến vào công ty quản lý một thời gian."

Học tập? Học tập làm sao để quản lý công ty tốt hơn? Làm sao để sáng tạo phát triển thành tựu tốt hơn? Đúng là Kỷ Vân Hân có thể học tập những chuyện này, thế nhưng Giản Yên vẫn cảm thấy có gì đó không đúng, ánh mắt nàng liếc nhìn tới bụng dưới của Kỷ Vân Hân, hỏi: "Thật sự không phải là do mang thai?"

Kỷ Vân Hân cảm thấy hiểu lầm ở chuyện này thực sự hơi lớn, nàng lắc đầu, khẳng định nói: "Thật sự không phải."

Giản Yên cúi đầu hắng giọng một cái, cuối cùng nói: "Vậy chị để ý việc cho tôi sờ một chút sao?"

Kỷ Vân Hân: . . .

Gió lạnh thoáng qua, Giản Yên cúi nửa người xuống nằm nhoài ở bên người Kỷ Vân Hân, nàng đưa tay ra cẩn thận từng li từng tí kề sát bụng Kỷ Vân Hân, hàng lông mi hơi rủ xuống, mắt to vụt sáng, trong đáy mắt có nghi hoặc, Kỷ Vân Hân cúi đầu liền nhìn thấy khuôn mặt hờ hững của nàng, còn có một chút hơi hiếu kỳ đan xen, cặp mắt kia lại cất giấu điểm nghiêm túc, ánh mắt chăm chú, tâm của Kỷ Vân Hân dâng lên từng dòng nước ấm, chuyện động trong toàn thân người tự dưng lại loạn lên, cả người đều có chút khô nóng, nàng hoảng hốt vài giây, đột nhiên cảm thấy, nếu như bản thân mình thật sự mang thai, cũng không tệ.

Tay Giản Yên đặt ở trên bụng bằng phẳng của Kỷ Vân Hân mới cảm thấy có chút không thích hợp, nàng cũng không phải là bác sĩ, làm sao sờ ra được, lại nói vẻ mặt vừa rồi của Kỷ Vân Hân, cũng không giống như là đang giả vờ, mà nàng cũng không cần thiết phải giả vờ, Giản Yên có bao nhiêu hiểu rõ Kỷ Vân Hân, biết rõ tính nết của nàng, cực kỳ xem thường nói dối.

Thật sự là không có mang thai a.

Giản Yên thở phào một hơi đồng thời trong lòng lại tràn ngập một cái cảm giác khác thường, không nói ra được, cũng không biết phải diễn tả như hết nào, loại cảm giác không tên này làm cho nàng có chút không vui, dẫn đến ngữ khí nói chuyện cũng đều thay đổi: "Không có là tốt rồi."

Kỷ Vân Hân đứng thẳng người: "Yên Yên."

Giản Yên lẳng lặng nói ra một câu tiếp theo: "Miễn còn bắt tôi phụ trách."

Kỷ Vân Hân: . . .

Nàng cảm giác được bản thân mình bị ghét bỏ.

Hai người đi ra ngoài có chút lâu, Giản Yên nhận được điện thoại của trợ lý Cố đạo diễn, hỏi nàng có nhìn thấy Kỷ tổng hay không, có phải là có chuyện gì rồi hay không, Giản Yên lưu loát trả lời nàng: "Không có chuyện gì, tôi vừa tìm thấy Kỷ tổng."

Trợ lý cười: "Được, vậy chờ hai người trở về."

Kỷ Vân Hân đi theo sau lưng Giản Yên bước vào trong khách sạn, sắp tới cửa phòng khách thì nàng hỏi tới: "Ông nội hỏi em có tìm được nhà hay chưa? Cần chị hỗ trợ không?"

Giản Yên lắc đầu: "Không cần."

Kỷ Vân Hân ngưng lại một chút: "Buổi tối lúc mấy giờ thì em quay phim xong?"

Giản Yên: "Quay được mấy giờ thì kết thúc giờ nấy."

Kỷ Vân Hân: "Vậy. . ."

