Con Rể Quyền Quý

Chương 22: Nói tôi thì được còn nói vợ tôi thì không





“Được! Được! Lâm Kiến Vũ, cậu được lắm, tiếp tay

hai người ngoài ức hiếp chị ruột của cậu, chúng ta

chờ xem!” Mẹ Vương Vỹ lôi anh ta đi: “Đi thôi!”

Vương Vỹ đi theo sau mẹ mình, nhìn Trương Thác.

thù hằn, chuẩn bị đi ra ngoài cửa.

“Cho anh đi rồi sao?” Trương Thác trở tay nắm lấy

cổ áo Vương Vỹ.

“Mày đừng có được nước lấn tới!” Vương Vỹ xoay

người chỉ vào mặt Trương Thác, mới vừa nói một

câu.

Đã nghe thấy ba tiếng “Chát! Chát! Chát!” lanh

lảnh vang lên.

Trương Thác đánh lên mặt Vương Vỹ đủ ba bạt tai

giống y như anh nói, tốc độ nhanh đến mức ngay

cả cơ hội phản ứng Vương Vỹ cũng không có, cái

tát cuối cùng kia khiến Vương Vỹ ngã luôn xuống

đất, khóe miệng ứa máu.

“Xin lỗi” Trương Thác vẫn nói hai chữ kia.

Trương Thác đi về phía Vương Vỹ đang muốn bò

dậy, vào khoảnh khắc này, Vương Vỹ chỉ cảm thấy

bầu không khí xung quanh trở nên lạnh lẽo hơn rất

nhiều, thời tiết nóng bức thế này mà anh ta lại nổi

da gà khắp người.

“Tao!” Vương Vỹ bò dậy, vừa định chửi thì nhìn

thấy cánh tay giơ lên của Trương Thác và cơ bắp


bên trên, lập tức nuốt mấy lời hung hãn vào bụng:

“Xin… xin lỗi, tôi không nên nói cậu như vậy.”

Vương Vỹ đâu còn quan tâm mặt mũi cái gì, can

đảm cái gì, kiêu ngạo cái gì nữa, đã hoàn toàn bị

đánh đổ hết dưới mấy bạt tai của Trương Thác rồi!

“Chát! Chát! Chát! Chát!” Bốn tiếng lanh lảnh liên

tục vang lên, Vương Vỹ vừa bò dậy lại ngã xuống,

hai cái răng hàm đầy máu bị anh ta phun ra, đủ để

chứng minh cái tát của Trương Thác mạnh đến

mức nào.

Trương Thác vẫn ấn ấn ngón tay cái lên lòng bàn

†ay, giọng điệu nhẹ nhàng: “Không phải xin lỗi tôi,

là xin lỗi vợ tôi.”

Vương Vỹ nằm bò dưới đất, xin Lâm Ngữ Lam tha

thứ: “Xin… xin lỗi!”

“Đừng có nói mấ

câu không khách sáo với vợ tôi, tôi sẽ đánh chết

anh, thật đấy. Trương Thác nhìn chăm chú Vương

Vỹ một cái.

Lúc này, Vương Vỹ cảm thấy mình như bị một con

thú dữ nhìn chằm chằm, chỉ trong nháy mắt mồ

hôi đã thấm ướt lưng mình, anh ta thật sự bị dọa

SỢ rồi.

“Được rồi, mọi người nói chuyện tiếp đi.” Trương

Thác phủi tay, ngồi xuống sofa lần nữa: “Nhưng

nói trước, sỉ nhục tôi thì được, nếu ai dám nói vợ

tôi một câu, tôi sẽ đánh chết người đó, cứ như vậy

nhé.”

Nói xong, Trương Thác rót cho Lâm Ngữ Lam một

tách trà, cẩn thận đưa tới trước mặt cô, dịu dàng

dặn dò: “Cẩn thận nóng đấy, uống chậm một

chút.”

Lâm Ngữ Lam nhìn tách trà Trương Thác đưa tới,

mất cô dần đưa sang, nhìn thấy khuôn mặt của

Trương Thác, lỗ chân lông thô ráp chứng tỏ người

đàn ông trước mặt chưa từng chăm sóc đa, gió

sương hăn lại dấu vết trên khuôn mặt anh.

Cô ngơ ngác mười mấy giây mới nhận lấy tách trà,

nhẹ giọng nói với Trương Thác: “Cảm ơn.”

Đây là lần đầu tiên cô thật lòng nói ra hai chữ cảm

ơn với Trương Thác.

Trương Thác cười: “Em nói tôi là chủ cái nhà này,

vậy không phải bảo vệ em là việc tôi nên làm

sao?”

Lâm Kiến Vũ đứng ở một bên nhìn Trương Thác

bằng ánh mắt khen ngợi, sau đó cất lời: “Ngữ

Lam, con và Trương Thác nghỉ ngơi đi, có vài

chuyện, hôm khác ba sẽ giải thích với con sau.”

Lâm Kiến Vũ nói xong thì không quan tâm đến

những người khác nữa, xoay người đi ra ngoài.

“Chúng ta cũng đi thôi.” Cô út của Lâm Vũ Lam


cũng dẫn con gái rời khỏi.

Từ Uyển lén dựng ngón tay cái với Trương Thác,

khoác tay mẹ đi ra ngoài.

“Đi” Bác Hai kéo tay con trai mình nhanh chóng

rời khỏi, sợ Trương Thác lại làm ra chuyện khác.

người gì đó:

“Các người cứ chờ đó, sớm muộn gì cũng có ngày.

