Giới Giải Trí Trùng Sinh Chi Boss Sủng Cậu

Chương 47



Tần Hoán Sâm đi xuống giường, không lâu sau liền giúp Tô Vũ Thần lấy điện thoại di động của cậu đến.
Tô Vũ Thần ngồi ở đầu giường nhìn anh, hơi thắc mắc hỏi: “Sao không đưa cho em?”
Thế nhưng Tần Hoán Sâm cúi đầu nhin hai chữ “phân chó” to to trên màn hình điện thoại di động, trong lòng quả thật cực kỳ xoắn xuýt. Lại nhìn thấy vẻ mặt Tô Vũ Thần càng ngày càng nghi ngờ, liền dứt khoát nhấn nút nghe rồi mở loa ngoài, sau đó giọng nói Thẩm Trạch Lâm liền vang lên.
“Tiểu Thần Thần, lâu như vậy mới bắt máy chẳng lẽ còn chưa rời giường à?”
Vẻ mặt Tô Vũ Thần từ nghi ngờ biến thành hiểu rõ, hóa ra là nam thần nhà cậu, khó trách anh lại không muốn đưa điện thoại cho cậu mà. Hừ, còn mở loa ngoài, người đàn ông nhà cậu thật là bụng dạ hẹp hòi.
“Mới vừa dầy, nam thần anh gọi điện cho tôi có chuyện gì không?”
Mắt thấy vẻ mặt tên quỷ hẹp hòi nào đó càng ngày càng đen, Tô Vũ Thần cảm thấy mình vẫn nên dứt khoát nói chuyện đàng hoàng một chút, tránh kích thích anh.
Còn nam thần gì nữa, thật là, anh đẹp trai anh nhiều tiền anh đối xử tốt với em còn chưa đủ sao? Tần Hoán Sâm nghĩ, dứt khoát đá đá giẫm giẫm thu dọn quần áo bị hai người vứt lung tung trên mặt đất tối hôm qua âm.
Âm thanh của điện thoại này rất tốt, Thẩm Trạch Lâm bên đầu kia rõ ràng thấy tiếng người khác đi lại. Anh ta giơ tay nhìn đồng hồ, sáng sớm tám giờ, hơn nữa vẫn chưa rời giường, không thể nào?
“Tiểu Thần Thần nè, bên cạnh cậu còn có người sao?”
Tô Vũ Thần âm thầm liếc mắt trừng Tần Hoán Sâm một cái, trả lời Thẩm Trạch Lâm: “Ừm, còn có một vật sống đây.”
Còn chưa dứt lời thì tiếng ly nước loảng xoảng rơi xuống đất vang lên cực kỳ chói tai, Tô Vũ Thần oán hận nghiến răng, vật sống này đúng là tràn đầy sức sống mà.
“Vậy vậy, Tiểu Thần Thần à, tôi nhiều chuyện một câu cậu đừng trách, dù sao Tần tổng đối xử với cậu cũng không tệ, cậu không thể làm loạn với người khác đó.”
Lời nói này khiến Tần Hoán Sâm thật hài lòng, động tác trên tay liền nhẹ nhàng hơn. Ừm, người này xem như vẫn có mắt nhìn. Nghĩ nghĩ, trên mặt anh cuối cùng cũng thấp thoáng dáng cười.
Tô Vũ Thần bĩu môi, thật không đành lòng nhìn đạo hạnh thấp kém của anh, “Không có chuyện gì đâu.”
“Cho dù cậu muốn làm loạn với người khác, cũng phải rời khỏi HY trước đã, nếu không để Tần tổng biết lại cho cậu một cái lệnh phong sát thì không xong rồi.”
Lời nói này nghe rất chân thành, nam thần của cậu quả nhiên là người tốt, Tô Vũ Thần vui sướng nghĩ.
Một tiếng “ầm” thật to vang lên, khiến hai người đang nghe điện thoại đều giật mình.
Tô Vũ Thần nổi giận, để điện thoại xuống quát lên: “Tần Hoán Sâm anh không để yên được à?”
