Bách Yêu Phổ 2

Chương 13: Vân Dương 1





《Bách yêu phổ》
Tiết tử
"Không sao đâu, tu hành mất hết rồi thì ta vẫn có thể tiếp tục tu hành."
---------------
Trời mưa tầm tã ba ngày liền, cái lạnh của mùa đông giẫm lên chiếc đuôi của mùa thu đuổi theo đến.
Đào Yêu gác cằm lên cửa sổ, ánh mắt trống rỗng mơ màng nhìn ra bên ngoài, tự lẩm bẩm một mình: "Một hai mười bảy"
Ma Nha đang ngồi xổm trong tiểu viện cho gà ăn quay đầu liếc nhìn người ngồi bên cửa sổ, lắc lắc đầu, quay người lại nhìn mấy con gà mẹ đang chuyên tâm mổ thóc nói: "Có thời gian để ngồi ngẩn người lại không có thời gian lau bàn, quét nhà, cho chúng mày ăn, người làm loạn lên muốn nuôi chúng mày chính là nàng ta kia mà, lười chảy thây đến thế sau này sao gả đi được, phải không, nàng ta còn không siêng năng không bằng tụi mày ấy chứ, ít nhất tụi mày còn biết đẻ trứng."
Lời vừa nói ra, bên ngoài có người đi vào, Liễu công tử xách theo một túi thức ăn ung dung bước đến.
"Liễu công tử quay về rồi." Ma Nha ngồi tại chỗ đưa tay lên chào: "Giá phơi áo quần hỏng rồi, lát nữa ngươi sửa nhé, nếu không không có chỗ nào phơi đồ được."
"Đã nghèo đến mức không có tiền để mua y phục rồi, còn phơi đồ gì nữa." Liễu công tử rũ mắt, liếc nhìn cái chuồng ngựa giờ đây đã sửa thành chuồng gà nói: "Cái kia, hồ ly của ngươi lại trộm gà rồi."
"A." Ma Nha vội vàng quay người ngó qua bên đó, một con gà trống đang điên cuồng kêu hét vỗ cánh nhảy loạn xạ, Cổn Cổn thân hình còn bé hơn nó đang hưng phấn đuổi theo, chỉ cách ba tấc nó nhảy chồm lên phía trước, một ngoạm cắn vào cánh của con gà trống đang dùng sức lùi ra sau.
Ma Nha hoang mang chạy đến cứu con gà trống, sau đó bực bội vỗ vào mông Cổn Cổn: "Ngươi sao cứ không kiềm chế bản thân được mãi như thế, người cũng đã đi theo bao nhiêu tháng ngày rồi, không phải đã nói là không được sát sinh không đụng đồ mặn rồi sao."
Cổn Cổn bị cậu xách lên trong tay nhổ ra một sợi lông gà, bực bội hừ hừ, thỉnh thoảng còn trợ mắt tỏ vẻ thà chết chứ không chịu hối cải.
"Không phục thì lăn lại đây, chúng ta nói chuyện nghiêm túc." Ma Nha dứt khoát ngồi xuống, chỉ thẳng vào mũi nó: "Chúng ta bắt đầu nói từ chỗ sự trân quý của sinh mệnh."
"Cổn Cổn vừa nghe, ngay lập thức chỏng bốn chân lên trời nằm dưới đất giả chết.
"Giả chết cũng vô ích, ngươi phải dụng tâm mà lắng nghe." Ma Nha mới không thèm để ý đến sự kháng nghị của nó, lấy tinh thần hòa thượng niệm kinh nói không ngừng nghỉ, bla bla nói một hồi.
Trong phòng, Đào Yêu vẫn tư thế ngẩn ngơ như lúc nãy, lầm bầm đếm số, thỉnh thoảng lại đưa ngón tay ra đếm.
"Chúng ta đánh cược đi, xem Cổn Cổn lúc nào sẽ ăn sạch gà của nhà chúng ta." Liễu công tử vừa đặt đồ xuống bàn vừa nhìn ra ngoài cửa sổ: "Không cho hồ ly ăn gà điều này giống như khiến cho người ta thừa nhân cô là mỹ nữ, khó gấp trăm lần."
