Bác Sĩ Thú Y

Chương 37: 37





Bạch Lê không ăn gì nhiều, mà trốn trong phòng ngay.

Thẩm Ám thu dọn muỗng nĩa cho vào túi, gửi tin nhắn đến nhà hàng, mở cửa treo lên tay nắm, chờ người đến lấy.

Anh khóa cửa lại bước đến ổ mèo, liếc mắt nhìn mèo con, da đã phục hồi khá tốt, anh đứng dậy lấy khăn đi vào nhà tắm, cởi quần áo ra và soi gương trên bồn rửa mặt.

Dưới cổ đều là những hình xăm lớn màu đen.

Không biết cô có sợ đến khóc không.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ, anh đứng dưới vòi hoa sen gọi to tên Bạch Lê, một lúc sau, anh nghe thấy âm thanh run rẩy của cô ngoài cửa: “…Có chuyện gì vậy?”
“Không có khăn tắm.


“Ừm thật ra…, nó là ở… trên giá bên cạnh.

” Giọng nói của Bạch Lê đều run lên bần bật.


“Anh tìm không thấy.

” Người đàn ông thấp giọng nói một cách mê hoặc: “Em vào giúp anh tìm đi.


Bạch Lê không dám đi vào, toàn thân run lẩy bẩy: “…Không được, em…”
Cô chưa kịp nói xong thì cửa phòng tắm đã mở ra, người anh ướt đẫm nước, trần truồng đứng trước mặt cô, một tay vươn ra kéo cô vào trong.

Bạch Lê bối rối nhìn cơ thể người đàn ông, cô sợ hãi kêu lên: “Đừng …Thẩm … Bác sĩ Thẩm … Cứu với…”
Thẩm Ám cười hắc hắc, anh ôm người con gái ấy vào trong lòng, vỗ vỗ lưng cô: “Sợ rồi sao?”
Bạch Lê nhắm mắt không dám nhìn anh, thân thể run lên.

Anh cúi đầu hôn cô: “Nhìn anh.


Hàng mi cô khẽ run, nhưng vẫn không dám mở mắt, Thẩm Ám vòng tay lấy vòi hoa sen, Bạch Lê bị nước ấm trên đầu kích thích, mở mắt ra giãy giụa: “Thẩm… a…”
Giọng cô đột ngột thay đổi.


Người đàn ông luồn bàn tay vào quần áo cô, các khớp ngón tay của anh ấn vào quần lót của cô, năm ngón tay anh phủ lên bầu ngực của cô.

Nơi chạm vào dường như bị một luồng điện xẹt qua, Bạch Lê bất lực ưỡn người lên, nức nở kêu: “Đừng…”
Thẩm Ám xuyên qua lớp áo mỏng ngậm lấy đầu nhũ của cô, vừa mút vừa cắn một cách mạnh bạo, Bạch Lê thút thít trong cổ họng, khoái cảm đột ngột như muốn đánh bật cô, có một luồng nhiệt trong cơ thể chạy dọc xuống giữa hai chân chảy ra, cô bất lực ôm vai người đàn ông, nức nở khóc:”Bác sĩ… Thẩm…”
Thẩm Ám ngẩng đầu hôn lên môi cô, đè cô dựa vào tường thở dốc, hai đầu gối len vào giữa hai chân cô, lòng bàn tay dọc theo eo cô mà sờ soạng hai bầu ngực, dùng năm ngón tay xoa nắn, hết lần này đến lần khác véo đầu nhũ cứng ngắc dưới lớp áo.

Bạch Lê nghẹn ngào khóc, toàn thân nóng đỏ như bị sốt cao, cô đặt hai tay lên ngực người đàn ông, nức nở kêu: “Thẩm…Bác sĩ Thẩm… Đừng…”
Quần áo của cô bị cởi ra, để lộ nội y màu trắng tinh bị đẩy lên, da thịt trắng như sữa, hai đầu nhũ hồng hồng run lên, đôi mắt cô đỏ ửng như thỏ con, trông thật đáng thương.

“Còn nhớ anh đã nói gì không?” Thẩm Ám bế cô dựa vào tường, ngậm lấy bầu ngực cô cắn một cái, đầu lưỡi dày dặn liếm láp từng tấc da thịt trên đó.

Như có pháo hoa nổ tung trong đầu của Bạch Lê, cô bị vô số khoái cảm đánh úp lại, cô suy sụp muốn khóc, giọng nói khàn khàn dụ hoặc của người đàn ông vang vọng bên tai.

“Kể cả khi em khóc, anh vẫn sẽ không dừng lại.


Ngón tay ranh mãnh xuyên vào trong quần của cô, chen qua lớp quần lót mỏng manh, chạm vào một mảnh chất nhờn ẩm ướt.

Anh hôn lên môi Bạch Lê, trầm giọng nói: “Em chảy nước rồi kìa.