†ôi sẽ khiến các người đẹp mặt!” Mẹ Vương Vỹ

kéo con trai mình đi tới cửa lớn, hung hãn liếc

Trương Thác và Lâm Ngữ Lam, ánh mắt kia như

hận không thể ăn tươi nuốt sống hai người vậy.

Trương Thác lườm một cái, hoàn toàn không quan

†âm sự uy hiếp của mẹ Vương Vỹ, anh nở nụ cười

với người phụ nữ bên cạnh: “Chủ tịch Lâm bớt

giận, thân thể là của mình, em uống chút nước đi,

tôi lau sàn trước đã.”

“Hôm nay…” Lâm Ngữ Lam nhìn về phía Trương

Thác, muốn nói lại thôi.

“Chủ tịch Lâm, có chuyện gì em cứ nói đi.”

“Đừng lau sàn nữa, đi với tôi đến một nơi đi” Lâm

Ngữ Lam thở dài như vừa đưa ra quyết định gì đó

vậy, trong tiếng thở dài của cô mang theo bất đắc

dĩ, còn có cả buông bỏ.

Trương Thác ngơ ngác trước vẻ mặt vô cùng kỳ lạ

của cô làm, sau đó gật đầu: “Được.”

Mùa hạ luôn không thiếu mưa rào và sấm chớp,

một giây trước còn nắng chang chang, một giây

sau đã mưa to tầm tã.

Trương Thác đi theo Lâm Ngữ Lam mặc âu phục

màu đen đến nghĩa trang Thanh Sơn.

Mưa to trút xuống, Trương Thác mở dù đen che

cho Lâm Ngữ Lam, nhìn thấy hạt mưa lớn bằng

hạt đậu không ngừng rơi xuống trước mặt, hai bên

đường giăng sương mù, bia đá chằng chịt lấp ló

†rong sương.

“Chủ tịch Lâm, nếu em nói sớm là đến đây, tôi đã

thay đồ rồi.” Trương Thác cười khổ, nhìn quần

short màu hồng nhạt ẻo lả của mình không hề ăn

khớp với mọi thứ ở đây, anh giống như kẻ khác

loài ở vùng đất này vậy.

“Không sao.” Lâm Ngữ Lam lắc đầu vẻ không để

ý: “Anh vốn chính là một người thoải mái, không

cần phải cố ý thay đổi.”

Lâm Ngữ Lam cầm một bó hoa bách hợp đứng

trước bia mộ, trên bia khảm một tấm ảnh nền

trắng đã hơi ố vàng, người trong ảnh nhìn qua hơn

ba mươi, giống Lâm Ngữ Lam đến bảy phần, rất

có khí chất, chắc hẳn khi còn sống cũng được vô

số người theo đuổi.

“Mẹ, con đến thăm mẹ đây.” Lâm Ngữ Lam hơi

khom lưng, đặt bó hoa trong tay trước bia mộ, đôi


mắt to xinh đẹp tràn đầy nhớ nhung.

Đây là lần đầu tiên Trương Thác nghe thấy tin tức

về mẹ của Lâm Ngữ Lam từ sau khi vào nhà hộ

Lâm.

Trương Thác cũng khom lưng: “Mẹ, chúng con tới

thăm mẹ đây.”

Tiếng mẹ của Trương Thác rước lấy ánh mắt trách

móc của Lâm Ngữ Lam, nhưng cô cũng không nói

gì.

“Trương Thác, anh biết không, từ sau khi tôi tốt

nghiệp đại học, nhận quản lý Lâm Thị, quan hệ

của tôi và mấy bác mấy cô kia đã giống như kẻ

thù rồi.” Lâm Ngữ Lam ngồi xuống dựa vào tấm

bia, khuôn mặt bơ vơ, giống như nơi này chính là

bến đỗ của cô vậy.

Trương Thác ngồi xổm xuống bên cạnh che dù

cho cô, im lặng làm một người lắng nghe.

Lâm Ngữ Lam không quan tâm đến vũng nước

đọng trên mặt đất, mặc cho quần mình bị ướt

nhẹp: “Lâm Thị là doanh nghiệp đứng đầu thành

phố Ngân Châu, nhìn như vinh quang, thật ra là

nguy cơ bốn phía, không chỉ có những người bên

ngoài như hổ rình mồi, mà ngay cả người của nhà

họ Lâm cũng muốn chiếm đoạt Lâm Thị, bắt đầu

từ ngày tôi tiếp quản Lâm Thị, tôi đã trở thành kẻ

thù chung của người nhà họ Lâm rồi.”

Cô nói đến đây;†rong mát lộ ra vẻ mệt mỏi:

“Tôi biết rất nhiều người đều lén kêu tôi là bà Chủ

tịch lạnh lùng gì đó, nhưng ai lại thích mỗi ngày

đều vác cái mặt cứng đờ đâu chứ. Tôi chỉ sợ mình

cười nhiều rồi sẽ không có người sợ mình, phục

mình. Có biết bao nhiêu ánh mắt nhìn chằm chằm

tôi như vậy, tôi của bây giờ chỉ cần làm sai một

chuyện sẽ bị người ta đẩy xuống vực sâu vạn

†rượng, nơm nớp lo sợ như đứng trên miếng băng

mỏng. Anh biết không, hôm nay ông nội cho

chúng tôi xem di chúc của ông, ông ấy chỉ còn

nhiều nhất là ba tháng, những người đó đã không

đợi được nữa rồi. Bọn họ tìm đủ mọi cách cướp

lấy lợi ích từ ông nội, muốn đá tôi xuống khỏi vị trí

Chủ tịch này!”