Hợp Cửu Bất Phân

Chương 44: Yêu



Kỷ Vân Hân lái xe đến khách sạn thì  nhìn thấy có một bóng người đứng trước cửa lớn, xe nàng còn chưa dừng lại liền nhìn thấy người kia giống như giặc xông tới, một thân áo khoác vũ nhung màu đen, mang theo nón, cổ áo kéo cao lên, che kín cả nửa khuôn mặt, Giản Yên đứng cạnh xe của Kỷ Vân Hân, nghe được tiếng động cơ của xe dừng lại, nàng duỗi tay dùng lực kéo một cái mở cửa xe ra, ngồi vào trong.

Giống như đã có một cái gật đầu ra hiệu, cả hai người ai cũng không hề hé môi, Giản Yên ở trong bóng tối đánh một cái liếc mắt, gọi lên: "Kỷ tổng."

Kỷ Vân Hân đem xe dừng lại ở một bãi đậu xe bên đường, ở ngoài trời, có ánh đèn đường chiếu vào, ánh sáng loang lổ mập mờ, nàng nghe được âm thanh thì gật đầu: "Ừm."

Giản Yên không do dự hỏi: "Lời ngài nói ở trong điện thoại rốt cuộc là có ý gì?"

"Ngài biết là ai làm sao?"

Vốn dĩ Giản Yên không muốn đi xuống, ngày hôm nay nàng là tiêu điểm của dạ hội, sau đó lại xảy ra chuyện như vậy, tuy rằng bây giờ đã làm sáng tỏ ở trên mạng, thế nhưng Tô Tử Kỳ vẫn khuyên nàng không nên bước ra khỏi cửa, bởi vì paparazzi đều biết, đoàn phim của bọn họ ở trong cái khách sạn này, để phòng ngừa bị chụp được cái gì đó lại có phiền phức, nên Tô Tử Kỳ mới bảo nàng nên ở bên trong khách sạn, thế nhưng nàng thật sự muốn biết đến cùng là ai tính kế với chính mình như vậy.

Hoặc cũng có thể nói, nàng muốn xem suy nghĩ của mình là đúng hay là sai.

Kỷ Vân Hân không có thừa nước đục thả câu, nàng lấy ra một cặp tài liệu từ trong túi công văn để ở phía sau, rút ra một tờ giấy trắng từ bên trong đưa cho Giản Yên, mặt trên của tờ giấy viết cũng không ít chữ, sau khi Giản Yên đưa tay nhận lấy thì có nhìn vào mắt của Kỷ Vân Hân vài lần, cuối cùng dời tầm mắt đi, cúi đầu xem giấy trắng.

Ánh đèn chiếu vào trong xe không đủ, Kỷ Vân Hân ấn công tắc mở thêm đèn, đèn sưởi ấm màu vàng chiếu vào đỉnh đầu của Giản Yên, màu tóc có chút thay đổi nhỏ, không còn là một màu đen như mực, mà là thêm một ít vàng nâu ôn hòa. Kỷ Vân Hân liếc mắt nhìn nàng, Giản Yên đang cúi đầu, hạ tầm mắt xuống, hàng lông mi dày đặc mà lại uyển chuyển, nước da càng hiện lên vẻ trắng nõn nà, bờ môi là màu hồng nhàn nhạt, khóe môi nàng tự dưng có chút mím lại, nhìn những kí tự trong danh sách kia lẳng lặng đọc lên một cái tên: "Lê Vi Khanh."

Giản Yên nhìn chăm chú vào danh sách lông mày liền nhíu lại, đến bây giờ nàng cũng không biết lúc nào thì mình đắc tội với Lê Vi Khanh. Lúc thử vai bộ [ Nhất Mộng ] thì hai người đều cạnh tranh công bằng, không hề tồn tại bất kỳ một hành vi đi cửa sau nào, nếu nói tới nhét người vào, thì rõ ràng Lê Vi Khanh mới là người mà Kỷ Vân Hân nhét vào, vì lẽ đó tại sao lại hận nàng?

Sau đó đến chuyện đi mua lễ phục, nàng cũng không hề có ý định muốn tranh cướp, sau đó cũng chưa hề tiếp xúc với nhau một lần nào. Nếu như nói Lê Vi Khanh biết được mối quan hệ của nàng cùng Kỷ Vân Hân, sau đó trong lòng căm phẫn cùng đố kị thì còn có thể nghe được, nhưng Lê Vi Khanh không thể nào biết được, vì Kỷ Vân Hân làm sao sẽ chủ động nói cho người khác biết chính mình đã kết hôn?

Cũng không phải là bị bệnh thần kinh.

Vì lẽ đó đến cùng thì tại sao Lê Vi Khanh lại thù hận nàng mãnh liệt đến vậy, Giản Yên thật sự cảm thấy rất rất mờ mịt không hiểu, nàng cảm thấy sự thù hận này đến với nàng một cách không hề có căn cứ.

Nàng thật sự rất muốn công khai đối lập với Lê Vi Khanh một lần, trước kia cho dù có người chán ghét nàng như vậy nhưng nàng cũng không hề nhúc nhích qua một chút nào, thậm chí cũng chưa bao giờ nghĩ tới bất kỳ điều gì xấu xa, nhưng làm sao Lê Vi Khanh này cứ hất một chậu rồi lại một chậu nước bẩn lên trên người nàng?

Kỷ Vân Hân đem cặp tài liệu còn lại đặt vào trong túi, nói rằng: "Bọn em. . .có quan hệ gì sao?"

