Cô Vợ Câm: Tổng Tài, Hãy Yêu Đi!

Chương 40: Đừng Có Mà Ngang Ngược



Mộ Viên Thần ngồi ở trong vườn, nhàn nhạ dùng trà, anh bất ngờ nhận được điện thoại từ bảo bối của mình.

" Bảo bối, em làm sao vậy?".

[ Thần, em sợ lắm, em muốn ở cạnh anh ]

Dạo gần đây bảo bối liên tục gọi cho anh, luôn nói mình rất sợ.

Anh và bảo bối quen nhau khi đi cùng chuyến tàu, lúc đấy bảo bối bị ức hiếp, Mộ Viên Thần thấy bất bình nên ra tay tương trợ, sau đó cả hai quen biết nhau, cuối cùng thì thành ra thế này luôn.

Bảo bối từ bé đã bị ba mẹ lạnh nhạt, bọn họ luôn bận rộn và bận rộn, không quan tâm đến bảo bối. Đến khi đi học, bảo bối bị bạn học ức hiếp, cũng từ đó mà rất nhút nhát, như một con thỏ trắng dễ bị ăn lấy lúc nào không hay.

Cũng chẳng biết từ khi nào, Mộ Viên Thần trở thành người hùng của bảo bối rồi.

" Bảo bối, bây giờ anh chưa về được, em có thể ngoan ngoãn đợi anh không?".

" Có phải ai ức hiếp em không? Để anh gọi Lina giúp đỡ em " Mộ Viên Thần nói.

Lina anh đang nói ở đây là trợ lý của anh. Ngoài là tiểu thuyết gia, Mộ Viên Thần cũng có kinh doanh, tuy không lớn mấy đâu haha.

[ Không cần...không cần ]

[ Chẳng qua là không có anh bên cạnh, em rất sợ ]

" Bảo bối, ngoan, để anh sắp xếp rồi về với em " Mộ Viên Thần trấn an tiểu bảo bối của mình.

Là con người nhút nhát, từ khi cả hai quen nhau là ngủ cùng nhau, không có bảo bối anh cũng không ngủ ngon thật.

[ Vâng...]

Nói rồi bảo bối cúp máy. Trong lòng Mộ Viên Thần cảm thấy có lỗi với bảo bối nhỏ này của mình, nhưng đành vậy thôi, chứ nên biết làm sao đây chứ?

...

Mộ Viên Bách bên này nhận được lời mời dự tiệc từ Ninh lão gia.

Buổi tiệc được diễn ra vào cuối tuần này trên du thuyền sang trọng.

Đọc đến đây, Mộ Viên Bách tự bật cười.

Đây là đang muốn làm gì đó lấy lòng anh sao?

Ninh Hinh thấy anh ngồi đọc gì đó, cô từ từ chui vào lòng anh.

Cô ngẩn mặt nhìn Mộ Viên Bách, cả hai mặt kề mặt gần nhau.

" Ninh lão gia muốn chúng ta dự tiệc, em có muốn đi không?" Mộ Viên Bách bỏ máy tính bảng qua một bên, anh ôm lấy Ninh Hinh hỏi.

Nghe đến ba mình, lòng cô có chút trùng xuống.

" Không muốn sao?" Mộ Viên Bách hỏi.

Cô vội lắc đầu.

Nếu cô không muốn, nhất định anh không tham gia. Lỡ đâu bữa tiệc đó có liên quan đến công việc của anh thì sao, vì cô mà bỏ lỡ thì cũng không đáng.

" Vậy để anh bảo thư kí Lâm đem sang cho em vài bộ váy ".

" Hôm đấy em phải thật sự xinh đẹp, để cho bà điên nào đấy tức tím người " Mộ Viên Bách nói.

Người anh nói ở đây là Ninh Tuyết, trong mắt anh cô ta chả khác gì một bà điên.

Một bà điên hết sức ngang ngược.

Ninh Hinh nghe anh gọi Ninh Tuyết là bà điên chỉ biết cười, Mộ Viên Bách đang ghét ra mặt luôn đấy sao?

...

Loay hoay đến cuối tuần. Bữa tiệc của Ninh gia được diễn ra.

Ninh Hinh hôm nay mặc bộ váy màu xanh dương nhạt, trang điểm nhẹ nhàng, tóc cũng chỉ là uốn một chút, trông rất xinh đẹp.

Bước đi cùng anh, Ninh Hinh và Mộ Viên Bách quá xứng đôi rồi.

Chả biết Ninh lão gia đánh hơi ra sao, cũng kéo nốt Mộ Viên Thần có mặt ở trong bữa tiệc này.

" Anh cũng được mời sao?" Mộ Viên Bách nhìn anh hai mình hỏi.

Lão cáo già này...

" Phải, lão ta đúng là mũi thính, tai cũng rất thính " Mộ Viên Thần nói.

Đằng xa, một người luôn hướng về phía Mộ Viên Thần.

" Không ngờ lão ta lại chịu chơi như vậy " Mộ Viên Bách một tay quấn lấy eo cô, tay cầm li rượu nói.

Ninh Hinh không hiểu cả hai đang mờ mờ ám ám nói vấn đề gì. Nhưng bữa tiệc này đúng chỉ là dành cho giới thượng lưu, quá ngộp ngạt với một người như cô rồi.

Ninh Hinh nhẹ nhàng gạt tay anh ra.

" Sao vậy Tiểu Hinh?" Anh hỏi.

Cô chỉ ra phía cửa, ý muốn ra đó hóng gió một chút.

" Dù sao trong đây cũng ngộp ngạt, cứ để em ấy đi đi " Mộ Viên Thần lên tiếng nói.

" Vậy được rồi, em đi đi, nhớ cẩn thận đấy " Mộ Viên Bách ân cần bảo.

Ninh Hinh gật đầu, cô tiến ra phía bên ngoài của con thuyền.

Nhìn bầu trời đêm hôm nay thật đẹp, ngoài này gió cũng mạnh như vậy nữa, thật thoải mái hơn là cứ ở trong đó.

" Ô, chào Mộ phu nhân ".

Ninh Tuyết lúc này đi đến, trên tay cầm một li rượu vang.

Ninh Hinh giật mình quay đầu lại, đúng là không thể né tránh được con người này mà.

" Nhờ ơn nhờ phước của tao, mày và Mộ Viên Bách hạnh phúc chứ nhỉ?" Ninh Tuyết tiến đến gần, cô ta hỏi.

Ninh Hinh không thèm ngó ngàng đến cô ta. Coi như Ninh Tuyết chỉ là một làn gió thoảng qua thôi.

Thấy mình bị làm ngơ, Ninh Tuyết đi đến, xô Ninh Hinh ngã vào lan can, sau đó đưa tay lên đổ li rượu vào người Ninh Hinh.

" Con câm này, mày nghĩ mày là ai?".

Ninh Tuyết bóp lấy mặt cô, hung hăng nói.

" Mày đừng có ngang ngược với tao ".

" Thứ con hoang như mày, mãi mãi không ngốc đầu lên nổi đâu!"