"Câm miệng." Đào Yêu vẫn không quay đầu lại nói: "Đừng làm loạn, ta đang đếm số."
Liễu công tử đi đến sau lưng nàng, nhìn trái ngó phải: "Đếm gì, còn thừa lại bao nhiêu tiền, đừng nói là một cắc cũng không còn nha."
"Sớm đã hết tiền rồi." Tròng mắt nàng đảo một vòng: "Ta đang đếm xem cho đến Phi Phi, thì ta tổng cộng đã chữa trị cho bao nhiêu loài yêu quái."
"Bao nhiêu loài yêu quái." Liễu công tử hừ lạnh một tiếng: "Ngươi thực rảnh đến mốc luôn rồi."
"Không cần ngươi quan tâm." Đào Yêu bĩu môi: "Phòng bếp mới là nơi mà ngươi nên quan tâm, lúc nào ngươi mới có thể làm được một món cho người ăn được hử."
"Ta cũng không phải là người, ta thèm quan tâm mấy người ăn gì." Liễu công tử ung dung ngồi cuống, tự rót cho mình một chén trà: "Nói đến quan tâm, lẽ nào cô không phải quan tâm nhất là bách yêu phổ sao."
Vừa nghe đến ba chữ này, Đào Yêu nhìn không được mà lầm bầm một lúc, vội vàng quay người nhìn hắn đưa tay lên miệng làm một động tác suỵt: "Nói nhỏ thôi, sau này đừng nói bách yêu phổ, hãy là là cái thứ kia."
"Được, vậy thì là cái thứ kia. Đến đế đô cũng được vài ngày rồi, cô có mắt không hả." Liễu công tử uống một ngụm trà, cau mày nói: "Không cần cô nhắc, ta cũng biết sự quan trọng của thứ đó. Nhưng ta muốn nhắc cô, vì sao không thấy lo lắng chút gì thế, mỗi ngày trừ việc ăn uống vui chơi thì chính là ăn uống vui chơi, lẽ nào cô đã chuẩn bị tâm lý bị người đó bóp chết, muốn dùng thời gian cuối cùng trong sinh mệnh để phóng túng một phen chăng."
Đào Yêu lại lầm bầm, bình tĩnh quay người, cúi đầu tang thương đi đến trước mặt Liễu công tử, cong eo xuống, chỉ vào đôi mắt của mình nói: "nhìn thấy chưa."
Liễu công tử nhích lại gần tỉ mỉ quan sát: "Rỉ mắt à."
"Quầng thâm mắt đó." Đào Yêu gầm lên: "Quầng thâm mắt lớn như thế ngươi cũng không nhìn thấy sao, ngươi có biết mỗi ngày ta đều sầu não đến mất ngủ không, ngươi chả lẽ không thấy sao."
"Hóa ra cô mất ngủ cũng có thể ngáy to đến thế." Liễu công tử cười ha ha.
"Ấy, thân thể ta ngủ quên rồi, nhưng linh hồn ta vẫn đang suy nghĩ." Đào Yêu khổ não vỗ vai hắn, lại đến trước cửa sổ tiếp tục ngẩn người: "Một chút manh mối cũng không có."
Mấy chiếc lá khô rơi xuống trước sân viện, bi thương nằm dài dưới đất.
"Một cuốn sách thôi mà, còn thể làm khó được đường đường quỷ y của Đào Đô sao." Liễu công tử uống một ngụm trà nói: "Ta cứ tưởng Đào Yêu cô cùng giảo hoạt như cái lão hồ kia."
"Một quyển sách thôi ư." Đào Yêu cười: "Rời khỏi Đào Đô rồi nó chưa chắc đã là một quyển sách."
Liễu công tử ngẩn ra: "Có ý gì."
Đào Yêu quay người, chỉ và chiếc gốc trong tay hắn, lại chỉ ra ngoài cửa sổ: "Chén của ngươi, chiếc lá rơi vào ngoài kia, thậm chí cả con gà Cổn Cổn muốn trộm ăn kia, hoặc là bất cứ con người đi qua đi lại ở ngoài kia, họ đều có thể sẽ là cái thứ kia."