Giản Yên quay đầu sang nhìn nàng, suy đoán suy nghĩ trong đầu Kỷ Vân Hân, lẽ nào là chị ấy đến đây để nói giúp Lê Vi Khanh? Cũng có thể, dù sao chị ấy và Lê Vi Khanh cũng là bạn tốt với nhau.

Nhưng mà nếu chị ấy đến đây để nói giúp, vậy tại sao còn muốn đem những chứng cứ này giao cho mình? Sau khi chị ấy tra ra được thì có thể tiêu hủy đi mà, tội tình gì lại làm điều đặc biệt dư thừa đưa tới cho mình, tay Giản Yên cầm chứng cứ nói: "Không có quan hệ gì cả, nhưng mà tôi rất hiếu kì, tại sao Kỷ tổng lại muốn đem những chứng cứ này giao cho tôi?"

Lò sưởi ở trong xe được bật khá cao, Kỷ Vân Hân mặc một chiếc áo sơ mi màu lam nhạt, tay áo nàng vén lên đến khủy tay, lộ ra cánh tay tinh tế, trên tay còn có đeo một chiếc đồng hồ, Giản Yên cũng không có để ý tới, nàng chỉ nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Kỷ Vân Hân.

"Bởi vì những thứ này đều có liên quan đến tin tức của em, chuyện này muốn giải quyết như thế nào, nên do em quyết định." Kỷ Vân Hân khi nói chuyện không nhanh không chậm, giọng nói tuy hơi trầm nhưng phát âm rất rõ ràng, Giản Yên còn nhớ khi nàng mới vừa tới Kỷ gia thì đều được nghe cái âm thanh này trước khi đi ngủ, nàng vẫn cảm thấy giọng của Kỷ Vân Hân, là bài hát ru tốt nhất ở trên đời này.

Nhưng một bài hát ru này cũng không hẳn chỉ là sưởi ấm, mà cũng sẽ hại người.

Giản Yên hoàn hồn trở lại: "Lê tiểu thư không phải là bạn bè của ngài hay sao?"

Nếu như là vào thời điểm trước khi ly hôn, nàng nói ra câu này có lẽ sẽ mang theo mấy phần oán giận, nhưng hiện giờ trong lòng nàng chỉ còn dư lại một cảm giác thoải mái, câu nói này của nàng cũng không hề chen lẫn một chút chỉ trích nào, chỉ đơn thuần là hiếu kỳ mà thôi.

"Cậu ấy là bạn của tôi." Kỷ Vân Hân không có phản bác lại, nàng rất bình tĩnh lập lại sự thật này, trong lúc Giản Yên đang gật đầu thì nàng lại nói tiếp: "Nhưng em là người nhà của tôi."

Bên trong giọng nói của nàng có ai hay không thì cũng không quan trọng, nhưng quan trọng là nàng không có ý định bao che.

Suy nghĩ của Giản Yên trong nháy mắt bị đông cứng lại, đáy mắt tràn đầy sự kinh ngạc, người nhà? Xưa nay nàng không biết Kỷ Vân Hân sẽ cho nàng một cái địa vị như vậy, nàng vẫn luôn cho rằng Kỷ Vân Hân coi mình là một người phiền phức.

Chí ít sau khi hai người kết hôn, nàng mới cho rằng như vậy.

Ngoài xe có ánh đèn thoáng qua, một chiếc xe lướt qua, Giản Yên thu lại biểu tình kinh ngạc, nàng giơ tờ giấy trên tay lên nói rằng: "Kỷ tổng, bây giờ ngài đem những chứng cứ này giao cho tôi, không sợ Lê Vi Khanh sẽ thân bại danh liệt sao?"

Tuy rằng nàng không có bản lĩnh làm được như vậy, nhưng chí ít cũng thổi được một lớp da trâu.

Một tay của Kỷ Vân Hân đặt lên trên tay lái, quay đầu nhìn xem Giản Yên, dưới hai mắt của nàng đèn xe lại sáng sủa đến kỳ lạ, Kỷ Vân Hân lắc đầu: "Đã làm sai thì nên chịu hậu quả."

Giản Yên gật đầu, hiếm thấy khen Kỷ Vân Hân một lần: "Kỷ tổng nói đúng."

Kỷ Vân Hân nhìn nàng đột nhiên khóe môi có ý cười nhếch lên, rất nhanh lại kéo xuống giấu đi, nàng nói: "Thời gian không còn sớm, em lên trên nghỉ ngơi đi."

Giản Yên thu dọn lại y phục, đem chứng cứ nhét vào túi bên trong của áo khoác, kéo cao dây kéo, đội nón vào, cổ áo dựng thẳng lên, nàng đem chính mình che đến kín mít, cuối cùng nhìn về phía Kỷ Vân Hân nói: "Vậy tôi đi trước, tạm biệt."

Kỷ Vân Hân nghe được âm thanh nàng mở cửa xe ra thì nghiêng đầu nhìn, ánh mắt lại lướt đến túi công văn đặt ở hàng ghế phía sau, nàng gọi: "Giản Yên."

Giản Yên dừng bước chân lại, không có quay đầu, giọng nói chôn ở trong lớp áo khoác, có chút trầm thấp: "Kỷ tổng còn có chuyện gì sao?"

Kỷ Vân Hân nhìn chằm chằm bóng lưng của nàng, ngưng một lúc rồi mới hỏi: "Chuyện em ly hôn cùng với tôi, có phải là có liên quan gì đến Lê Vi Khanh đúng không?"

Giản Yên nắm chặt tay cầm lại, dùng sức, đầu ngón tay đều trắng bệch, nàng nghĩ một hồi rồi cười khẽ: "Đều đã qua lâu như vậy rồi, ai mà biết được."