"Kỷ tổng!" Giọng nói của Cố đạo diễn hô lớn truyền ra, hắn cười ha hả nói: "Làm sao ngài lại đi lâu như vậy?"

Kỷ Vân Hân quay đầu sang liếc hắn một chút, ánh mắt tràn đầy ý lạnh, sâu thăm thẳm, nghiêm mặt, vẻ mặt không vui, Cố đạo diễn bị nhìn đến giật mình, hắn lui về phía sau một bước: "Ngài mau vào trong đi."

Thời gian tiến hành buổi tiệc cũng không phải là rất lâu, Kỷ Vân Hân ngồi được tầm mấy phút liền nói có việc muốn đi trước, Cố đạo diễn cũng thuận theo tuyên bố tiệc tàn. Buổi tối Giản Yên cũng không ăn được bao nhiêu, đợi đến khi toàn bộ mọi người đều đi hết nàng mới bước ra ngoài chạy tới siêu thị mua lấy hai thùng mì, còn tiện tay cầm lấy một chút đồ ăn vặt, không biết có phải là liên quan đến việc mang thai hay không, mà khẩu vị bây giờ của nàng có chút cao hơn, đồ ăn thanh đạm một chút cũng nuốt không được.

Nàng bước đi quá vội vã, gấp gáp trở về, căn bản không phát hiện ra sau lưng có một người đi theo.

Tần Dao đã theo Giản Yên được hai ngày, Lê Vi Khanh trước khi về nước có nói với nàng rằng tạm thời muốn một mình yên lặng một chút, hi vọng nàng ở lại trong nước, sau đó liền liên lạc không được, nàng biết Lê Vi Khanh không muốn liên lạc với nàng, nàng khó chịu mấy ngày vẫn là nuốt không trôi được cơn giận này.

Nếu như không có Giản Yên xuất hiện thì tốt rồi, Vi Khanh vẫn có thể tiếp tục phát triển ở trong nước, mình vẫn có thể bồi ở bên cạnh Vi Khanh, cho dù điều đó sẽ khiến cho mình nhìn thấy Vi Khanh nói chuyện yêu đương cùng với Kỷ Vân Hân, thì cũng còn tốt hơn so với bây giờ ngay cả mặt mày cũng đều không thấy, nhưng tất cả những thứ này đều bị hủy hết, đều là do Giản Yên xuất hiện, đều là do cô ta!

Tần Dao cắn răng nhìn Giản Yên bước vào trong khách sạn, nàng đứng ở trước cửa, sắc mặt âm trầm.

Giản Yên đi tới trước cửa phòng thì gặp phải Tô Tử Kỳ, nàng gọi: "Tô tỷ."

Tô Tử Kỳ mang theo túi xách nhìn thấy nàng sau đó khẽ gật đầu: "Về rồi a."

"Đến lúc nào vậy, sao lại không gọi điện thoại cho em?" Giản Yên vừa mở cửa vừa hỏi, Tô Tử Kỳ đáp lại nàng: "Vừa mới tới, vẫn chưa kịp gọi điện thoại."

Giản Yên đẩy cửa ra bước vào: "Ngồi đi, chị ăn cơm tối chưa?"

Tô Tử Kỳ cười cười: "Vẫn chưa."

"Có thể ăn mì không?"

"Gì cũng được."

Giản Yên đi tới nhà bếp đặt hai thùng mì xuống, lại rán thêm hai cái trứng gà, Tô Tử Kỳ nhìn nàng chuẩn bị hai bát mì thì hỏi tới: "Không phải đêm nay Cố đạo diễn mời em ăn cơm sao?"

"Vâng." Giản Yên cúi đầu khoáy khoáy mì sợi: "Em không ăn vào nổi."

Ánh mắt của Tô Tử Kỳ rơi vào trên bụng nàng, ngẫm nghĩ vài giây, gật đầu.

Giản Yên ngồi ở bên thành sô pha, cúi đầu ăn vào hai đũa mì sau đó nói rằng: "Tô tỷ, Kỷ tổng không có mang thai."

"A?" Tô Tử Kỳ bất thình lình nghe được thông tin này thì có chút ngơ ngác, sau đó mới phản ứng lại: "Không có mang thai?"

