Bạch Liên Và Trà Xanh

Chương 15: 15




Chờ đến sắc trời đã tối xuống rồi, Ngô Trúc Thanh còn đứng ở bên cửa sổ chờ đợi lại vẫn không thấy bóng dáng của Ngụy Hải Đông đâu.
Điện thoại gọi cho Ngụy Hải Đông  cũng không có ai nhấc máy.
Hắn sa sút tinh thần mà chậm rãi ngồi xuống ở bên tường, đầu vung lên đập đầu vào tường, thật lâu sau cũng đã bất động.

Nỗi lòng đầy nặng nề, nhưng không biết nên làm như thế nào để giải tỏa hết.
Nghĩ rằng hối hận mình đã không nhận lời Ngụy Hải Đông sớm hơn một chút, tỏ tình với anh sớm hơn, hai người bên nhau sớm hơn, thì cũng sẽ không đi đến loại tình huống như bây giờ.
Nhưng mà trên thế giới không có chuyện nếu hối hận thì những chuyện trước đó sẽ thay đổi được.
Lúc này, chuông điện thoại đột nhiên vang lên, tưởng là Ngụy Hải Đông, hắn cuống quít nhận điện.
Điện thoại lại truyền đến một giọng nữ quen thuộc lại chói tai.
“Ngô Trúc Thanh! Con nói cho mẹ biết, con và Ngụy Hải Đông đang quen nhau rồi là có ý gì?! Vì sao lại vẫn ở bên nó chứ!”
Trong nháy mắt khi nghe được giọng nói đó của mẹ, tim Ngô Trúc Thanh như đã nguội đi.
Ngô Trúc Thanh hai mắt nhắm nghiền, đầu tựa vào trong gối, “Sao mà mẹ biết được.”
Chuyện trong trường học, vì sao mẹ lại biết, lại không thể bỏ qua cho hắn chứ!
“Con dựa vào cái gì mà nghĩ là mẹ sẽ không biết.

” bên đầu điện thoại kia, người phụ nữ cười lạnh một tiếng, nói ra lời đay nghiến ngoa ngoắt, “Ngô Trúc Thanh con có biết xấu hổ hay không, dạng chân ra mà cho thằng khác làm.

Mẹ đã nói cho con bao nhiêu lần, ba con cũng đâu chỉ có một đứa con trai là con đâu, còn vô số những đứa khác do mấy con đàn bà ở ngoài sinh ra, mẹ hao tâm cố sức nuôi con khôn lớn, mà con lại báo đáp mẹ như thế này? Con muốn cho mẹ con chúng ta lâm vào cảnh cuối cùng trắng tay không có kết quả gì sao!?”
“Mẹ à! Con đã phải ngay lập tức nghe lời mẹ mà phải đi du học rồi, mấy tháng này mẹ không thể để con được tự do hay sao?”
“Không được! Trúc Thanh, nghe lời mẹ là không bao giờ sai! Nếu như con lại vẫn cứ nhất nhất làm theo ý mình, mẹ chỉ có thể — “
“Mẹ à! Mẹ đừng ép buộc con nữa được không, nếu không con cũng chỉ muốn chết cho mẹ xem!”
Nghe Ngô Trúc Thanh nói như vậy, lúc này bà mới tỉnh lại một chút, lát sau, bà thở một hơi dài, nhưng vẫn đang uy hiếp hắn mà nói:  “Vậy mẹ sẽ cho con thời gian mấy tháng tới, đến lúc sau con phải đi Anh học ngành kinh tế, không được nhắc tới ngành nghệ thuật hay quen ai cả …”
“Con biết rồi…  “
Ngô Trúc Thanh cúp điện thoại, chỉ cảm thấy thể xác và tinh thần đều mỏi mệt.
Vì sao hắn lại có một bà mẹ như thế, vì sao hắn không thể tự làm chuyện mình muốn làm!
Từ khi được Liễu Ứng Quan khai sáng cho đến giờ, những gì Ngụy Hải Đông làm đều tùy theo sở thích của mình, trong lòng buông lỏng rất nhiều.