Cửa xe phịch một tiếng đóng lại, Giản Yên đứng trong gió lạnh rời đi, Kỷ Vân Hân ngồi ở trong xe dựa lựng vào ghế ngồi, bên tai vang lên lời nói của Giản Yên khi nãy vô số lần:

—— Ai mà biết được.

Ai mà biết được.

Kỷ Vân Hân nhắm mắt lại, hai tay đặt ở trên tay lái, hơi dùng sức, xe liền phát ra một loạt tiếng sáo trúc, đặc biệt chói tai.

Sau khi dạ hội kết thúc Lê Vi Khanh trở về nhà ở, trợ lý của nàng Tần Dao ở trước mặt đi tới lui gọi điện thoại.

"Tôi mặc kệ, tôi chỉ cần biết lần này là mấy người làm không tốt!"

"Mấy người thúc giục tiền bạc cái gì? Mọi chuyện đều biến thành thế này rồi mấy người không biết ngại mà còn đòi tiền tôi sao?"

"Chuyện bao dưỡng như vậy mà lại không tìm ra được một chút manh mối nào? Mấy người đều là heo sao? Còn muốn tôi đem một chút bằng chứng trên tay giao cho mấy người trước? Nếu có bằng chứng về chuyện này tôi sẽ còn chờ mấy người đi điều tra người ta sao?"

Tần Dao càng nói càng tức, ngữ khí gần như muốn rít gào lên, Lê Vi Khanh ngồi ở trên ghế sô pha cau mày lại, ngón tay tinh tế chống lên trên cái trán, nhẹ nhàng ma sát qua lại, nàng nói: "Dao Dao."

Tần Dao nhìn sắc mặt của nàng rồi nói với đầu dây điện thoại bên kia: "Tạm thời cứ như vậy trước đi, tắt máy đây."

Nàng cúp điện thoại đi tới bên người Lê Vi Khanh ngồi xuống, nói rằng: "Khanh Khanh có phải là cậu bị đau đầu không? Nếu không về phòng ngủ một giấc trước đi?"

Lê Vi Khanh lắc đầu một cái: "Không sao, tình hình trên mạng thế nào rồi?"

Tần Dao bật điện thoại di động lên, từ diễn đàn đến Weibo, hầu như lời giải thích nào cũng đều nghiêng về một phía, đều đang nói lần này Giản Yên là bị hãm hại, đủ loại lời nói vốn dĩ nàng không hề lái xe vân vân. Tần Dao thực sự nể cái cách làm việc của đám thủy quân này, rõ ràng đã nói với bọn họ là đem trọng điểm đặt lên trên chuyện bao nuôi, ngược lại bọn họ lại làm như thế này, đặt ở trên tại nạn giao thông, tai nạn giao thông thì có cái gì để mà tranh luận?

Tần Dao thở dài: "Tuy rằng kết quả không đạt được giống như dự đoán,  nhưng mà cũng không tính là quá xấu."

Chí ít cũng tổn hại danh tiếng của Giản Yên, vẫn có không ít chỗ không rõ ràng, người qua đường nếu tìm kiếm tin tức về việc Giản Yên gây chuyện rồi chạy cũng sẽ thấy được vài tin tức Giản Yên có người bao dưỡng sau lưng. Nàng tin tưởng rằng, sau khi những chuyện này lặp đi lặp lại được mấy lần giống như vậy nữa, thì Giản Yên có nhảy vào sông Hoàng Hà cũng đều tẩy không sạch được, loại thủ đoạn này không phải là lần đầu tiên nàng dùng, chỉ có điều thời gian thực hiện có chút dài.

Lê Vi Khanh gật đầu: "Chú ý đừng lưu lại dấu vết."

Sắc mặt Tần Dao nghiêm túc nói: "Tớ biết, yên tâm đi, sẽ không lưu lại chứng cứ đâu."

Lê Vi Khanh ấn ấn hai bên đầu, lại nói: "Mình mệt rồi, về phòng nghỉ ngơi trước đây ."

"Đi đi, nghỉ ngơi thật tốt vào, sáng mai còn phải đi ghi hình đấy." Tần Dao đỡ nàng đứng lên, Lê Vi Khanh đi về phía cửa phòng ngủ, chưa đi được mấy bước thì nghe được chuông điện thoại vang lên, nàng lấy điện thoại từ trong túi xách ra, nhìn thấy cái tên trên màn hình liền sáng mắt lên.

"Là Vân Hân."

Lê Vi Khanh cười lên: "Vân Hân gọi điện thoại cho ta."

Nàng vuốt vuốt lại lòng ngực rối loạn, bắt máy: "Vân Hân."

Ngữ khí của Kỷ Vân Hân trước sau gì vẫn như một: "Đã ngủ chưa?"

Lê Vi Khanh vội nói: "Vẫn chưa, còn chưa có ngủ, cậu có việc gì sao?"

Kỷ Vân Hân hằng giọng ừm một cái: "Có chút chuyện muốn tìm cậu."

Tâm tình của Lê Vi Khanh nhảy nhót: "Cậu đang ở đâu? Mình đi qua bên cậu hay sao?"

Kỷ Vân Hân trả lời nàng: "Không cần, cậu đem địa chỉ gửi qua cho tôi, tôi đi sang đấy tìm cậu."

Lê Vi Khanh cười: "Được."

Cúp điện thoại đi vẻ mặt của Lê Vi Khanh tràn đầy vui sướng: "Dao Dao, Vân Hân muốn tới tìm mình!"

Tần Dao không có vui vẻ giống như nàng, cau mày nói: "Kỷ tổng có chuyện gì mà vào lúc này lại muốn tìm cậu?"

