Yêu Thần Thái Cổ Hắc Long

Chương 83



Chương 83

Nháy mắt một pháp ấn màu xanh hình thành, thế như mãng ngưu, trong đó hàm chứa một loại sức mạnh vô kiên bất tồi, đánh đâu thắng đó, Thôi Sơn Mãng Ngưu Ấn có thể chẻ đôi cả núi non.

Nhưng ngay sau đó, một tiếng bạo vang truyền đến, Thôi Sơn Mãng Ngưu Ấn đó lại thình thịch một tiếng rồi lập tức nổ tung.

Cùng lúc đó, một nắm đấm lông lá lao ra từ trong linh vụ, bên trên bạo phát ra từng đạo văn lộ huyền ảo, nháy mắt đánh trúng cơ thể của Mục Cửu Uyên.

“Phốc…”, Mục Cửu Uyên lập tức bay ngược ra ngoài, phun ra một ngụm máu tươi.

Cho dù Băng Sơn đại pháp ấn bị mất đi tuyệt đại đa số lực đạo thì một chưởng này cũng không nhẹ.

Đây chính là sự đáng sợ của đại yêu Linh Văn cảnh!

Yêu tộc thân thể cường tráng, lực lượng tuyệt đối nghiền áp tu sĩ loài người cùng cảnh giới, ngay cả khi con Kim Tinh Quỷ Viên này thân mang trọng thương thì vẫn là sự tồn tại Linh Văn cảnh.

Sinh linh từ xưa sinh sôi nảy nở muôn đời mà không loạn chính là bởi vì linh văn trong cơ thể, chỉ có khí huyết tinh thuần cường thịnh đến mức độ nhất định mới có thể thức tỉnh linh văn, đồng thời có thể thôi phát lực lượng cường đại ẩn giấu trong linh văn.

Con Kim Tinh Quỷ Viên này vừa nãy đã thôi động lực linh văn, dốc hết sức phá vạn pháp, đứng trước lực lượng tuyệt đối, bất cứ chiêu thức nào đều chỉ là trò chơi!

“Ông nội!”

Thấy Mục Cửu Uyên bị thương, Mục Long giận dữ, chiến ý trong lòng càng kích phát đến mức độ đáng sợ!

“Đoạn Ngục Đại Băng Diệt!”, lôi đình kim sắc trong ánh mắt Mục Long còn rực rỡ hơn lúc trước rất nhiều, trong lúc rống giận hắn điểm ra một chỉ, tựa như sao rơi, kim dương diệt thế.

“A…”, trong yêu vụ truyền ra một tiếng a khe khẽ.

Ngay sau đó, trên một bàn tay khổng lồ lông lá, lực linh văn chớp lóe, một chỉ mạnh nhất này của Mục Long lại bị đánh bay một cách ngang ngược.

Sau đó, trong bàn tay này truyền đến tiếng xé khủng bố, nháy mắt tóm lấy Mục Long lẩn vào trong yêu vụ, biến mất tại nơi sâu trong núi Vạn Quật đó.

“Long Nhi!”

“Phốc…” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Mục Cửu Uyên vốn đã mang trọng thương, dưới sự cấp bách mà tấn công vào tim lại phun ra một ngụm máu tươi nữa, chòm râu hoa râm bị máu tươi nhuộm đỏ, ông run rẩy đứng lên, nhìn vào sâu trong huyệt động, đôi mắt như muốn rách ra, cả người nháy mắt như già đi mấy chục tuổi.

Lúc này, một trận phá gió truyền đến, phía sau Mục Cửu Uyên nhất thời có thêm hai đạo thân ảnh.

Hai người này chính là Thiên Âm chân nhân và Thiên Nguyệt chân nhân, bọn họ vẫn luôn ở bên ngoài núi Vạn Quật chờ đợi thời cơ, vừa cảm nhận được đánh nhau bèn xông vào.

Đối với bọn họ mà nói, Mục Cửu Uyên chỉ có một tác dụng đó là chịu một kích nén giận của Kim Tinh Quỷ Viên, khiến nó ảnh hưởng đến thương thế, như vậy thì bọn họ sẽ nắm chắc được việc đánh chết Kim Tinh Quỷ Viên.

Nhưng sau khi bọn họ vào trong huyệt động thì lập tức phải há hốc mồm.

“Chuyện gì thế này?”

“Kim Tinh Quỷ Viên đâu?”, hai người trợn trừng mắt, vẻ mặt không thỏa đáng, bọn họ chỉ quan tâm đến Kim Tinh Quỷ Viên, về phần thương thế của Mục Cửu Uyên thì coi như hoàn toàn không thấy gì.