Thế nhưng dạo gần đây anh lại phát hiện Tề Hàn Bách, cấp trên của mình, dường như thích anh.
Vì sao như thế thì phải quay lại một khoảng thời gian trước.
Không biết bắt đầu từ lúc nào, Tề Hàn Bách cứ luôn mang cho anh bữa sáng, nhìn còn có vẻ là tự tay làm lấy.
Vị chánh án vốn trong mắt người khác mang hình ảnh nghiêm túc hà khắc, lạnh lẽo cô quạnh trầm ổn, mỗi sáng lại làm bữa sáng cho anh.
Có ngốc cỡ nào cũng nhìn ra được chuyện gì đang diễn ra.
Thế nhưng Ngụy Hải Đông cũng không nói trắng ra.
Vì trong tòa có quy định, nên hôm nay ra tòa phải mặc trang phục đúng chuẩn, lúc đầu Ngụy Hải Đông tính đi còn muốn nói không đi, Tề Hàn Bách lại từ trong tủ quần áo lấy ra một bộ trang phục dự bị để mặc ra tòa đưa cho anh.
Ống tay áo màu đen, cổ áo được thuê viền trang trí, ống tay áo có viền vải màu đỏ, thoạt nhìn trang nghiêm lại thiêng liêng.

Dáng người Ngụy Hải Đông vốn đã cao ngất, mặc cái gì đều dễ nhìn, thế nhưng mặc vào bộ đồng phục này lại có một loại cảm giác cấm dục, đôi mắt đen lóa mắt như đá cẩm thạch, khuôn mặt anh tuấn đường nét khắc sâu đẹp như tạc tượng,  những lúc cử động tay chân đều cảm giác được khí chất đè ép ở trên.
Tề Hàn Bách cũng thấy có chút khó thở, nhìn chằm chằm mấy lần rồi mới nâng kính mắt lên ổn định lại, chuẩn bị để mở phiên tòa.
Ngày hôm nay Tề Hàn Bách cũng chỉ có một phiên tòa, phiên tòa này cũng chỉ cần dùng một ít tài liệu là đã xét xử xong.
Ngụy Hải Đông đi vào phòng vệ sinh, trước giờ về anh phải thay quần áo.
Bên ngoài tiếng sét đánh ầm ầm vang lên, có vẻ như trời muốn mưa.
Vào lúc cởi trang phục mặc ở tòa, Tề Hàn Bách nhạy cảm mà nghe được tiếng chuyển động của chốt cửa, trong lòng hắn giật mình, động tác ở ngay tay cũng dừng lại.
Một hồi tiếng sấm đi qua, ở bên trong phòng làm việc yên tĩnh, hắn nghe được tiếng chìa khóa cắm vào ổ.
Vì lý do bảo mật, tất cả các phòng làm việc trong tòa án lúc nào cũng được khóa lại, chìa khoá cũng chỉ có rất ít người có, mà chìa khoá của phòng làm việc này, chỉ có hắn và Ngụy Hải Đông cầm.
Tề Hàn Bách không nói gì, cũng không có ngăn lại, mà là tiếp tục động tác trên tay, cũng cởi hết cả quần áo mặc ở trong ra.
Ngụy Hải Đông mở cửa thấy quần áo Tề Hàn Bách còn vướng ở bên hông, nửa che vòng eo trắng nõn của hắn, “Xin lỗi, em không biết anh đang thay quần áo.” Nói rồi tính lui ra ngoài, Tề Hàn Bách lại kêu anh lại,  “Đừng đi ra.

Để cửa khóa lại rồi vào đi”
Ngụy Hải Đông nghe hắn nói mà nhíu mày đóng cửa lại.
Sau đó anh đã nhìn thấy quần tây của Tề Hàn Bách từ phần hông rớt xuống đất, còn có một cái quần lót màu đen vướng lại.
Nếu như chỉ muốn đổi sang đồ mặc hằng ngày, không cần phải cởi tới mức thế này.
Anh chậm rãi xoay người lại, ở trong không gian nóng bức này, vị chánh án vốn thường ngày áo mũ chỉnh tề, cẩn thận xét nét kia lại để lộ hoàn toàn vóc người cân xứng, cơ thể trắng nõn xinh đẹp ra trước mặt thực tập sinh của hắn.
Bên ngoài là âm thanh mưa gió đùng đùng vang lên, mưa bắt đầu to hơn.