"Em chắc chắn chứ?"

Giản Yên gật đầu: "Bản thân chị ấy nói."

"Bản thân cô ấy nói?" Tô Tử Kỳ mặt mày tái đi một chút: "Em nói với cô ấy?"

Giản Yên lắc đầu: "Em chưa có nói tới chuyện của em, em chỉ hỏi chị ấy có phải là đang mang thai."

Tô Tử Kỳ thở phào một hơi, trên mặt khôi phục lại một chút màu máu, nàng cúi đầu ăn vào một đũa mì sợi nói: "Nếu không có mang thai, vậy tại sao cô ấy lại làm những chuyện này?"

Lẽ nào chỉ đơn giản là muốn nâng Giản Yên lên thôi sao?

Giản Yên cũng không hiểu, nàng nhún vai: "Chắc là chúng ta nghĩ nhiều quá rồi."

Tô Tử Kỳ yên lặng gật đầu, ăn xong đũa mì sau đó hỏi tới: "Vậy chuyện của đứa nhỏ. . ."

"Em sẽ không giữ lại đứa nhỏ này." Giản Yên ung dung thong thả ăn mì sợi nói: "Cái gì em cũng đều không cho con được, em không xứng để sinh con ra."

Tô Tử Kỳ nghe được lời nói này của nàng thì đầu quả tim bỗng dưng đau nhói, nàng gọi: "Yên Yên."

Hai ngày nay Giản Yên đã nghĩ đến rất thông suốt, tuy rằng quyết định này có thể là rất tàn nhẫn, thế nhưng với tình thế bây giờ mà nói, là sắp xếp tốt nhất. Nếu như nàng lưu lại, liền chắc chắn liên lụy không rõ ràng cùng với Kỷ gia, nàng không muốn như vậy, càng không muốn sau này bởi vì đứa nhỏ mà lại có thêm bất kỳ tiếp xúc nào với Kỷ Vân Hân, nàng nói: "Tô tỷ, đừng lo lắng cho em, em đã suy nghĩ thông suốt rồi, đứa nhỏ này nếu ở bên cạnh em sẽ không được hạnh phúc, em hà tất gì sinh ra để con phải chịu khổ."

"Kỷ tổng bên kia. . ."

Giản Yên im lặng trầm tư, đối với chuyện này, tuy rằng Kỷ Vân Hân không có quyền can thiệp, thế nhưng chị ấy có quyền được biết, nhưng mà nói cho chị ấy biết thì có ích lợi gì đâu? Nếu đứa nhỏ này nhất định không thể giữ lại, nói cho chị ấy biết cũng chỉ làm thêm đau xót, Giản Yên đặt đũa xuống nói: "Em không muốn nói cho chị ấy biết."

Tô Tử Kỳ kéo tay nàng qua vỗ vỗ: "Yên Yên, thật sự không có ý định muốn giữ đứa nhỏ này sao?"

Thái độ Giản Yên kiên định trả lời: "Thật sự không có ý định."

Tô Tử Kỳ gật đầu: "Chuyện của em cùng Kỷ tổng, chị sẽ không khuyên em làm gì, bản thân em hiểu rõ là được, cho tới chuyện đứa nhỏ bên này, nếu như em thật sự không muốn, chị sẽ liên hệ bác sĩ cho em, sắp xếp phẫu thuật."

Giản Yên làm một hít thật sâu: "Cảm ơn Tô tỷ."

Tô Tử Kỳ nhìn thẳng vào mắt nàng, thần sắc nghiêm túc, sau khi hai người ăn xong bát mì thì Giản Yên đưa Tô Tử Kỳ rời đi, nàng nghe được Tô Tử Kỳ nói: "Liên hệ ổn thỏa với người trong bệnh viện xong chị sẽ gọi điện thoại cho em, trong khoảng thời gian này em nên suy nghĩ thêm một chút."

Giản Yên mở miệng: "Vâng."

