Yêu Thần Thái Cổ Hắc Long

Chương 93



Chương 93

“Hử?”, đôi mắt màu vàng của Viên Thiên Cương sáng lên, sau khi nghe cách của Mục Long, lập tức vỗ tay ca ngợi.

Cùng lúc đó, trong hang động như mê cung ở núi Vạn Quật, ba bóng người đã lần mò ở trong đó một hồi lâu.

Mục Cửu Uyên đi trước dò đường, mặt mày có chút tức giận, còn Thiên Âm chân nhân và Thiên Nguyệt chân nhân lại đi đằng sau, cẩn thận giữ một khoảng nhất định.

“Sư muội, ta cảm thấy hình như chúng ta đã đi ngang qua nơi này…”, Thiên Âm chân nhân hoang mang nhìn xung quanh, thậm chí còn có một số cửa động lớn lớn nhỏ nhỏ giống nhau như đúc.

“Đúng vậy, ta từng để lại dấu vết ở đây, chúng ta đúng thật là đã tới nơi này”, Thiên Nguyệt chân nhân giơ tay chộp một cái, một tảng đá màu đen bên cạnh bay tới, khí tức bên trên cực kỳ quen thuộc.

“Núi Vạn Quật này quả đúng như tiếng đồn gần xa, ngay cả chúng ta cũng gặp phải hiện tượng ma đưa quỷ dẫn”, sắc mặt Thiên Âm chân nhân hơi khó coi nói.

Hiện tượng ma đưa quỷ dẫn nghĩa là bị lạc đường.

Cao thủ Ngự Hồn cảnh đỉnh lại gặp phải ma đưa, nếu truyền ra ngoài chắc chắn sẽ bị người cười rụng răng. Nhưng ở trong ngọn núi Vạn Quật này, sức mạnh thần hồn đã bị quấy nhiễu thì cũng chẳng có gì là lạ.

Mục Cửu Uyên vẫn cứ đi trước dò đường, song sâu trong nội tâm cũng hơi sốt ruột. Họ đã lần mò trong ngọn núi như mê cung này rất lâu, lại chẳng gặp được Kim Tinh Quỷ Viên.

“Không biết giờ Tiểu Long thế nào rồi?”, Mục Cửu Uyên nghĩ đến thực lực đáng sợ của Kim Tinh Quỷ Viên kia, trong lòng không khỏi càng nặng nề.

“Sư huynh, chúng ta đã tìm kiếm trong núi một lúc lâu rồi, chắc cũng cách Kim Tinh Quỷ Viên không xa. Theo ta, giờ Mục Cửu Uyên đã vô dụng, hay là giờ chúng ta giết ông ta đi, tránh cho khi gặp được con súc vật kia bận đánh nhau sẽ bị ông ta lẻn mất”.

Độc nhất vẫn là lòng dạ đàn bà, Mục Cửu Uyên vốn là vật hy sinh mà họ tìm tới, giờ Thiên Nguyệt chân nhân bắt đầu nổi lên sát khí.

“Cũng được, chắc là thằng oắt Mục Long kia cũng đã chết, ông già này cũng nên đi xuống đó đoàn tụ sum vầy với hắn”.

“Dù gì ông ta cũng là người đứng đầu gia tộc, trên người chắc cũng có chút của cải. Nếu chúng ta lấy được thì khi đối phó với con súc vật kia cũng dễ dàng hơn!”

“Ừ!”

Thần hồn hai người truyền âm xong, khóe miệng lộ ra một nụ cười lạnh, vì không khiến con Kim Tinh Quỷ Viên kia chú ý, họ định dùng cách đánh lén, một kích lấy mạng Mục Cửu Uyên.

10 bước, 9 bước… 3 bước…

Thiên Âm chân nhân thi triển một loại thân pháp che giấu khí tức, trong tay ông ta lóe lên từng luồng khí tức lạnh lẽo.

Bàn tay kia càng tới gần Mục Cửu Uyên, ông ta cũng cảm giác được sống lưng toát ra sự lạnh lẽo, thoáng chốc bất chấp tất cả, định liều mạng cá chết lưới rách.

Nhưng đúng lúc này, trong núi bỗng truyền tới từng tiếng vang.

“Đừng nói là con súc vật kia nhé… hừ, tạm tha cho ông một mạng vậy”, sắc mặt Thiên Âm chân nhân lập tức thay đổi, sợ con Kim Tinh Quỷ Viên kia chớp cơ hội đánh lén, vội dằn sát khí trong lòng xuống, cơ thể nhoáng cái lùi lại, không có ra tay với Mục Cửu Uyên.

Dù sao Mục Cửu Uyên cũng đi đằng trước, dù họ không giết thì Kim Tinh Quỷ Viên cũng sẽ giết ông ta.