Liễu công tử cau mày.
"Một khi rời khỏi biên giới Đào Đô, thứ kia sẽ không còn trói buộc nữa, nó có thể tiếp tục làm một quyển sách, cũng có thể theo ý nguyện của nó mà biến thành bất cứ thứ gì." Đào Yêu thu lại biểu cảm châm chọc, khóe miệng khẽ nhếch: "Bách yêu phổ, bản thân nó chính là một yêu quái."
Liễu công tử trầm mặc hồi lâu, đặt chén trà xuống: "Ta không hiểu nhiều về thứ kia, nếu như cô đã nói như thế, thì có thể thấy được phiền phức này thật lớn."
"Không vội." Nàng cười khẽ quay người lại, ngước đầu nhìn tầng mây xám xịt trên bầu trời: "Dưới chân thiên tử có rất nhiều cơ hội, cũng có rất nhiều may mắn, không chừng nó sẽ bị ta bắt gặp thì sao."
"Vậy thứ kia đang ở Đế Đô sao." Mắt liễu công tử chợt sáng lên: " Nếu không ngươi cũng sẽ không vô duyên vô cớ mà ở lại đây."
"Nó đang ở đâu ta không biết." Đào Yêu lè lười: "Ta chỉ biết, nếu ai đó bị nhốt rất lâu ở một nơi, một khi đã được tự so hơn nửa đều sẽ đến nhìn nơi náo nhiệt nhất. Chúng ta còn không ít thời gian. Cứ từ từ nghĩ cách thôi."
"Được rồi." Liễu công tử đứng dậy: "Bất qua ta vẫn muốn nhắc cô, cô ở lại Đế Đô thì không sao, nhưng mà không kiếm tiền thì không được đâu. Ta không quan tâm cô ra ngoài bày hàng bán hay là đi làm phục vụ, sống trong thế giới của nhân loại, thì nên tuân theo cách tồn tại của nơi đây. Cô lấy tiền của ta mua gà mua vịt, tiêu bậy bạ hết cả rồi, nếu như muốn lười làm ham ăn, thì tháng sau chúng ta đến tiền thuê phòng cũng không có mà trả đâu."
"Nhưng ta không biết ta có thể làm gì cả." Đào Yêu khổ não gãi đầu.
"Cô là một đại phu a." Liễu công tử cốc đầu nàng: "Lẽ nào cô còn muốn đi làm đầu bếp sao."
"Đào Yêu che đầu, ủy khuất nói: "Nhưng ta chỉ chữa cho yêu quái không chữa cho người."
"Cô chữa cho yêu quái cũng có thể thu tiền mà." Liễu công tử tiếp tục cốc đầu nàng.
"Không được." Nàng bĩu môi nói: "Ngươi ta đều muốn làm thuộc của ta, sau có thể thu thêm tiền được chứ, không hậu đạo."
"Hai từ hậu đạo này không phải giành cho cô đâu. Vậy Diệp Phong Quân đó bán giấy nhận được bao nhiêu tài bảo, sao cô không tìm hắn, mấy tờ giấy đó là đốt cho cô đấy."
"Sao có thể bàn luận chuyện tiền bạc với bằng hữu được chứ." Nàng lời lẽ đanh thép, chính nghĩa nói: "Ngày tháng của hắn cũng không dễ dàng gì."
"Cô bị sốt rồi." Liễu công tử lạnh lẽo nói: "Lẽ nào ngày tháng của chúng ta dễ dàng sao."
"Vậy chi bằng ngươi đưa toàn bộ số tiền còn lại cho ta đi, ta lấy đi đánh bạc. Ta biết ngươi còn giấu tiền riêng mà, phải không."
" Cô dẹp cái ý nghĩ đó ngay. Ta nói cho cô biết, đồ ăn mua về hôm nay đều là nợ cả đó, ta còn đợi cô đi kiếm tiền về để trả nợ đây nè."
"Không muốn, ta yếu đuối như thế này, làm sao giống như Liễu công tử ngài thân thể cường tráng, đa tài đa nghệ, ngươi tùy tiện đi ra ngoài làm mười hai mười ba công việc một lúc thì phú hào tương lai của Đế Đô chính là ngươi rồi đó."