Sau khi tiễn Tô Tử Kỳ rời đi, nàng dựa lưng vào trên cánh cửa, chậm rãi trượt theo mà ngồi xuống đất, vòng tay ôm lấy hai chân, vùi đầu vào bên trong hai đầu gối, vai run rẩy.

Nàng đưa ra quyết định không có sai, nàng bây giờ không thích hợp để giữ lại đứa nhỏ này, bởi vì nàng không cho được đứa nhỏ này, một ngôi nhà bình thường nhất, thậm chí ngay cả việc cơ bản nhất của một người mẹ nàng cũng đều không cho được, bản thân nàng rất bận, chắc chắn sẽ không có thời gian để bồi tiếp con, huống chi sau khi sinh ra, con liền bị nàng giấu giấu diếm diếm, bị treo lên đủ các loại nhãn mác xấu xí, còn phải nhận lấy mọi ánh nhìn chỉ chỉ chỏ chỏ của những người khác, nàng làm sao có thể chịu đựng được con của nàng bị đối xử như vậy? Không, nàng không chịu được.

Giản Yên ngẩng đầu lên, khóe mắt vẫn còn đọng nước, rơi xuống phía dưới, lảo đà lảo đảo.

Một đêm gió lạnh thổi mạnh, sang ngày lại là trời nắng.

Mùng bốn chính thức khởi công, [ Nhất Mộng ] đã quay được tới trung kỳ, tuyến thời gian đã đến Yến quốc, vào đời này nhân vật Cố Khả Hinh đóng được gọi là Yến Tô, là Yến quốc Tướng quân, tuổi trẻ tài cao, hăng hái tràn đầy nhiệt huyết, nhắc tới không người nào là không biết, không người nào là không nhớ. Dáng người nàng mạnh mẽ, trên được lòng quân chiến trường, dưới được lòng quan triều đình, là anh hùng người người kính ngưỡng, danh vọng cực kỳ cao, ngay cả Hoàng đế cũng đều phải lễ nhượng nàng ba phần.

Cuối năm, biên giới xảy ra án mạng người, Yến Tô mới vừa hồi phủ không được bao lâu liền nhận được mật chiếu của Hoàng Thượng, điều nàng nhanh chóng đi thăm dò rõ ràng đầu đuôi mọi chuyện, dưới ống kính, Cố Khả Hinh ăn mặc trường sam màu xanh lam sẫm, tóc dài buộc lên dùng một cây trâm cố định lại, cả người gọn gàng nhanh nhẹn, mặt mày sáng sủa, một thân chính khí.

Vào đời này thì phân cảnh của Giản Yên cực kỳ ít, nàng chỉ tình cờ lộ diện lướt qua một chút, hoặc là tồn tại ở trong trí nhớ của Thanh Hàn, vì lẽ đó nàng xuất trận cũng không nhiều, mấy ngày trôi qua, nàng cũng chỉ quay mới có bảy, tám phân cảnh. Nói đùa thì nói nàng đi tới phim trường cũng chỉ trốn ở trong lều xem kịch bản, La Tinh vén màn che lên liền nhìn thấy Giản Yên đang cúi đầu nghiêm túc xem kịch bản, nàng cười: "Yên Yên."

Giản Yên ngẩng đầu lên: "La biên kịch."

"Xem kịch bản sao?" La Tinh đi tới bên người nàng ngồi xuống: "Quay xong bộ phim này còn muốn nhận thêm một bộ phim khác không?"

Giản Yên suy nghĩ một chút, vốn dĩ quay xong bộ phim này Tô Tử Kỳ có nhận cho nàng một bộ phim thường cùng một bộ phim truyền hình, một nữ phụ và một nữ chính, thế nhưng bởi vì nàng xảy ra chuyện, vì lẽ đó liền tạm thời trì hoãn, còn chưa biết có thể thử vai thành công hay không, nàng lắc đầu: "Vẫn chưa chọn."

La Tinh chủ động lấy ra một bộ kịch bản: "Đây là tác phẩm tiếp theo của chị, có muốn thử nghiệm thể loại khác hay không?"