Không! Tần Hoán Sâm yên lặng thầm trả lời trong lòng, đóng cửa lại vào nhà bếp nấu cơm, nếu cứ tiếp tục ở lại anh cũng không biết mình sẽ làm ra những chuyện gì.
Trầm Trạch Lâm đông cứng, người kia trong phòng chính là Tần Hoán Sâm? Vậy không phải lời nói của mình anh ta đều nghe hết rồi sao? Xong đời, nào có ai xúi giục chồng người ta trước mặt vợ cả chứ.
“Người vừa rồi là Tần tổng sao?” Trong giọng nói Thẩm Trạch Lâm còn sót lại tia hi vọng cuối cùng.
“Chính là tên khốn kia!” Tô Vũ Thần không chút khách khí mắng.
“Vậy những lời tôi nói lúc nãy…”
“Không có chuyện gì, anh không cần lo lắng.” Tô Vũ Thần vẻ mặt đau đớn nhe răng nhếch miệng, động tác vừa rồi hơi mạnh, bị động đến vết thương, “Nếu anh ấy dám gây chuyện với anh tôi liền quậy chết anh ấy!”
Giọng nói Tô Vũ Thần đầy vẻ hung ác, nhưng rơi vào tai Trầm Trạch Lâm, aiz, một người đàn ông nói muốn quậy chết một người đàn ông khác thật không có vấn đề sao?
“Đúng rồi, nam thần anh tìm tôi có chuyện gì?” Tô Vũ Thần dịu giọng lại, nhẹ nhàng hỏi.
Trầm Trạch Lâm nổi da gà trả lời, “Tôi xem tin tức thấy cậu đã quay xong bộ phim kia rồi, nên muốn hỏi cậu gần đây có việc gì hay không, đoàn phim của tôi bây giờ có một vai vẫn chưa tìm được người.”
“Tin tức? Nam thần anh có xem tin tức của tôi à?” Bạn fan nhỏ Tô Vũ Thần không kiềm chế được kích động.
Thẩm Trạch Lâm cười khẽ một tiếng, “Cậu chưa mở máy tính à? Đợi lát nữa cậu tự xem đi.”
“Nam thần anh cũng học xấu rồi!” Tô Vũ Thần nhỏ giọng thầm thì một tiếng, bây giờ không nhúc nhích được cũng không thể nào xem được.
“Đoàn phim của nam thân, a! Là 《 Thiên cơ phiến 》 của đạo diễn Vưu sao? Không có việc không có việc, cho dù có việc cũng không có!” Giọng nói Tô Vũ Thần đầy vẻ kích động không thể khống chế.
Đạo diễn Vưu là một trong những nhân vật tiêu biểu của nền điện ảnh Trung Quốc, không chỉ nhiều lần đoạt được các giải thưởng trong ngoài nước, hơn nữa cũng là một trong số ít đạo diễn có danh tiếng và doanh thu phòng vé rất cao, đóng phim của ông ta, chuyện này chẳng khác nào ắt sẽ nổi tiếng.
Thẩm Trạch Lâm lại bị cậu chọc cười, không khỏi trêu chọc hỏi: “Hôm nay có thể đứng lên không?”
“A? Phải hôm nay sao?” Tô Vũ Thần đột nhiên ngồi dậy, thoáng chốc liền kêu rên một trận, thật đau mà.
“Ê ê, tôi chỉ đùa chút thôi, cậu không sao chứ?” Trầm Trạch Lâm cũng không ngờ một câu nói của mình có thể mang đến hiệu quả lớn như vậy.
Tần Hoán Sâm giờ giờ phút phút chú ý cánh cửa vẫn còn chừa ra một khe hở vừa nghe thấy tiếng rên liền chạy vèo vào, vẻ mặt sốt sắng hỏi: “Sao vậy sao vậy?”
Tô Vũ Thần hung hăng trừng anh, “Anh còn không biết xấu hổ mà hỏi à? Không phải đều tại anh sao? Nếu không đứng dậy được mà bỏ lỡ một bộ phim hay thì làm sao giờ?”
“Không sao cả, chồng của em có tiền, nhất định sẽ bắt ông ta giữ lại một vai! Nếu ôn ta dám không nghe anh sẽ khiến bộ phim này của ông ta không quay được!” Tần Hoán Sâm thề non hẹn biển.
