Yêu Thần Thái Cổ Hắc Long

Chương 97



Chương 97

“Ồ? Xem ra ông vẫn chưa rõ hoàn cảnh hiện tại của mình nhỉ!”, Mục Long vừa nói vừa tiến về trước, trực tiếp giẫm chân lên mặt Thiên Âm chân nhân.

“Tử Phủ của ông bị phá hủy, thân thể bị trọng thương, còn không bằng một người thường, ông hỏi ta có thể giết ông hay không sao?”, chân Mục Long nhẹ nhấn xuống, đạp đầu Thiên Âm chân nhân lún xuống đất.

“Không được, ngươi không thể giết ta. Sau khi chúng ta rời đi, Mục Cửu Giang sẽ chiếm đoạt quyền lực của Mục gia, nếu ngươi giết ta, cha ngươi nhất định sẽ mất mạng!”, Thiên Âm chân nhân hét lớn.

“Uy hiếp ta?”, trong mắt Mục Long lóe lên tia lạnh băng, sau đó giơ chân đá Thiên Âm chân nhân bay ra xa.

“Khụ khụ…”, Thiên Âm chân nhân lại một lần nữa nôn ra rất nhiều máu, sắc mặt hung dữ nói: “Đây không phải uy hiếp, đây là giao dịch ta hứa với ngươi, nếu ngươi tha cho ta, ta không những đảm bảo cha ngươi được an toàn, hơn nữa còn có thể nghĩ cách chữa khỏi bệnh cho ông ta…”

“Khờ khạo!”

Mục Long nghe vậy, lại tiếp tục hừ lạnh một tiếng, trên mặt hắn đầy ý châm chọc.

“Một trong những lý do khiến hai người bị ta đùa giỡn và giày vò, có lẽ chính là hai người quá tự tin”.

“Ta có thể giúp Viên huynh khôi phục bản nguyên, lẽ nào không thể trị khỏi bệnh cho cha ta sao? Ông nói, nếu bây giờ Mục gia có một vị bán bộ Linh Văn cảnh, thậm chí là cao thủ Linh Văn cảnh trấn thủ, kết cục sẽ thế nào?”, Mục Long nhìn Thiên Âm chân nhân, giọng điệu có chút châm chọc.

Nghe vậy, Thiên Âm chân nhân bỗng giật mình, sau đó trợn trừng mắt hét lớn: “Không, không thể nào, tuyệt đối không thể nào, ngươi đang lừa ta!”

Chỗ dựa cuối cùng của ông ta đã không còn nữa, tuyến phòng thủ tâm lý của ông ta cũng bắt đầu dần sụp đổ.

Thấy vậy, Mục Long cười nói: “Không sao, ta sẽ để ông tận mắt chứng kiến tất cả, có điều xin lỗi, ta chỉ có thể xách đầu ông đi xem thôi!”

Ngay sau đó, một thanh ma đao màu đen xuất hiện trong tay của Mục Long.

Đao này là Huyết Lãng Cuồng Đao hắn lấy được từ tay Tiết Đoạn Lãng trước đây, dưới sự thúc giục của chân khí, đao quang sáng chói, lưỡi đao gầm thét.

Trước ánh mắt kinh hãi và tuyệt vọng của Thiên Âm chân nhân, Mục Long dùng đao chém xuống, phân xác ông ta ra.

Nhìn thấy cảnh này, Thiên Nguyệt chân nhân bỗng có cảm giác một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ. Có điều, bà ta muốn sống, càng là cao thủ thì càng sợ chết, bởi vì bọn họ không cam tâm cứ như vậy mà chết.

Thấy Mục Long xách đao đến gần, sắc mặt của Thiên Nguyệt chân nhân đột nhiên trắng bệch, quỳ dưới đất không ngừng cầu xin tha mạng.

“Mục công tử, nô gia không muốn chết, nô gia thật sự không muốn chết, cầu xin công tử nương tay. Sau này Thiên Nguyệt sẵn sàng làm nô tỳ hầu hạ công tử, mặc công tử xử lý”.

Thiên Nguyệt chân nhân nói xong liền cởi tất cả y phục trên người xuống, lộ ra một thân thể đầy đặn trắng như tuyết, câu nói mặc công tử xử lý có hàm ý khác.

Mục Long thấy vậy liền hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lạnh băng, một đao đâm thẳng vào trước ngực Thiên Nguyệt chân nhân, mũi đao bị máu nhuộm đỏ đâm xuyên qua ngực bà ta.

Da thịt trắng như tuyết, máu đỏ sẫm!

Thiên Nguyệt chân nhân nhìn chòng chọc Mục Long với ánh mắt không thể tin được, bà ta cúi đầu nhìn thanh đao đang đâm xuyên qua cơ thể mình, như thể có chết cũng không muốn tin Mục Long sẽ giết bà ta.