"Tác phẩm tiếp theo?" Giản Yên nhận lấy kịch bản từ trên tay nàng lật ra vài tờ, là một bộ drama, có yếu tố gia tộc, nàng không có lập tức từ chối: "Là nữ phụ hay nữ chính?"

La Tinh cười: "Nữ chính."

Đây là kế hoạch của nàng, dựa vào Giản Yên đo size đóng giày ra hai bộ kịch bản, đưa ra trước một bộ nữ phụ lấy chút danh tiếng làm đệm, tiếp theo là một bộ nữ chính đóng đinh vững chắc cho Giản Yên, sau đó nàng ở trong giới giải trí sẽ tốt hơn rất nhiều, chỉ là La Tinh không biết Giản Yên có đồng ý hay không.

Xác thực thì Giản Yên vẫn đang do dự, nàng đưa mắt nhìn La Tinh nói: "Em muốn hỏi Tô tỷ trước."

La Tinh cười: "Không cần gấp, cứ chậm rãi cân nhắc a."

Sau khi La Tinh rời đi Giản Yên liền gọi điện thoại cho Tô Tử Kỳ, nàng kể lại với Tô Tử Kỳ xong mọi chuyện thì nghe được đầu dây bên kia hỏi: "Em muốn đóng sao?"

Đại khái Tô Tử Kỳ có thể hiểu được ý đồ của La Tinh, liên tục đưa cho nàng hai bộ kịch bản, một nữ phụ cùng một nữ chính, đây chính là muốn tự tay nâng Giản Yên đi lên, nếu như trước đây Giản Yên không có cự tuyệt gì đối với La Tinh, thì nhất định nàng sẽ không chút do dự nào mà đáp lại, nhưng bây giờ thì lại khác, Giản Yên sẽ không đồng ý.

Giản Yên do dự nói: "Em không muốn đóng."

Chủ yếu là không muốn nợ ân tình của La Tinh, đã nợ nàng nhiều như vậy rồi, Giản Yên chỉ muốn sau khi bộ phim này quay xong thì hai người liền đường ai nấy đi, không muốn tiếp tục có thêm quan hệ gì nữa, Tô Tử Kỳ thở dài: "Được, chị biết rồi, chị sẽ liên hệ với La biên kịch, liền nói lịch trình không có chỗ trống."

Giản Yên đáp lại một tiếng cám ơn sau đó chuẩn bị tắt điện thoại đi, đầu dây điện thoại bên kia lại gọi lên: "Yên Yên."

"Sao a?"

Tô Tử Kỳ nói rằng: "Kết quả kiểm tra đã có rồi, có thể làm phẫu thuật, bây giờ thai nhi vẫn còn đang trong trạng thái phôi thai, làm phẫu thuật rất dễ khôi phục trở lại, hơn nữa sắp tới em liền phải tham gia chương trình gameshow, chị cảm thấy vẫn nên nhanh chóng. . ."

Giản Yên nghe Tô Tử Kỳ nói như thế trong lòng đột nhiên lại hồi hộp, kỳ thực nàng đã chuẩn bị tốt tâm lý làm phẫu thuật rồi, chỉ là khi nghe được tin tức như vậy trong lòng vẫn khó tránh khỏi mà khó chịu, nàng miễn cưỡng cười cười: "Em biết rồi."

"Yên Yên."

Giản Yên đánh gãy lời nói của nàng: "Tô tỷ, chị sắp xếp thời gian đi."

Tô Tử Kỳ cắn răng: "Thật sự không nói cho Kỷ tổng?"

Trong nháy mắt vành mắt của Giản Yên liền ửng đỏ, nàng khịt khịt chóp mũi: "Không cần."

Sau khi cúp điện thoại được một lúc, điện thoại của Giản Yên liền nhận được một cái tin nhắn, nàng cầm lên nhìn vào trên màn hình điện thoại, là Tô Tử Kỳ gửi qua cho nàng, một tấm hình siêu âm, là lần trước đi bệnh viện làm kiểm tra, dưới hình siêu âm còn có một dòng ghi chú: Đã mang thai, ở trong đáy huyệŧ, có tồn tại phôi thai.

Có tồn tại phôi thai.