Tô Vũ Thần tức giận lườm anh một cái, nói như vậy thì tính chất của vấn đề cũng thay đổi rồi, cho dù được như ý muốn thì cảm giác cũng đâu giống nhau?
“Cậu đừng gấp, ba ngày sau đến trụ sở đài truyền hình HD là được rồi.” Thẩm Trạch Lâm nghe thấy hai người nói chuyện lập tức kêu lên ở đầu bên kia.
Sau khi Tô Vũ Thần đáp lời rồi hẹn thời gian cụ thể liền tắt máy, định để điện thoại di động sang bên cạnh. Ủa? Danh bạ này bị gì vậy? Phân chó?
Cậu nhíu mày nhìn về phía Tần Hoán Sâm, Tần Hoán Sâm cầm chén cháo, chịu áp lực mạnh mẽ mà vẫn không biến sắc đút cậu ăn.
Tô Vũ Thần lười nói thêm với anh, sau khi mở ra liền đổi thành hai chữ “Nam thần”.
Vẻ mặt Tần Hoán Sâm vô cùng bình tĩnh, em thay đổi thì anh không thể sửa lại sao? Chỉ có điều tốn chút công sức thôi. Ừm, sức kiên nhẫn của anh cũng không ít đâu.
Tô Vũ Thần để điện thoại di động xuống, vừa ăn vừa nghĩ đây mới đúng là bữa ăn sau khi làm mấy chuyện đó.
“Còn chuyện gì à?” Mắt thấy Tần Hoán Sâm sau khi đút cháo xong vẫn không chịu đi, Tô Vũ Thần đành phải hỏi.
“Chuyển tới ở chung với anh.” Tần Hoán Sâm nhìn chằm chằm cậu, giọng điệu kiên quyết trước nay chưa từng có.
Cậu còn đang thắc mắc tại sao tên này đã đổi xe cho cậu từ sớm, nhưng lại không nhắc tới chuyện nhà ở, hóa ra là đang chờ cậu dọn vào ở chung.
“Ồ.”
Vậy là có ý gì? Tần Hoán Sâm tiếp tục sử dụng ánh mắt tấn công.
Tô Vũ Thần lại nằm xuống chuẩn bị ngủ thêm một lát, hồi tối lăn qua lăn lại lâu như vậy, cậu vẫn không ngủ đủ có được không?
Ngay lúc Tô Vũ Thần vừa nhắm mắt lại, điện thoại lại vang lên, sao trước giờ cậu không thấy công việc của mình bận rộn như vậy chứ?
Tô Vũ Thần vẻ mặt ai oán nhận lấy điện thoại, hoàn toàn không để ý Tần Hoán Sâm đang ngồi bên cạnh, dù sao cậu đã nhìn ra tên trước mặt này chỉ là một con cọp giấy từ lâu rồi.
“Tiểu Thần Thần à Tiểu Thần Thần, cậu lên tiêu đề rồi kìa!” Giọng nói của Hoa Văn bên đầu kia điện thoại cực kỳ vui sướng.
“Ồ.” Tô Vũ Thần nhàn nhạt trả lời một tiếng, tuy rằng không tính là nổi tiếng lắm, nhưng mà trang bìa gì đó, không phải cậu đã lên rồi sao?
“Sao cậu không kích động?” Hoa Văn chưa hết hy vọng tiếp tục hỏi.
“Tiêu đề thôi mà.” Tô Vũ Thần ra vẻ không quan tâm.
“Cậu như vậy khiến mấy người liều mạng để lên tiêu đề kia làm sao mà sống chứ?” Hoa Văn tức giận chỉ trích, tuy rằng nghệ sĩ của mình tiếng tăm không lớn nhưng chuyện thường lên tiêu đề cũng không sai, nhưng điều này cũng không thể trở thành lý do cậu không hề kích động khi lên tiêu đề có được không?
Tô Vũ Thần phất tay sai Tần Hoán Sâm lấy Ipad của mình ra, sau khi mở ra liền nhấn vào các website giải trí lớn.
