Con Rể Quyền Quý

Chương 18





“Ngữ Lam, nếu Trương Thác nhà cậu không muốn vậy thôi đi,

mình nói muốn dùng mát xa để loại bỏ bệnh ngầm nhưng bản

thân cũng không tin lắm” Milan tỏ vẻ nản lòng.

Trái tim Lâm Ngữ Lam chợt lạnh lếo, đừng nói cô nàng này nhìn

ra cái gì nhé! Chao ôi, nếu thật sự như vậy thì mình sẽ mất mặt

bao nhiêu chứ! Không được không được!

“Ông xã, anh cứ mát xa cho Milan đi, giống như cách anh mát xa

cho em ấy” Lâm Ngữ Lam nháy mắt với Trương Thác.

“Được rồi” Trương Thác không có cách nào từ chối yêu cầu của

Lâm Ngữ Lam, hoặc là nói trong lòng anh sẽ không bao giờ từ

chối yêu cầu của người phụ nữ này, cho dù có quá đáng hơn nữa

anh đều có thể chấp nhận

Trương Thác đi tới trước mặt Milan, nhìn cô gái tóc ngắn có

khuôn mặt men lì này: “Cô Milan, cô khó chịu ở đâu?”

“Bả vai” Milan chỉ lên chỗ vai gáy của mình cho Trương Thác.

Trương Thác gật đầu đi tới sau lưng Milan, hai tay bóp vai cô, vào


khoảnh khắc tay mình chạm vào bả vai Milan, Trương Thác còn

có một cảm giác…

Mềm mại!

‘Sau mềm mại, là một cảm giác cực kỳ đàn hồi, tuy làn da không.

mượt mà sáng bóng như của Lâm Ngữ Lam, nhưng cũng có một

cái đẹp khác.

Hai ngón tay cái của Trương Thác từ từ xoa ấn trên lưng Milan.

Vì lý do công việc nên vai gáy của Milan vẫn luôn đau nhức, cô

thường đi làm spa, cũng khá quen thuộc với các kiểu mát xa.

Bây giờ cô cảm nhận được tay của Trương Thác đang xoa ấn vai

gáy mình, rõ ràng vẫn giống thợ mát xa bình thường, giảm bớt

mệt nhọc còn được, trị bệnh ngầm gì đó thật đúng là nói tào lao.

Milan sắp xếp câu nói ở trong lòng, vừa chuẩn bị lên tiếng, đã

cảm thấy chỗ vai gáy truyền đến cảm giác ấm áp, như có một

dòng nước ấm chảy qua kinh mạch ở đó vậy, ngay lúc này, sự đau

nhức và mệt mỏi cũng biến mất sạch sẽ.

Lúc trước vì nghề nghiệp, mỗi ngày Milan đều cảm thấy vai gáy.

như có một ngọn núi đè nặng lên, vào lúc này, tựa như có người

dời ngọn núi đó khỏi vai gáy của mình vậy, cảm giác này thật sự là

thoải mái không nói nên lời.

Lời vốn tới bên miệng lại nuốt xuống vì cảm giác này, không ngờ

anh ta lại thật sự có thể kích thích huyệt vị bằng cách mát xa, đạt

tới hiệu quả làm thuyên giảm bệnh ngầm của thân thể! Nếu đặt

phương pháp này vào trong đông y thì thật đúng là khá uyên

thâm!

Lâm Ngữ Lam thấy vẻ mặt vô thức trở nên thoải mái của Milan,

thầm thở phào nhẹ nhõm.

Xem ra Trương Thác thật sự có chút bản lĩnh, tuy mát xa chẳng.

phải thứ đáng hãnh diện gì.

Lúc Lâm Ngữ Lam có suy nghĩ này hoàn toàn không ngờ, đặt

trong đông y, cái cô xem như mát xa chính là vật lý trị liệu có trình

độ cao nhất.

Tâm trạng của Milan lúc này có thể miêu tả là buồn vui lẫn lộn,


khiến cô vui là bệnh ngầm trên người mình thật sự bớt rồi, cả

người từ lưng đến vai gáy đều thoải mái hơn rất nhiều. Còn bưồn

là Trương Thác này đúng là có bản lĩnh, e rằng muốn vạch trần

anh không phải một chuyện dễ dàng.

Đôi mắt to của Milan đảo qua đảo lại, một biện pháp tuyệt vời

xuất hiện trong đầu cô ấy.