Giản Yên đem năm chữ này xem đi xem lại rất nhiều lần cuối cùng đặt điện thoại xuống, màn che lại bị xốc lên, nhân viên gọi: "Yên Yên, tới lượt cô."

Nàng chớp chớp mắt mấy cái, mãi cho đến khi điểm chua xót ở trong lòng hạ xuống rồi mới đứng dậy.

Quay xong mọi phân cảnh trong ngày đã là hơn năm giờ, Giản Yên đi theo nhân viên trong đoàn phim trở về khách sạn, nghe được các nàng thảo luận: "Có phải ngày hôm qua Kỷ tổng đến tìm Cố đạo diễn họp mặt không?"

"Chắc là vậy a, tôi nhìn thấy ngài ấy hàn huyên cùng với Cố đạo diễn rất lâu."

"Xem ra Kỷ tổng rất để bụng [ Nhất Mộng ] a."

"Nghe nói đây là đại hạng mục của Kinh Nghi, nhất định phải để bụng rồi."

"Nhưng mà nhìn giống như Kỷ tổng ở lại trong khách sạn khoảng chừng mấy ngày, lúc khởi công cũng có mặt ở đó, trước đây chưa từng nghe nói ngài ấy quan tâm tới một cái hạng mục nào như vậy a?"

"Ai mà biết được, Kỷ tổng để bụng không phải là chuyện tốt hay sao, giải thích rõ ràng cho việc bộ phim này nhất định sẽ hot!"

"Đương nhiên rồi."

Giản Yên nghe thấy các nàng nói xong thì hi hi ha ha đùa giỡn, nàng nhíu nhíu mày, xác thực thì từ mùng bốn Kỷ Vân Hân liền đến ở trong khách sạn này, nói là khách hàng cũng ở chỗ này, thuận tiện để nói chuyện làm ăn, cũng có thể thuận tiện xem tiến triển của [ Nhất Mộng ], Cố đạo diễn không dám thất lễ, buổi tối nào cũng đều chủ động báo cáo tiến triển của đoàn phim lên, có lúc Giản Yên trở về phòng liền trùng hợp gặp phải Kỷ Vân Hân ở trên hành lang, chỉ có điều hai người cũng không hề trao đổi qua cái gì.

Năm giờ rưỡi, Giản Yên trở về phòng, vừa mới xông vào phòng tắm rửa liền nghe được chuông cửa vang lên, nàng cau mày: "Ai vậy?"

Ngoài cửa truyền đến giọng nói hơi trầm của Kỷ Vân Hân: "Là chị."

Giản Yên trùm khăn tắm lên trên đầu lấy thêm một cái khăn mặt khác, mở cửa ra một chút, hỏi: "Kỷ tổng? Có chuyện gì?"

Kỷ Vân Hân nâng tay lên giải thích: "Mẹ nói gọi điện thoại cho em, nhưng không ai bắt máy."

Giản Yên quay đầu lại nhìn vào điện thoại nằm ở trên bàn trà, đoán rằng trong lúc nàng đang đóng phim thì tắt âm đi, vẫn chưa bật lên lại.

"Có chuyện gì?"

Kỷ Vân Hân trầm mắt: "Ngày hôm nay là sinh nhật của mẹ, chị nghe Cố đạo diễn nói các em đã quay xong rồi, vì lẽ đó tới đây hỏi em một chút lát nữa em có đi sang hay không."

Sao lại phiền đến như vậy đây.

Muốn yên tĩnh một chút cũng không được sao.

Giản Yên vừa muốn mở miệng liền nhìn thấy phía sau Kỷ Vân Hân có một nhân viên trong đoàn phim đi tới, người kia nhìn Kỷ Vân Hân cung kính nói: "Chào Kỷ tổng."

Dưới ánh mắt ngờ vực, Giản Yên chỉ sợ người nhân viên kia đoán mò ra cái gì, nàng nói: "Kỷ tổng mời ngài vào ngồi, ngài muốn mượn vật gì ở trong phòng, tôi đưa cho ngài."

Điểm nghi ngờ ở dưới đáy mắt của người nhân viên kia biến mất, nhìn về phía Giản Yên cười cười: "Yên Yên."