Lê Vi Khanh suy nghĩ một chút: "Mình cũng không biết, nhưng khẳng định không phải là chuyện gì xấu."

Đây là lần đầu tiên Kỷ Vân Hân chủ động đưa ra lời đề nghị muốn gặp mặt, Lê Vi Khanh kích động đến mức không biết phải làm như thế nào, nàng một lúc thì lại muốn vào trong phòng tìm quần áo để thay, lại một lúc thì tiến vào phòng vệ sinh trang điểm, cả người bận rộn đến rối loạn cả lên, Tần Dao đi theo sau lưng: "Từ từ thôi."

Trời lạnh, Lê Vi Khanh lại chỉ mặc vào một chiếc váy màu tím đậm, dài vừa đủ, cổ áo hình tròn, vòng ngực êm dịu hiện ra no đủ, vô cùng sống động, nàng xoay xoay phần eo, ưỡn ngực, nhìn Tần Dao nói: "Một chút nữa cậu trở về đi."

Tần Dao lắc đầu: "Mình vẫn ở lại đây bồi cậu."

"Không cần, cậu ở lại nơi này Vân Hân sẽ không thoải mái."

Tần Dao chỉ chỉ vào một căn phòng: "Mình sẽ đợi ở một bên đó, lại nói, cậu không muốn chụp hình người ta hay sao?"

Lê Vi Khanh có chút do dự trả lời: "Nhưng đây là nhà của mình."

"Có liên quan gì đâu?" Tần Dao nói: "Ở nhà hẹn hò với Kỷ tổng, cậu không cảm thấy chuyện này so với bất kỳ scandal nào của trước kia cũng lớn hơn rất nhiều hay sao?"

Lê Vi Khanh bị Tần Dao nói đến có chút động lòng, nàng cắn răng một cái: "Được."

Nửa tiếng sau Kỷ Vân Hân mới đến nơi, trước khi đến đây nàng có gọi đi một cuộc điện thoại, bàn bạc xong xuôi với đầu dây ở bên kia rồi mới gõ cửa, Lê Vi Khanh mở cửa ra.

"Mời vào."

Kỷ Vân Hân ở sau lưng nàng cùng bước vào cửa, trên tay cầm lấy túi công văn, hai người ngồi ở trên sô pha, Lê Vi Khanh nói: "Muốn uống một chút gì không?"

"Sao cũng được." Kỷ Vân Hân nói: "Nước lọc là được rồi."

"Để cậu phải lái xe lâu như vậy để đến đây lại chỉ đưa cậu một ly nước lọc? Kể chuyện này ra với người khác, không phải bọn họ đều sẽ mắng mình hay sao." Lê Vi Khanh đi tới nhà bếp pha hai tách cà phê mang ra, đưa cho Kỷ Vân Hân một tách nói: "Mới vừa tan làm sao?"

"Ừm." Sau khi Kỷ Vân Hân nhận lấy nàng có nhấp môi một chút: "Cảm ơn."

Lê Vi Khanh ngồi ở bên người nàng, cũng nhấp lấy một chút cà phê: "Làm sao lại khách sáo đến như vậy."

Váy Lê Vi Khanh mặc cũng không phải là rất dài, sau khi ngồi xuống làn váy liền nhấc lên trên, lộ ra một đôi chân to dài, không có bất kì thứ gì che lại, da thịt trắng nõn đều thu hết vào trong đáy mắt, Kỷ Vân Hân đặt tách cà phê xuống nói: "Chính là vì trước kia không hiểu những chuyện khách sáo này, nên mới truyền đạt những chuyện khiến cậu hiểu lầm."

Nụ cười trên mặt của Lê Vi Khanh thu lại, nàng chớp chớp mắt: "Vân Hân."

Kỷ Vân Hân dựa lưng vào ghế sô pha, hai tay đặt ở trên đầu gối, quay đầu nhìn Lê Vi Khanh, vẻ mặt trang trọng lại nghiêm túc, đôi mắt cứ như nhìn thấu lòng người, làm tim của Lê Vi Khanh hơi hồi hộp một chút, lành lạnh, trán nàng bắt đầu đổ mồ hôi: "Vân Hân."

"Vi Khanh." Kỷ Vân Hân nhàn nhạt mở miệng: "Cậu hẳn phải biết, tôi vẫn luôn coi cậu là bạn."

Nàng không hề có bất kì đề phòng gì với bạn bè, có thể giúp đỡ liền giúp đỡ, nhưng không nghĩ tới chính vì như vậy mà mình bị tính kế. Từ trước cho đến giờ nàng không hề để tâm tới một chút tin tức gì ở bên ngoài, trừ phi có người trực tiếp đi hỏi thì nàng mới nói tới một, hai câu, nhưng mà bây giờ nàng đang đứng ở vị trí này, không có mấy người dám trực tiếp hỏi đến phương diện tình cảm riêng tư của nàng, liền bởi vì như vậy, lại rất thuận lợi cho Lê Vi Khanh, thuận lợi để cho nàng đi khắp tất cả mọi nơi tạo scandal với mình.

Nhịp tim của Lê Vi Khanh tăng nhanh, trên người lại xuất hiện vài giọt mồ hôi nhỏ, nàng cười gượng nói: "Vân Hân, mình cũng coi cậu là bạn a."

"Khái niệm bạn bè của cậu, không giống với của tôi cho lắm." Kỷ Vân Hân khi nói chuyện không hề thích giấu giấu diếm diếm, nàng lấy ra một cặp tài liệu từ trong túi công văn, đưa cho Lê Vi Khanh: "Có muốn nhìn thử một chút hay không?"