Sau khi thư ký vào cửa, cả người Tề Hàn Bách chỉ mặc mỗi áo khoác của quan toà, ngồi xổm dưới đáy bàn liếm vào phần xương chân thon gầy của Ngụy Hải Đông.
Thời điểm nghe tiếng đẩy cửa, hai người giật nảy mình.
Ngụy Hải Đông vừa nhớ ra hồi nãy mới đóng cửa quên khóa.
Thực sự là quá nguy hiểm, may mà viện trưởng đột nhiên gửi mail đến, anh tiến tới chỗ máy vi tính xem, trùng hợp liền che được người của Tề Hàn Bách.
Anh phản ứng cực nhanh mà hướng trên bàn dựa vào một chút, chặn lại khe hở bàn, “Dọa tôi giật mình, sau này cô nhớ gõ cửa nhé!”
“A, tôi quên mấy! May mà chánh án không có ở đây! Thư ký vỗ một cái vào đầu mình, trong lòng thấy may mắn không thôi.
Ngụy Hải Đông nhẹ nhàng cười, ngón chân đụng vào đôi môi trơn bóng của Tề Hàn Bách rồi đút vào.
Bị dọa đến sửng sốt Tề Hàn Bách vẫn phản ứng kịp trong chớp mắt, tiếp tục đưa ra đầu lưỡi  mút ngón chân của Ngụy Hải Đông, cố gắng không gây tiếng động.
Khe hở chính giữa bàn bình thường chỉ có thể buông chân, giờ giấu cả một người đàn ông thì càng thêm chật hẹp, bản thân Tề Hàn Bách lại rất cao, vùi ở không gian chật hẹp nên chỉ có thể quỳ trên mặt đất, xương bả vai dính sát vào giữa để đỡ người.

Bên ngoài cách tấm ván mấy cm là cô thư ký nhỏ nhắn xinh xắn hoạt bát đang đứng ở đó.
Mà có lẽ viên thư ký nằm mơ cũng không nghĩ tới.
Vị chánh án vốn luôn làm cho cô vừa sợ vừa thấy kính trọng kia, đang rúc lại ở khe hở chính giữa bàn, cả người mở rộng ra dùng đầu lưỡi ướt mềm liếm chân đàn ông.
Cô thấy chánh án không ở đây, mới thoải mái đem hồ sơ đặt xuống, bắt đầu nói chuyện phiếm với Ngụy Hải Đông.
Một bên ừ ừ à à nghe thư ký nói chuyện, một bên Ngụy Hải Đông vừa dùng chân uốn đảo đầu lưỡi của Tề Hàn Bách, cảm giác khoang miệng ấm bọc vào lớp da làm cho anh thoải mái mà híp mắt lại.
Anh cúi đầu  nhìn hồ sơ trên bàn, giọng nói có chút khàn khàn,  “Lại có vụ án mới à? “
“Không phải.” cô thư ký tự nhiên sờ lỗ mũi một cái, dường như có chút ngượng ngùng,  “Hai tập hồ sơ này là do trước đó tôi chỉnh sai trình tự, chánh án để cho ta chỉnh lại lần nữa đó.” dường như cảm thấy việc phạm loại sai lầm căn bản này có chút ngu ngốc, cô còn bỏ thêm một câu để bao biện cho mình, “Tôi cũng mới vừa qua thời kỳ thực tập không lâu mà.