Giản Yên cũng nhìn nàng chào hỏi qua sau đó liền kéo Kỷ Vân Hân đi vào trong phòng, cánh cửa lập tức khép lại, Giản Yên tức giận nói: "Kỷ tổng, lần sau có thể đừng đột ngột xuất hiện ở trước mặt tôi có được hay không, chị không biết như vậy nếu bị người khác nhìn thấy, sẽ bị hiểu lầm hay sao?"

Nàng khi nói chuyện có chút oán khí, hai mắt óng ánh toả sáng, gương mặt không biết có phải bởi vì tức giận hay là bởi vì mới vừa tắm rửa xong mà lại đỏ bừng bừng lên, nốt ruồi kia ở khóe mắt cũng nhiễm phải sắc đỏ ửng, đặc biệt thu hút sự chú ý của người khác, Kỷ Vân Hân nắm chặt tay lại, cúi đầu nói: "Xin lỗi, là chị cân nhắc không chu đáo, lần sau chị sẽ chú ý."

Phối hợp như vậy a?

Đã quen với một Kỷ Vân Hân luôn luôn lãnh mạc, bây giờ nàng lại phối hợp như thế làm Giản Yên có chút không dễ chịu, nàng nhíu nhíu mày: "Quên đi."

Kỷ Vân Hân đứng ở trong phòng khách, hỏi: "Đêm nay em có rảnh không?"

Giản Yên quay lưng lại với nàng, đều đã tìm tới cửa, cũng biết đêm nay mình được kết thúc sớm, có khả năng sẽ nói không rảnh sao?

Nàng kéo kéo khóe miệng lên: "Có, chờ tôi đổi bộ quần áo, chị ngồi xuống trước đi."

Nàng nói xong đi tới bên bàn trà cầm lấy điện thoại di động, nhìn thấy trên màn hình xác thực có mấy cuộc gọi nhỡ, nàng tắt đi chế độ tắt âm nhắn tin trả lời cho Đỗ Nhạn, quay đầu lại liền nhìn thấy Kỷ Vân Hân đang ngồi ở trên sô pha, ngồi quay lưng về hướng nàng. Kỷ Vân Hân vẫn ăn mặc trang phục làm việc thường ngày, nhạt màu, hẹp vai, đường cong từ vai đến eo trôi chảy tinh tế, bởi vì ngồi ngay ngắn chính trực nên nàng có thể mơ hồ nhìn thấy được vòng eo thon gọn, một cái ôm liền dư sức, Giản Yên nhìn chằm chằm bóng lưng của nàng ngắm nghía mấy phút sau đó mới đưa tay tùy ý đặt điện thoại lên trên bàn trà, xoay người bước vào phòng vệ sinh.

Toàn bộ phòng khách đều rất yên tĩnh, Kỷ Vân Hân ngồi ở trên sô pha lướt mắt nhìn xung quanh một lần, lần trước đi đến nơi này cũng không kịp đánh giá thử. Đây là một căn phòng rất bình thường, cùng với căn phòng nàng thuê kia thì bố trí có hơi khác biệt, không gian nhỏ hơn một chút, có lẽ là do diện tích không lớn lắm, hương thơm của Giản Yên vừa rồi vẫn còn lưu lại khá rõ ràng, giống như đều quanh quẩn ở trên chóp mũi, thơm đến nỗi nàng có chút choáng váng đầu óc, ánh mắt của Kỷ Vân Hân từ những đồ vật trang trí ở trong gian phòng rồi lại rơi vào những quần áo được treo ở ngoài ban công, áo khoác vũ nhung màu đen, áo thun màu xanh lam, quần thường nhạt màu, nội y màu hồng nhạt.

Nội y màu hồng nhạt.

Trên mặt Kỷ Vân Hân ầm ầm có chút nóng lên, nàng vội vàng trầm mắt, đột nhiên điện thoại ở trên bàn trà vang lên, làm cho nàng giật mình!