Sau khi Lê Vi Khanh nhận lấy rồi mở ra, nụ cười ở trên mặt cứng đờ lại: "Vân Hân, mình không hiểu ý của cậu là gì?"

"Vi Khanh, trước khi đến đây tôi có gọi điện cho anh của cậu một cuộc điện thoại, hắn nói với tôi, cậu vì tôi mà về nước."

Vào lúc này sắc mặt của Lê Vi Khanh liền trắng toát, nàng lắc đầu ngụy biện nói: "Không phải, không phải như vậy, mình muốn về nước chính là để phát triển sự nghiệp, không phải bởi vì cậu."

"Vậy cậu làm những việc này, thì nên giải thích thế nào?" Kỷ Vân Hân chỉ vào cặp văn kiện nói: "Mỗi một lần chúng ta gặp mặt nhau đều có thể trùng hợp bị chụp được sao? Còn bị tung tin ra?"

"Chuyện này không phải mình làm." Lê Vi Khanh còn muốn giải thích, nàng lắc đầu: "Mình thật sự không biết."

Kỷ Vân Hân nhìn thẳng, tiếp tục thấp giọng nói: "Vi Khanh, cậu biết rõ tôi mà, không có bằng chứng xác thực trước, tôi sẽ không dễ dàng kết luận, càng sẽ không đến tìm cậu."

Lê Vi Khanh há há miệng, cả người nàng hãm sâu vào trong sô pha, đầu cuối thấp, một lúc lâu, giọng nói của nàng khàn khàn phát ra: "Nhưng mà mình đã làm sai điều gì?"

"Vân Hân, mình vẫn không hiểu, tại sao nói chuyện tình cảm cùng cậu, lại là sai."

"Cậu cho rằng mình chưa từng tưởng tượng giống như một người bình thường theo đuổi cậu sao? Cậu cho rằng mình thích làm những chuyện mờ ám này sao? Cậu cho rằng mình làm những chuyện này sẽ vui vẻ sao? Mình chỉ muốn lại gần cậu hơn một chút mà thôi."

Kỷ Vân Hân nghiêm mặt, nàng mở miệng nói: "Này không phải là lý do để cậu làm sai."

Lê Vi Khanh ngửa đầu lên: "Mình có làm cái gì sai? Kỷ Vân Hân, cậu nói cho mình biết mình đã làm sai chuyện gì? Yêu cậu? Chụp trộm cậu? Hay là tung scandal? Lẽ nào mình không có quyền theo đuổi hạnh phúc của chính mình hay sao?"

"Cậu có." Kỷ Vân Hân bình tĩnh nhìn nàng: "Cậu có quyền theo đuổi hạnh phúc của chính mình, nhưng tôi cũng có quyền từ chối, hơn nữa, cậu không có quyền lừa gạt tôi."

"Vân Hân. . ."

Kỷ Vân Hân bình tĩnh nhìn nàng: "Tôi đã nói rõ ràng với anh của cậu rồi, những chuyện lúc trước, chúng ta xóa bỏ đi, từ nay về sau, chúng ta coi như chưa từng quen biết nhau."

Nhất thời tâm tình của Lê Vi Khanh phát hoảng lên, nàng kéo cánh tay Kỷ Vân Hân lại: "Vân Hân, Vân Hân cậu nghe mình nói một chút có được hay không, mình có lý do, thật sự, cậu tin mình."

Kỷ Vân Hân trầm mắt nhìn vào tay nàng nói rằng: "Vi Khanh, nể tình đã từng là bạn bè, không cần làm tôi khó chịu."

Lê Vi Khanh thấy vẻ mặt lãnh mạc của Kỷ Vân Hân, lời nói ra khỏi miệng đều lạnh lẽo, tâm nàng loạn như ma, nước mắt từ khóe mắt chảy xuống, toàn bộ phòng khách chỉ có tiếng khóc kiềm nén của nàng: "Vân Hân. . ."

Kỷ Vân Hân nghiêng đầu nhìn vào mắt nàng, nhẹ nhàng thở dài, đưa tay lên gỡ lấy tay nàng, chuẩn bị rời đi, lập tức cửa của một căn phòng khác liền bị mở ra, có một người lao ra từ bên trong, người nọ giương nanh múa vuốt đứng trước mặt Kỷ Vân Hân, hô lên: "Kỷ Vân Hân, cô đừng khinh người quá đáng!"

Tần Dao nhìn Kỷ Vân Hân nói: "Chuyện gì quá nhiều liền không tốt, nhưng mà Vi Khanh vì cô làm nhiều chuyện như vậy cô không nhìn thấy sao? Nếu như cậu ấy không yêu cô thì sẽ mặc kệ ngàn dặm xa xôi từ nước ngoài chạy về sao? Nếu như cậu ấy không yêu cô, thì sẽ tận dụng mọi cơ hội để cùng gặp mặt với cô sao? Nếu như cậu ấy không yêu cô, thì sẽ khoan dung thái độ lãnh mạc của cô, chỉ vì muốn nói chuyện cùng với cô một câu sao? Cậu ấy yêu cô như vậy, mắt của cô đều mù hết rồi sao, nên mới không nhìn thấy?"

Lần thứ hai, Kỷ Vân Hân bị người khác chỉ thẳng vào mặt mắng mắt mình bị mù, lần thứ nhất là vào lúc nàng ly hôn với Giản Yên, Kỷ Tùng Lâm mắng nàng như vậy.

Hai lần, nhưng cảm thụ hoàn toàn khác nhau.

