Cô Vợ Câm: Tổng Tài, Hãy Yêu Đi!

Chương 7: Chỉ Có Một Cái Mạng



" Ôi shit, Mộ Viên Bách cậu điên thật rồi ".

Lục Thiên Tư lên tiếng, tên này đã vô tâm còn hóa điên thật rồi. Một người luôn có suy nghĩ đến cái chết, không thể để tâm ngăn cản sao?

" Điên cái gì chứ?".

Mộ Viên Bách đầy ngu ngốc đáp lại.

" Thôi thôi tôi không rảnh để giải thích với cậu, tôi về bệnh viện đây ".

Nói xong Lục Thiên Tư liền đứng dậy, anh nhanh chân rời đi.

Mộ Viên Bách ngồi ngơ ngác ở đó.

" Lục Thiên Tư cậu mới là thằng điên đấy ".

...

Lục Thiên Tư lái xe về bệnh viện, trên đường đi thì bị Lục lão gia gọi điện đến.

" Ba à, con đang có việc gấp ".

[ Bây giờ mày có về nhà hay không? Hay ra chuồng gà chơi? ]

" Được rồi, con sẽ về ".

Lục Thiên Tư hầm hực tắt máy. Lục lão gia mỗi lần gọi anh về đều không thể nhẹ nhàng được, đành quay xe đi về vậy.

...

Tối.

Mộ Viên Bách rời khỏi Mộ thị, vô duyên vô cớ bị Lục Thiên Tư mắt là thằng điên, tâm trạng lại không mấy vui vẻ, càng lúc càng tồi tệ.

Anh về nhà liền bất ngờ khi thấy đèn đóm sáng sủa, mùi thức ăn quen thuộc, Mộ Viên Bách đứng hình khi nhìn thấy Ninh Hinh đang ở trong bếp.

Không phải là bị đâm và ở viện sao? Sao lại ở đây rồi?

Mộ Viên Bách nhìn cô, cô nhìn anh.

Ninh Hinh không biểu hiện gì, cô vội cởi tạp giề, đi ra phòng khách né tránh ánh nhìn của anh.

Tay ôm bụng, hành động đó làm Mộ Viên Bách chú ý đến.

Là mới từ bệnh viện về đây sao?

Cô ta định chết thật à?

Mộ Viên Bách không lên tiếng hay hỏi han gì, anh đi thẳng lên lầu.

Vì vết thương ở bụng nên phải nằm nghỉ, cuối cùng cô lại chạy long nhong thế này, còn vận động nhiều nên đau đến dữ dội.

Ninh Hinh đau đến mức ngã người xuống sofa, nằm tùy tiện ở đó, đưa tay ôm bụng mình.

Cảm thấy ướt ướt...cô đưa tay ra xem.

Máu...

Máu đỏ!

Miệng vết thương bị hở ra rồi sao?

Ninh Hinh định ngồi dậy, nhưng vết thương càng lúc truyền đến cảm giác đau dữ dội, cô nằm bất lực ở đó. Mộ Viên Bách nhất định sẽ không chú ý đến cô.

Không xong rồi...lần này toang thật rồi!

...

Ở trên phòng, Mộ Viên Bách liền đi tắm rửa sạch sẽ, sau khi tắm xong liền nghĩ đến Ninh Hinh đang ở dưới nhà, vết thương như vậy lại còn đi nhiều như thế, liệu có ảnh hưởng không?

Suy nghĩ bâng quơ, tiếng chuông cửa nhà vang lên.

Mộ Viên Bách liền đi xuống nhà, là Lục Thiên Tư đến.

Anh mở cửa để cho tên bác sĩ nào đó đi vào.

Lục Thiên Tư vừa được mở cửa, anh liền xông vào trong, nhìn ngang nhìn dọc thấy Ninh Hinh.

" Cô ấy về đây bao lâu rồi?".

Lục Thiên Tư liền quay sang nhìn Mộ Viên Bách hỏi.

" Tôi không biết, tôi mới từ Mộ thị về đây ".

Mộ Viên Bách đáp.

Nhìn thấy Ninh Hinh nằm bất động trên sofa, Lục Thiên Tư gấp gáp đi đến, anh lay cô:" Ninh Hinh...Ninh Hinh...".

Bất giác lật người cô lại, chiếc áo màu xám trên người cô dính màu gì đó.

Là màu của máu...!

Lục Thiên Tư vội ôm Ninh Hinh lên, không xong rồi.

" Ninh Hinh...Ninh Hinh...".

Lục Thiên Tư lay cô, vết khâu hôm qua đã bị hở miệng rồi.

Lục Thiên Tư vội bế Ninh Hinh trên tay, quay đầu nhìn Mộ Viên Bách:" Mộ Viên Bách, cậu mau lái xe đưa tôi đến bệnh viện ".

Vì đang ở Lục gia, nghe rằng y tá báo lại là Ninh Hinh đã tự ý rời khỏi bệnh viện, anh gấp quá chưa kịp lái xe liền bắt taxi leo lên rồi chạy đến đây.

Ngoài Mộ gia, Ninh Hinh chẳng thể đi đâu được nữa.

Mộ Viên Bách nhìn máu ở bụng cô, anh thản nhiên :" Cô ta sẽ làm bẩn xe của tôi ".

Lục Thiên Tư nghe đến đây liền đen mặt, bây giờ là lúc nào còn sạch với chả bẩn nữa hả?

" Tôi mua xe khác đền cho cậu ".

" Tiền mua xe cho cậu tôi không thiếu, nhưng cái mạng này của cô ấy chỉ có một thôi ".

" Mộ Viên Bách...cậu đừng có điên nữa được không?".

Mộ Viên Bách nhìn thấy Lục Thiên Tư đầy nghiêm túc lẫn xen vào là sự tức giận, anh thở dài.

" Dù sao cô ta cũng muốn chết, việc gì cậu phải cứu lấy cô ta?".

Lục Thiên Tư ôm chặt Ninh Hinh, bây giờ tên Viên Bách này còn muốn luyên thuyên với anh sao?

Ninh Hinh lờ đờ mở mắt dậy, nhìn thấy Lục Thiên Tư ôm mình, cô đưa tay lên kéo áo anh.

Lục Thiên Tư thấy cô động đậy, anh cúi xuống nhìn cô, cô lắc đầu nhìn anh.

Mộ Viên Bách nhìn hình ảnh trước mặt, có chút khó chịu.

" Mộ Viên Bách, tôi nói cho cậu biết...".

" Cô ấy là bệnh nhân của tôi, chỉ cần cứu sống được cô ấy tôi sẽ dốc hết sức để cứu ".

" Còn bây giờ...cậu lo lái xe đưa tôi đến bệnh viện ngay lập tức đi ".