"Giản Yên?" Kỷ Vân Hân cầm lấy điện thoại di động đi tới bên cửa phòng vệ sinh, Giản Yên nghe được âm thanh khi nàng mới mặc xong nội y giữ ấm, gần đây khí trời giá rét khiến nàng khi đi ra ngoài hay là trốn ở trong phòng cũng đều phải bọc kính.

"Vào đi." Giản Yên chỉnh sửa tốt vạt áo hô lên, Kỷ Vân Hân mở cửa bước vào: "Điện thoại của em. . ."

Lời còn chưa nói ra hết nàng liền nhìn chằm chằm Giản Yên, Giản Yên mặc nội y giữ ấm đơn bạc, ôm sát người, vóc người nàng cao gầy, đường cong lả lướt, tuy rằng bộ ngực không phải là loại vô cùng sống động kia thế nhưng khuôn ngực lại rất xinh đẹp êm dịu, vòng eo thon thả, một đôi chân dài mà thẳng tắp, cùng nội y giữ ấm màu kem kề sát vào trên da thịt của nàng, càng làm cho da thịt trắng nõn đến trong suốt.

Tóc dài xõa vai, rải rác rơi ở phần eo, có vài sợi dán vào trên cổ thon dài của nàng, trắng cùng đen làm nên sự đối lập rõ ràng, giọng nói của Kỷ Vân Hân im bặt đi, không hề chớp mắt nhìn ngắm Giản Yên, tim đập vô cùng nhanh.

Trong không gian nho nhỏ chỉ nghe được tiếng chuông điện thoại trắng trợn vang lên không ngừng, vốn dĩ Giản Yên vẫn chưa cảm thấy có cái gì đấy là lạ, thế nhưng bây giờ bị nàng nhìn chằm chằm như vậy liền có chút không dễ chịu, nàng xoay người, giọng nói bởi vì chột dạ mà cất cao lên: "Chị đang nhìn cái gì?"

Kỷ Vân Hân hoàn hồn, lập tức dời tầm mắt đi, nàng đưa điện thoại đặt lên trên kệ, thoải mái nói: "Xin lỗi, là chị vượt quá phép tắt."

Giản Yên quay lưng lại với nàng, tay đặt lên trên bụng, có khả năng là bởi vì có tật giật mình, nàng cảm thấy bụng dưới của nàng nhô ra rất rõ ràng, vừa nhìn vào liền biết chính là đang mang thai, nàng có chút hoảng, mấy giây sau, giọng nói của nàng căng thẳng nói: "Chị thấy rồi?"

Kỷ Vân Hân khép mí mắt xuống, sắc mặt hơi đỏ, giọng nói cũng trầm hơn nhiều so với bình thường, cũng không có phát âm rõ ràng giống như thường, nàng nói: "Chị thấy."

Trong nháy mắt huyết áp của Giản Yên liền tăng cao lên, ảnh hưởng đến cổ họng, điều này làm cho giọng nói của nàng khi nói chuyện đều thay đổi âm điệu: "Chị thấy cái gì?"

Vẻ mặt của Kỷ Vân Hân vẫn không tự nhiên, sắc đỏ ở trên mặt muốn tràn ra đến hai tai, nàng miễn cưỡng trấn định nói: "Chị thấy, vóc dáng của em rất đẹp."

Đẹp cái em gái chị a, mẹ nó ai hỏi chị vóc dáng đâu! ?

Tác giả có lời muốn nói:

Kỷ Vân Hân: Yên Yên ngươi vóc người thật tốt, ta muốn ——

Giản Yên: Đừng hòng mơ tới!

Kỷ Vân Hân: . . .

Giao thừa suиɠ sướиɠ, tân niên suиɠ sướиɠ, ba mươi tùy cơ tiền lì xì sao sao tách.

Cảm tạ.

Phi thường cảm tạ đại gia đối với ta ủng hộ, ta sẽ tiếp tục cố gắng!

Editor cộng thêm 100đ cho bạn trẻ Yên Yên: thật sự rất thích cách suy nghĩ của Yên Yên luôn á.

Yêu được thì buông được.

Không yêu thì không dây dưa.

Không cho được hạnh phúc thì không giữ.