Kỷ Vân Hân quay đầu lại nhìn xem Lê Vi Khanh, đột nhiên lúc này nàng lại nghĩ đến Giản Yên. Giản Yên khi thổ lộ tình cảm thì kiên quyết lại chắc chắn, nhìn thẳng vào mắt của mình nói, Vân Hân, em yêu chị, chỉ đơn giản như vậy nhưng lại rất thẳng thắn. Trong lòng tràn đầy chân thành đối với tình cảm này, em ấy không để ý tới kết quả, sẽ không mang thêm phiền phức cho mình, sẽ không làm chuyện khiến người ta hiểu lầm. Rõ ràng em ấy là người có cơ hội tốt nhất, bởi vì hai người các nàng là quan hệ hôn nhân a, thế nhưng chỉ vì mình nói không muốn công khai, em ấy liền tôn trọng quyết định của mình, trốn tránh, thu mình, buông bỏ sự nghiệp đầy vinh quang, vì mình mà tránh bóng, vì mình mà rửa tay hầm canh. Ở trong đoạn tình cảm này, trong đoạn hôn nhân này, người hoàn toàn phải chịu oan ức, chính là em ấy.

So sánh hai người với nhau, Kỷ Tùng Lâm chửi nàng cũng đúng, mắt nàng bị mù, mới không nhìn thấy Giản Yên tốt.

Nhưng bây giờ —— Kỷ Vân Hân lắc đầu, đẩy Tần Dao ra cơ thể bước về phía trước, Lê Vi Khanh đứng ở sau lưng nàng hô lên: "Vân Hân."

Kỷ Vân Hân đứng lại, nghe được giọng nói hơi run run của Lê Vi Khanh hỏi nàng: "Nếu như mình không làm những chuyện này, nếu như mình thẳng thắng thổ lộ với cậu, thì cậu sẽ tiếp nhận mình sao?"

Giống như đang tham gia một ván cược, nàng chỉ muốn biết chính mình sẽ có bao nhiêu phần thắng, nhưng người đứng ở trước mặt nàng lắc đầu một cái, giọng nói của Kỷ Vân Hân lạnh lẽo nói: "Xin lỗi, tôi không biết."

Nàng nói xong thì cũng cất bước rời khỏi nhà của Lê Vi Khanh, tiếng khóc nghẹn ngào ở phía sau càng lúc càng lớn hơn, Lê Vi Khanh không nhịn được nhiều lần đưa tay lên lau nước mắt, Tần Dao đứng ở bên cạnh nàng ôm lấy nàng nói: "Không sao đâu Khanh Khanh, là Kỷ Vân Hân không biết cậu tốt, là mắt của nàng bị mù, là nàng không xứng, cậu đừng khóc."

Lê Vi Khanh cắn răng: "Đều là do cậu, đều do cậu đưa ra chủ ý, mình biết cậu ấy sẽ không thích, mình biết, mình đều biết."

Khi nãy nàng đã chờ đợi một chút cơ hội nhỏ nhoi, có thể Kỷ Vân Hân sẽ đối xử khác biệt một chút gì đó với nàng, thế nhưng hiện thực nói cho nàng biết, không có cái gì gọi là khác biệt cả, nàng cùng những người bị Kỷ Vân Hân từ chối kia hoàn toàn giống nhau, cũng đều không có cơ hội gặp lại. Lê Vi Khanh khóc đến thở không ra hơi, đột nhiên chuông điện thoại của nàng vang lên, sau khi Tần Dao nghe thấy thì nói với nàng: "Nghe điện thoại trước đi."

Là Lê Thiếu Dương gọi tới.

"Nháo đủ chứ? Biết kết quả chưa? Vẫn còn chưa muốn trở về?" Không cần đoán Lê Thiếu Dương cũng biết chắc chắn Lê Vi Khanh lại đang kìm nén lén lúc khóc ở một chỗ, hắn đã quá hiểu đứa em gái này. Vừa rồi Kỷ Vân Hân gọi điện qua cho hắn, hắn liền biết không thể che giấu nổi nữa rồi, chỉ đơn giản nói ra hết tất cả, còn tưởng rằng sẽ không gây trở ngại gì cho việc hợp tác giữa hai nhà sau này, nào ngờ không nghĩ tới sẽ nhận được một câu ân tình coi như đã trả đủ.

Như vậy cũng tốt, lúc trước bởi vì được Lê Vi Khanh giới thiệu, hắn mới có cơ hội hợp tác cùng với Kỷ Vân Hân, bây giờ cũng bởi vì đứa em gái này, đoạn dây này cũng triệt để bị đứt đoạn đi.

Tất cả đều trở về giống như lúc trước.

Cũng tốt.

Lê Vi Khanh cầm lấy điện thoại di động nói: "Tại sao anh lại phải nói cho cậu ấy biết, tại sao!"

Mang theo tâm tình kiềm nén gào thét lên, Lê Thiếu Dương bất đắc dĩ nói: "Em cho rằng có thể giấu được sao? Trước kia Kỷ Vân Hân nàng là vì tín nhiệm anh, tín nhiệm em, không muốn điều tra, nếu như nàng muốn tra, em nghĩ có thể giấu được sao?"

"Anh không nên. . ."

"Không nên thẳng thắn nói cho nàng biết sao?" Lê Thiếu Dương thở dài: "Vi Khanh, anh đây là muốn giữ lại một chút mặt mũi cho em."

"Em nên sớm trở về đi."

"Em quá u mê không chịu tỉnh rồi."