Cô không nhịn được thầm thấy đắc ý, một tên lừa gạt, anh có thể

đặc biệt hiểu một lĩnh vực nào đó, nhưng cũng không thể quá

thông thạo với thứ trong những lĩnh vực khác, chỉ với loại vật lý trị

liệu trình độ cao nhất dùng mát xa để chữa bệnh ngầm đã đủ cho

anh tốn thời gian nghiên cứu rồi, anh từng ở nước Pháp, còn có.

thể gạt được công chúa hoàng gia, hiểu rõ lễ nghi phương Tây và

nghỉ thức cơm Pháp cũng không kỳ lạ, nhưng tranh vẽ thì sao, anh

có thật sự hiểu tranh vẽ không? Nói cách khác, anh có khả năng

vẽ tranh chứ? Mình chí cần tìm một chuyên gia giám định tranh

cao cấp tới đây đã có thể vạch trần bộ mặt thật của anh ta rồi!

Nghĩ đến đây, trên mặt Milan lộ ra nét cười

“Ngữ Lam, kỹ năng mát xa của Trương Thác nhà cậu thật sự quá

tuyệt vời! Đúng rồi, các cậu còn chưa nói với mình sao hai người

quen nhau đấy, chẳng lẽ chỉ vì một bức tranh hả?”

“Cậu đúng là đồ bà tám!” Lâm Ngữ Lam trừng Milan, nhưng cô

cũng đã nghĩ kỹ nên nói với cô nàng Milan này chuyện quen

Trương Thác thế nào rồi, nhưng bây giờ Trương Thác ở đây, mình

cũng ngại nói mấy lời đó ra miệng.

“Nói đi.” Milan tỏ vẻ bé cưng rất tò mò.

“Bảo anh ấy nói với cậu đó, mình phải đi ngủ rồi” Lâm Ngữ Lam

trực tiếp ném vấn đề cho Trương Thác, còn mình mang dép lê đi

“bịch bịchf lên lầu, hừ, Trương Thác này giỏi nói ngon nói ngọt, để

anh tự bịa đi, ngày mai mình hỏi anh là được.

Milan nhìn bóng lưng Lâm Ngữ Lam rời đi, nói một tiếng nhàm.

chán, sau đó duỗi eo một cái, trên người cô chỉ mặc một cái áo

sơ mi sát người, núi non vô cùng đồ sộ, lúc duỗi eo càng lộ rõ

dáng vẻ núi non hoàn mỹ này hơn.


Trương Thác đứng sau lưng Milan bóp vai cho cô, ánh mắt đúng

lúc nhìn thấy núi non trập trùng phía trước qua cổ áo.

Milan vươn tay ngọc mảnh mai, phất phất cổ áo của mình, miệng

lẩm bẩm: “Thật nóng quá”

Vừa dứt lời, Milan đặt tay lên cổ áo, nhẹ nhàng cởi chiếc cúc đầu

tiên.

Khóe miệng Milan hơi cong lên, thầm nghĩ, tên biến thái, đứng ở

phía sau thì nhìn kỹ cho bà đây.

Milan làm xong mấy chuyện này thì như chưa từng xảy ra chuyện

gì, cầm điện thoại ở bên cạnh lên, bí mật mở camera trước, muốn

chụp lại dáng vẻ Trương Thác nhìn chẩm chấm mình. Nhưng cô

lại phát hiện Trương Thác hoàn toàn không nhìn mình. Không!

Anh hoàn toàn không chú ý đến mình, còn đang đeo tai nghe

nhầm mắt lại nghe nhạc nữa.

Một ngọn lửa không tên cháy lên trong lòng Milan, đồ vô lại! Bà

đây không có chút sức hấp dẫn nào với tên biến thái là anh sao!

“Đừng xoa, đừng xoa nữa!” Milan vặn vẹo bả vai hai cái, thở hổn

hển nói, sau đó mang dép lê đi lên lầu.

Trương Thác tháo tai nghe xuống, kỳ lạ, sao tự nhiên người phụ

nữ này lại tức giận thế. Trương Thác nhìn mấy cái, sau đó cũng

không quan tâm nữa, ngồi xuống sofa rót cho mình một tách trà,

nghe khúc piano Yev vừa sáng tác xong gửi cho anh, miệng lẩm

bẩm: “Lúc D giáng C thăng vẫn tồn tại vấn đề, hơn nữa còn khoe

khoang tài nghệ không cần thiết, tăng thêm rất nhiều âm trang trí,

như thế tuy có thể khiến người nghe rung động ở đoạn trước của

khúc nhạc, nhưng lại khiến đoạn sau quá mức bình thường, haiz”