Cậu thì tốt rồi, chánh án rõ ràng thiên vị cậu nhiêu.” cô ta buồn bực mà nằm úp sấp ở đối diện chu miệng lên.
Tề Hàn Bách ở dưới đáy bàn thậm chí có thể cảm giác chân của cô đang chống vào ở trên chính giữa tấm ván kia.
“Có không?” Ngụy Hải Đông híp mắt cười, ở dưới đáy bàn cà cà mặt của Tề Hàn Bách, “Chánh án tốt bụng lắm mà.”
“Đó là đối với cậu thôi.” Nói rồi cô ta như vì bức xúc mà lại tiếp tục kể lể hết ra, “Lần trước chả phải bản ghi chép của cậu bị lỗi sao? Thế mà chánh án cuối cùng lại tự nhiên trực tiếp tự sửa lại, cũng chả la cậu tiếng nào, nếu như là tôi à,  thì dù có sai một dấu chấm câu cũng sẽ bị mắng xối xả, cậu cũng không biết tôi đã bị giáo huấn biết bao nhiêu lần từ khi tôi đi thực tập tới đây đâu.

Còn có lần trước tôi đến trễ bị anh ấy mắng tới khóc, chắc cậu đã quên.


Ai, chánh án đúng thật là phân biệt đối xử mà.”
“Chắc do anh ấy thấy tôi mới nên quan tâm tới tôi hơn thôi.”
Tề Hàn Bách bắt đầu liếm đến phần da nơi mu bàn chân của anh, nhẹ khẽ liếm lấy, dựa vào đó để nói cho anh biết là không phải, đối tốt với anh là do thích anh chứ không phải từ sự quan tâm không.
“Tôi mới lúc tới cũng đâu được quan tâm như thế.”  Thư ký thở dài,  “Thật ra tôi cũng biết, anh ấy là vì tốt cho tôi cho nên mới nghiêm nghị như vậy, hơn nữa với các án kiện anh ấy đều rất nghiêm túc, tôi học được không ít từ đó, cho nên tôi mới không muốn chuyển qua viện khác.

Hơn nữa anh ấy lại đẹp trai như vậy, nhìn vào thấy thích lắm.”
Ngụy Hải Đông bật cười ha ha.
Bộ dạng mắt sáng như sao, miệng hơi cười làm cho, hai gò má của cô thư ký hơi đỏ lên, mắt mở to ánh nhìn dò xét tính hỏi thăm:  “Cậu làm việc ở đây lâu như vậy, tôi cũng không thấy cậu gọi cho bạn gái…?”
Nghe hiểu ý của cô, Ngụy Hải Đông trực tiếp nói thẳng: “Ừm…, tôi không có bạn gái” thế nhưng mắt của thư ký còn chưa kịp lóe sáng lên, Ngụy Hải Đông liền tiếp tục nói:  “Thế nhưng tôi có bạn trai, bình thường sẽ đến tìm tôi, cho nên cũng không cần phải gọi điện thoại ở chỗ làm.”
Thư ký ngây ngẩn cả người, giống như hóa đá, giống như tê liệt do mộng tưởng tan biến mà ngã xuống ở trên bàn, “Thật không công bằng mà, sao trai đẹp lại chỉ thuộc về nhau cơ chứ?”
Tề Hàn Bách ở dưới bàn nghe Ngụy Hải Đông nói có bạn trai tức thì dừng động tác lại, mãi mới cười gượng một tiếng, thầm nghĩ mình bây giờ thì tính là gì.
Nhận thấy được Tề Hàn Bách dừng lại, Ngụy Hải Đông dùng chân cọ xát lồng ngực của hắn, làm cho hắn lùi ra sau.
Tề Hàn Bách không nghĩ tới sẽ bị đập vào tấm ván gỗ, phát ra một chút tiếng động nhẹ, lập tức tim hắn cũng giật nảy cả lên.
Cô thư ký thấy kỳ lạ mà nhìn xuống dưới đất, “Hả..? Có tiếng gì đó.


Tề Hàn Bách căng thẳng đến mức ngón chân đều co rúc ở cùng nhau, tim đang đập thình thịch.