Trong lúc Lê Vi Khanh về nước hắn liền giở trò, không cho bạn bè trong nước đưa tài nguyên cho nàng, nếu như Kỷ Vân Hân có một chút ý tứ đối với nàng, thì sẽ không nỡ nhìn thấy dáng vẻ quẫn bách chật vật của nàng như vậy. Nhưng tất cả đều không có, người kia một chút ý tứ gì cũng đều không có với Lê Vi Khanh, nếu như hắn lại ngầm đồng ý, thì thể diện của Lê Vi Khanh liền mất hết.

Lê Vi Khanh khóc đến ruột gan đứt ra từng khúc, hình ảnh lúc Kỷ Vân Hân rời đi cứ hiện lên ở trước mắt không đuổi đi được, nàng không nhịn được đánh vào sô pha, Tần Dao ở bên cạnh lo lắng nhìn nàng: "Khanh Khanh."

Vừa mới dứt lời thì điện thoại của Tần Dao cũng vang lên, nàng nhìn cái tên hiện lên trên màn hình thì cau mày bắt máy: "Này, không phải tôi đã nói với cậu, không nên tùy tiện gọi cho tôi. . ."

"Cái gì!"

Bỗng dưng Tần Dao cất cao giọng nói, nàng hỏi: "Lúc nào."

Lê Vi Khanh nghe được âm thanh như vậy của nàng thì ngửa đầu lên nhìn, đôi mắt tràn đầy giọt nước mông lung nói: "Sao vậy?"

Tần Dao nhìn nàng cắn răng nói: "Tạp chí bị người khác tố cáo."

"Liên lụy đến chúng ta."

Sắc mặt của Lê Vi Khanh lập tức xảy ra thay đổi lớn, thân thể nàng lung lay ngã xuống, bên tai là Tần Dao đang kêu gào: "Khanh Khanh!"

Kỷ Vân Hân ngồi ở trong xe, đèn xe được mở ra, nàng nghiêng đầu đưa mắt nhìn xem vị trí ghế ngồi bên cạnh sau đó lái xe trở về Kỷ gia. Kỷ Tùng Lâm vẫn chưa đi ngủ, nhìn thấy nàng trở về nhà sắc mặt liền vui vẻ lên, nhưng lại làm bộ thiếu kiên nhẫn nói: "Như thế nào muốn trở về thì trở về, cũng không nói trước một tiếng, đã ăn cơm tối chưa?"

Kỷ Vân Hân đứng ở bên cạnh hắn nói: "Vẫn chưa."

Kỷ Tùng Lâm hầm hừ đi tìm Liễu di làm cơm tối, Kỷ Hàm nghe được dưới lầu có động tĩnh thì ló đầu ra, vui vẻ nói: "Chị hai!"

"Tại sao chị lại trở về?"

Kỷ Vân Hân ngẩng đầu lên nói: "Chị muốn trở về còn phải báo cáo với em sao?"

Kỷ Hàm cười: "Cũng không cần như vậy đâu."

Nàng nói xong liền nhanh chân chạy xuống lầu, đứng ở cạnh người nàng nói: "Đây chính là một cái bất ngờ mà."

Kỷ Tùng Lâm từ trong bếp đi ra: "Đi ăn cơm đi."

Kỷ Vân Hân khẽ gật đầu đi vào, Kỷ Hàm kéo cánh tay của Kỷ Tùng Lâm: "Ông nội, ông gọi người trở về sao?"

Kỷ Tùng Lâm: "Không có."

Kỷ Hàm a lên một tiếng: "Con đi tâm sự cùng với chị ấy."

Kỷ Tùng Lâm nhìn bóng người của nàng cũng tiến vào nhà ăn thì lắc đầu một cái tiếp tục ngồi ở trên ghế sô pha.

Kỷ Vân Hân dùng xong cơm tối thì có hàn huyên vài ba câu về chuyện công ty với Kỷ Tùng Lâm sau đó trở về phòng tắm rửa, lúc đi xuống lầu nàng có mặc một chiếc áo ngủ thật dày. Dưới lầu đã không còn ai, nàng mở cửa lớn bước ra ngoài, đèn ở trong vườn hoa vẫn còn sáng, có mấy hàng ghế dài tựa vào nhau, trời đông giá rét, gió thổi trên người có chút đau, Kỷ Vân Hân đi tới một chiếc ghế đá ngồi xuống, không lâu sau phía sau liền có một âm thanh truyền đến: "Chị hai."

Nàng quay đầu, Kỷ Hàm đứng ở sau lưng nàng đang ôm lấy hai lon bia, nàng đưa cho Kỷ Vân Hân một lon, Kỷ Vân Hân lắc đầu: "Chị không uống."

"Uống một chút đi chứ." Kỷ Hàm khui ra một lon: "Cũng không có say."

Nàng vừa nói vừa khui ra một lon khác đưa cho Kỷ Vân Hân, thậm chí còn nâng lon bia trên tay của mình lên nói: "Cụng ly!"

Kỷ Vân Hân không có từ chối cầm lấy, gật đầu: "Cụng ly."

Kỷ Hàm uống vào hai ngụm hỏi: "Tâm tình không tốt a?"

Kỷ Vân Hân tựa lưng vào ghế ngồi, gió lạnh hiu quạnh, ánh đèn mờ nhạt, nàng quay đầu sang nhìn Kỷ Hàm, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Tiểu Hàm, có phải em đã sớm biết."

Kỷ Hàm nhíu mày: "Biết gì?"

Hai tay của Kỷ Vân Hân vân ve xung quanh lon bia: "Có phải em đã sớm biết Vi Khanh có ý với chị."