"Ta nhổ, cô lười thì có." Liễu công tử hận đến nỗi muốn đem đồ ăn trên bàn đập thẳng vào mặt nàng: "Ta không quan tâm, dù sao thì ngày mai cô nếu như còn ở nhà rảnh rỗi, ta liền nghĩ cách đem chuyện cô làm mất thứ kia nói cho người đó biết, đến lúc đó cô cũng không cần lo lắng chuyện kiếm tiền nữa rồi, dù sao thì cô cũng không còn cơ hội để tiêu tiền nữa rồi."
"Ngươi dám."
"Ha ha, thiên hạ này còn có chuyện gì mà Liễu công tử ta không dám làm, cô cứ thử thì biết."
"Được." Đào Yêu tức điên chỉ thẳng vào mũi hắn, ngay sau đó lập tức ỉu xìu, cúi đầu nói: "Ngày mai ta ra ngoài tìm việc làm."
"Ngoan. Thế còn được." Liễu công tử cười híp mắt sờ đầu nàng: "Để thưởng cho việc cô biết bước ta khỏi đường mê, tối nay ta sẽ nấu cá sốt chua ngọt đãi cô ăn."
"Cá ngươi nấu đến chuột cũng không ăn."
"Ta tiến bộ rồi, tối nay mấy cô cứ thử sẽ biết." Liễu công tử tự tin vỗ ngực, lại nói: "Lúc ta đi mua đồ ăn ở chợ, nhìn thấy một khách trạm tên Phong Lâu, ta cũng đi xem thử."
"Ồ."
Đào Yêu nặng nề thở dài một hơi, nghịch bím tóc của mình, ra ngoài làm việc ra ngoài làm việc thôi, ngẫm nghĩ có lẽ Liễu công tử nói cũng không sai, dù gì cũng đã ở lại chốn nhân loại này rồi, vậy thì cứ chiếu theo quy củ của nơi đây mà sống, thực ra với năng lực của nàng, dùng một chút thủ đoạn để lấy ít tiền về cũng không khó lắm, nhưng mà, cái phúc của sự cần cù lao động cảm giác càng hay hơn.
Được rồi, cứ quyết định như thế.
Tốn một phen sức lực, Đào Yêu mới tìm được một kẽ hở trong đám người chật ních kia bước ta.
Đế Đô phồn hoa không có chỗ nào là không có người, đến giành miếng ăn cũng ba bốn lớp người này đến ba ba bốn lớp người khác. Nghe đồn Phong Lâu cũng được tính là khách trạm lâu năm trong dãy Đông Hoa môn này, không chỉ có khách thương thường xuyên ghé qua, việc làm ăn cũng hưng thịnh không thể so sánh được, còn kiêm luôn cả việc mua bán tin tức, nhà ai muốn kiếm người làm, chỉ cần đưa ngân lượng thì có thể nghe được, trên tường ở nơi dễ thấy nhất của Phong Lâu có treo một tấm biển, chưa đến vài này đã có người đến trước cửa, vô cùng phương tiện. Ông chủ khách trạm không những kiếm được nhiều tiền, còn rất vượng nhân khí, nhất cử nhất động, mỗi ngày khách đến nườm nượp như mây.
Hôm nay người chen chúc trong Phong Lâu vô cùng đông, cơ hồ như tất cả người trong Đế Đô đều quan tâm đến tấm biển treo trên tường, xem thử tên nào có may mắn được chọn.
Đào Yêu khó khăn lắm mới chen vào được hàng đầu, liếc nhì tấm biển đen treo trên tường được viết bằng chữ đỏ kia, phía trên tìm người nấu ăn giặt y phục, lại tìm công nhân sửa lại tường, cũng có tìm người làm sổ sách, ngũ hoa bát môn, nên có đều có cả, nhưng nhìn đi nhìn lại hình như không có thứ gì hợp với nàng cả.
5/8/2020
Xin lỗi vì đến giờ mới up chương tiếp được, rày cứ đụng vào lap là lại buồn ngủ. Haizz. Sau này em sẽ cố gắng ra truyện đều hơn nhé...