Nếu như cô ta phát hiện ra được vị chánh án đáng kính lại có thế biến thành một kẻ dâm đãng tới mức động dục ở trong phòng làm việc, thì sẽ có biểu tình như thế nào, hắn cũng không tưởng tượng nổi.
“Tôi không cẩn thận đá phải thôi.”, Ngụy Hải Đông mỉm cười mà nói lấp đi.
“Oh.” lúc này một chút tình cảm nhen nhóm với Ngụy Hải Đông của cô thư ký cũng đã mất, cô lại bắt đầu tò mò về chuyện bạn trai của Ngụy Hải Đông, “Vậy các cậu là ở chung với nhau hay sao.”
Chân của Ngụy Hải Đông vẫn chậm rãi đi xuống phía dưới, vẫn chạm vào thân dưới củaTề Hàn Bách, bởi vì trong lòng cảm thấy trêu đùa với vị chánh án này rất thú vị, nên dùng chân mà lướt trên làn da bóng loáng, trả lời cũng có chút hờ hững như không có gì,  “Chúng tôi là cùng nhau lớn lên từ nhỏ.”
“Woah!  Thế thì chẳng phải là thanh mai trúc mã, vậy chắc hẳn tình cảm cực tốt nhỉ~.”
Nữ thư ký cảm than đầy ước ao, mà ở dưới gầm bàn Tề Hàn Bách lại bụm chặt miệng vào, ngầm chịu đựng mà nhắm mắt lại trong bóng đêm.
Vừa hưởng thụ cảm giác sung sướng Ngụy Hải Đông mang cho, hắn, lại vừa đau khổ do người mình thích đã có người khác.
Không ai có thể thấy mâu thuẫn hơn hắn bây giờ
Ngụy Hải Đông tách hai chân của hắn mà chui vào giữa, chỉ mới dẫm lên dương v*t đã sớm cương của hắn cũng đã làm cho hắn nhịn không nổi mà thốt lên tiếng rên rỉ.
Cảm nhận được ‘thanh sắt’ nóng bỏng ở dưới, chân của Ngụy Hải Đông chỉ đơn giản là lấy gót chân chà chà vào, sau đó tiếp tục xuống phía dưới, xoa nắn vài cái vào túi trứng, lại rướn đến lỗ hậu, không ngừng đánh quay vòng ở miệng huyệt, nhẹ nhàng thăm dò tiến vào trong.
Tề Hàn Bách cắn tay của mình, chặn lại âm thanh suýt đã phát ra.

Ngụy Hải Đông lại không buông tha cho hắn, trực tiếp đem ngón chân cái nhét vào lỗ đít, bắt đầu đút vào từng ít một.
“Hả…? Ngụy Hải Đông, cậu có nghe thấy tiếng gì hay không?” cô thư ký vẫn cứ nghe được tiếng gì đó, thấy kỳ mà hỏi.
Ngụy Hải Đông vẻ mặt vô tội, “Có không? “
Một trận sấm đánh xuống, thư ký sợ đến  mức ôm ngực,  “Hôm nay mấy trận sấm cũng nghe sợ quá đi.”
Ngụy Hải Đông chỉ cười không nói.
Bên ngoài truyền tới tiếng gọi thư ký, “Ý, tôi phải đi rồi, lần sau lại tìm cậu ‘tám’ tiếp.”
“Ừ….