"Phí lời, chuyện này chỉ cần không phải là người mù thì đều có thể nhìn ra a." Kỷ Hàm nói xong nhìn sang Kỷ Vân Hân: "Không phải chứ chị hai, chị thật sự không biết?"

Kỷ Vân Hân cười cười nhấp môi , trước kia cũng từng nghi ngờ rồi, chỉ là sau đó qua mấy lần tiếp xúc thì Lê Vi Khanh lại rất có chừng mực, vì lẽ đó loại nghi ngờ kia liền bị bỏ đi, hơn nữa cơ hội gặp mặt của nàng và Lê Vi Khanh cũng không nhiều, cho nên cũng không suy nghĩ nhiều đến vậy, nguyên lai bọn họ đều chửi nàng rất đúng.

Là mắt của nàng bị mù.

Kỷ Hàm thấy thế không hiểu nói: "Chị hai, làm sao vậy, tự nhiên chị lại hỏi tới việc này?"

Kỷ Vân Hân nghiêng đầu nói: "Ngày hôm nay đi tìm cô ấy, cô ấy nói cô ấy yêu chị."

Kỷ Hàm bị một ngụm bia làm cổ họng khó chịu, nàng đột nhiên ho khan, còn vỗ ngực nói: "Rồi chị trả lời làm sao?"

"Không có trả lời làm sao cả."

Dưới ánh đèn hai người câu được câu không nói chuyện phiếm với nhau, từ lúc nhỏ cho tới bây giờ Kỷ Hàm cũng chưa bao giờ nghiêm túc tán gẫu với Kỷ Vân Hân như thế này, lần này như vậy nhưng là lần đầu tiên, nàng có rất rất nhiều vấn đề muốn hỏi, nhưng Kỷ Vân Hân càng nhiều hơn, Kỷ Vân Hân ngẩng đầu lên uống vào một hớp hỏi: "Tiểu Hàm, em nói xem, yêu là cái gì?"

Kỷ Hàm đem lon bia đặt ở bên chân, một cơn gió thổi tới, đánh hàng ghế dài nằm ở trong góc tối, vang lên tiếng loảng xoảng, Kỷ Hàm không do dự nói: "Cái này không phải đơn giản lắm sao, yêu thì luôn muốn nhìn thấy người ta, luôn muốn ở bên cạnh người ta."

Muốn nhìn thấy người ta, muốn ở cạnh người ta.

Thấy Kỷ Vân Hân không lên tiếng, Kỷ Hàm tiếp tục nói: "Nhìn thấy người ta liền vui vẻ, không nhìn thấy người ta thì lại nhớ, thấy bên cạnh người ta có sự xuất hiện của người khác liền rất khó chịu. . ."

"Tại sao?" Kỷ Vân Hân nghiêng đầu hỏi, Kỷ Hàm phốc một tiếng nở nụ cười: "Đương nhiên là bởi vì đố kị, vì ghen a!"

Thì ra là bởi vì đố kị.

Thì ra, lúc trước mình nhìn thấy La ba ngày xuất hiện bên cạnh Giản Yên liền không thoải mái, không vui, ngực cực kì khó chịu, là bởi vì mình đố kị, mình ghen.

Nhưng tại sao mình lại đố kị, lại ghen?

Lẽ nào mình —— yêu Giản Yên sao?

Kỷ Vân Hân đem lời Kỷ Hàm vừa nói ngẫm lại một lần ở trong đầu, cuối cùng trầm mắt, tay nắm chặt lon bia, Kỷ Hàm nói một đoạn thật dài sau đó quay đầu sang nhìn Kỷ Vân Hân: "Chị hai, tự nhiên chị hỏi tới cái này làm gì?"

"Không có gì." Kỷ Vân Hân cúi người xuống nhặt lên lon bia rỗng bị Kỷ Hàm ném xuống đất, Kỷ Hàm còn đang hỏi: "Nhất định là có chuyện."

Kỷ Vân Hân ngồi dậy, đèn đường chiếu vào trên người nàng, đưa thân hình của nàng giống như là rất cao, nàng cúi đầu nhìn vào mắt Kỷ Hàm nói: "Tiểu Hàm, cảm ơn."

Kỷ Hàm có chút không hiểu, nàng vội vội vàng vàng đứng lên: "Cảm ơn cái gì?"

Cảm ơn em nói cho chị biết, cái gì là yêu.

Nàng nhớ tới chắc hẳn nàng phải biết tại sao gần đây chính mình không hề bình thường.

Kỷ Vân Hân không nói gì cúi đầu đi về hướng nhà chính, Kỷ Hàm vẫn đuổi sát theo sau, đèn đường chiếu vào người bọn họ, trong gió rét đang thổi tình cờ có thể nghe được một câu hỏi: "Chị hai, cảm ơn em cái gì a."

"Chị hai. . ."

Tác giả có lời muốn nói:

Giản Yên: Từ giờ trở đi, ta là Giản • Nữu cỗ lộc • Yên, lãnh mạc vô tình!

Kỷ tổng: Từ giờ trở đi, ta là Vân • Da mặt dày • Hân, dính chặt lấy!

Ngày hôm qua lưu bình còn có chưa lấy được tiểu tỷ tỷ độc giả mà, nâng cái tay ta xem một chút.

Tùy cơ ba mươi tiền lì xì sao sao tách.

Cảm tạ.

Phi thường cảm tạ đại gia đối với ta ủng hộ, ta sẽ tiếp tục cố gắng!

*****

Yêu một người không sai,

Người ta tự chối bạn người ta cũng không sai.

Bạn theo đuổi người ta cũng không sai,

Nhưng bạn làm phiền đến cuộc sống người ta, thì bạn sai rồi.