“Tiểu vương tử có giọng hát cực cao” là cái quỷ gì? Lại còn “Thiếu niên lụy tình” là sao đây? Lại còn nói cậu dục cầu bất mãn? Thật là, mấy người có cần phải hiểu rõ như vậy không!
Tô Vũ Thần chuyển sang Uwewe của mình, quả nhiên bên dưới cái Uwewe vừa đăng hai ngày trước tiếng sói tru đòi liếm màn hình của mấy fan cuồng.
“Trời ạ, Tiểu Tô Tô của chúng ta quả thật là nhan sắc đẹp thanh âm đẹp ngay cả đàn ông cũng đẹp nữa — Đàn ông của cậu đẹp là ý gì? Chẳng liên quan gì tới cậu cả!
“A a a! Lỗ tai mang thai rồi mang thai rồi! Tiểu Tô Tô mau tới nhận con của tụi em!” — Trời ạ cô thật là tầm thường, chỉ nghe một bài hát thì có thể mang thai con của tôi à, loại siêu năng lực này tuyệt đối đã đột phá lên tận trời!
“Thiếu niên lụy tình nửa đêm không ngủ, mặc sức ca hát vì ai?” Phía dưới kèm theo một câu trả lời: Tần Boss anh mau về đi!
Thật là đủ rồi! Tô Vũ Thần che mặt, vì cái lông gì mà fan của cậu đều biến thành sói vậy? Nam minh tinh nhà người ta yêu đương đều phải giấu kín sợ bị người khác biết, đổi lại thành cậu, cả đám fan so với cậu còn kích động hơn là cái quái gì chứ?
“Tiểu Tô Tô cậu có ý định tiến quân vào giới ca hát không? Tôi nói với cậu sáng hôm nay đã có người tìm tới tôi, chính là cái người tên Dụ Việt kia đó biết không? Người soạn nhạc độc quyền của thiên hậu đó! Trời ạ lúc hắn tự giới thiệu tôi quả thật không thế tin được đó! Hắn nói vừa ý giọng hát của cậu, vừa lúc trong tay lại có một ca khúc thích hợp với cậu! Tôi nói rốt cuộc cậu nghĩ thế nào?” Hoa Văn càng nói càng kích động, nhanh chóng quên hết chút bi phần vừa rồi.
Tô Vũ Thần cắn môi, Dụ Việt à, đây chính là bậc thầy nổi tiếng đã lâu, trong giới biết bao người hao tâm phí sức muốn có được một ca khúc của hắn nhưng không thể, món ăn ngon tự đưa đến miệng mình thì sao có thể bỏ qua chứ?
“Tất nhiên là nhận rồi! Anh hẹn thời gian cụ thể với bọn họ đi, nam thần giới thiệu cho tôi một vai trong phim điện ảnh, ba ngày sau đi thử vai, tránh thời gian này ra là được.”
Tô Vũ Thần vừa nói vừa tự chụp một tấm hình, ừm, ảnh chụp rất có thâm ý lộ ra một cái chân trắng trắng mềm mềm trong chăn, hiểu lầm rồi nhưng là không trách ta nha.
Sau khi Hoa Văn cúp điện thoại liền nhanh chóng lên mạng tìm tin tức mới nhất của Thẩm Trạch Lâm, tuy rằng cũng biết anh ta hẳn là sẽ không hại tên nhóc này, nhưng một người đại diện đầy trách nhiệm như anh ta vẫn nên xác nhận một chút thì tốt hơn.
《 Thiên cơ phiến 》?
Hoa Văn quả thật ngồi phát ngốc trước máy tính, loại phim điện ảnh chế tác lớn như thế này một khi xác nhận tin tức khởi quay thì trong giới có được mấy ai không quan tâm chứ? Lúc trước anh ta cũng biết rồi, chỉ là anh ta hoàn toàn không dám nghĩ đến loại cơ hội này cư nhiên lại rơi xuống đầu một tiểu minh tinh hạng ba vừa vào giới không bao lâu thậm chí ngay cả một tác phẩm tiêu biểu cũng không có như Tô Vũ Thần.
Ai ya, đây là cái vận may gì vậy! Nghệ sĩ nhà anh ta quả thật may mắn đến nghịch thiên rồi có được không?