” Ngụy Hải Đông gật đầu,  nhìn cô ta đi ra ngoài, sau đó đứng lên, dùng chân trần đi khóa cửa lại.
Vào lúc trở lại chỗ cũ, Tề Hàn Bách còn nằm dưới bàn, Ngụy Hải Đông nghiêng đầu nhìn hắn,  “Anh vẫn còn tính trốn ở bên trong à?”
Tề Hàn Bách mím môi một cái, trên mặt ngoại trừ rồi một mảng ửng đỏ lên, còn  lại vẫn là cái dáng vẻ lạnh lùng yên tĩnh trầm ổn giống thường kia, đương nhiên đó là nếu như không nhìn thấy bộ dáng ở dưới của hắn, cả người trần truồng, áo choàng thụng lỏng lỏng lỏng lẻo lẻo khoác hờ trên vai.
Tuy là không giống với bình thường, thế nhưng Ngụy Hải Đông vẫn nhìn thấy mắt hắn đã hơi ươn ướt, bộ dạng như muốn khóc tới nơi làm cho Ngụy Hải Đông bật cười, cậu lôi kéo Tề Hàn Bách ngồi ở trên đùi của mình, ôm lấy tấm lưng bóng loáng của hắn mà nhẹ nhàng vuốt ve,  “Làm sao vậy? Không phải vừa rồi vẫn ổn sao?”
“Em có bạn trai, còn là thanh mai trúc mã.” Tề Hàn Bách vùi ở trong ngực của anh, giọng nói trước sau như một, thậm chí còn nghe như đang uy nghiêm tuyên án nơi tòa, thế nhưng Ngụy Hải Đông lại vẫn có thể từ đó nghe được chút hờn dỗi, anh vươn tay nâng lên khuôn mặt thon gầy của chánh án, hôn một cái, “Có bạn trai thì em vẫn thích anh mà.”
Nghe vậy Tề Hàn Bách rũ mí mắt xuống, hơi nhíu mày, như đang ngẫm nghĩ, lại vẫn đang có khúc mắc trong lòng.
Ngụy Hải Đông thẳng người lên nhìn hắn, vị chánh án liêm minh công chính  này luôn luôn coi trọng sự ngay thẳng, xem tội ác là kẻ thù, ở trên toà đối với hành vi phạm tội của phạm nhân sẽ không có chút khoan dung nào, một người như vậy có lẽ cũng không chấp nhận được việc mình gian díu không rõ ràng thế này.

Nếu đã vậy, anh cũng lười nói thêm nữa, dù gì anh cũng thấy không sao.  Nếu khi bên nhau cũng không vui vẻ gì, đối phương vẫn bị ràng buộc bởi danh phận và đạo đức, Ngụy Hải Đông cho là thế thì đừng nên bắt đầu.
“Nếu anh đã không muốn, thì quên đi.”
Nói rồi anh thay Tề Hàn Bách kéo áo choàng xuống, muốn làm cho hắn đứng lên, Tề Hàn Bách lại đột nhiên ôm anh vào.
Cánh tay Tề Hàn Bách không ngừng run rẩy, thế nhưng hắn cũng không muốn buông ra.
Hắn thích người đàn ông này, thích đến mức không thể nào thả tay ra.
Hắn luôn luôn trung thành với pháp luật, trung thành với đạo đức, thế nhưng lúc này đây, đúng vào lúc này đây, hắn cũng muốn được sống thật với lòng mình một lần!
Ngụy Hải Đông muốn đẩy tay hắn ra, lại phát hiện hắn dùng hết sức, rồi cười hỏi:  “Muốn để em “yêu” anh à?”
Tề Hàn Bách gật đầu, giống như con thỏ vậy mà vui vào trong cần cổ của Ngụy Hải Đông.
Ngụy Hải Đông nhếch miệng, quơ một cánh tay ôm hắn vào mà đặt ở trên bàn làm việc tràn đầy hồ sơ, tách hai bắp đùi của hắn ra, tìm cửa động để chọc vào.
Vị chánh án vốn vẫn luôn cao cao tại thượng cứ như vậy đang ở trong tòa án trang nghiêm, vẫn đang mặc áo choàng thụng cao quý mà bị Ngụy Hải Đông chịch đến mức cả người đỏ ửng lên.
Ở phòng xét xử cách vách không biết vì sao có một đương sự chạy lên, tranh cãi ầm ĩ kinh khủng, mà Tề Hàn Bách vốn phụ trách vụ án  vẫn đang ở dưới thân Ngụy Hải Đông thấp giọng rên rỉ, banh lớn hai chân để Ngụy Hải Đông dễ dàng ra vào.
“Ưm… Ưm… hức… “
Bên ngoài có người gõ cửa, Ngụy Hải Đông ngẩng đầu không biết nói câu gì, hiện tại đầu óc Tề Hàn Bách đã như lớp buồn nhão, như lọt vào trong sương mù mà không biết gì rồi, chỉ lo nắm lấy nút buộc trên pháp bào của Ngụy Hải Đông, gắt gao nắm chặt lấy, nhìn Ngụy Hải Đông xoay đầu lại, gương mặt giống như vị thần xét xử phán quyết, càng bị mụ mị bởi gương mặt này..