Yêu Người Đắm Say

Chương 3



Editor: Mứt Chanh

Không thích ứng được có người bên cạnh nên Bùi Hàn Chu chỉ ngủ một giờ, rượu còn chưa tỉnh hẳn mà nhíu mày lại nhìn về phía tủ quần áo.

Ngày hôm qua người phụ nữ này lấy kem đóng dấu cho anh, bá chiếm bồn tắm của anh. Hôm nay lúc gần đi còn thuận tay rời đi với một chiếc áo sơ mi trắng của anh, thật sự giỏi lắm.

Không kịp nghĩ nhiều thì hai phút sau có một cuộc video hội nghị. Người đàn ông mở máy tính lên, vừa lật văn kiện vừa nghe đối diện thao thao bất tuyệt. Rõ ràng là lượng tin tức báo cáo rất lớn, xưa nay anh hoàn toàn không biết phân tâm nhưng giờ phút này lại tự dưng thế đấy, quyến luyến lại đứt quãng mà nhớ tới những hình ảnh vụn vặt tối hôm qua với giọng của cô.

Mọi người thấy anh vẫn duy trì vẻ mặt lạnh nhạt trước sau như một thì ngồi nghiêm chỉnh, không khỏi cảm thấy Boss quả thực là một cỗ máy kiếm tiền không có cảm xúc. Cho đến khi người cuối cùng nói xong, đến phiên Boss chỉ điểm sai lầm thì người đàn ông trong màn hình vẫn cứ như suy tư gì đó mà nhìn chằm chằm vào nơi văn kiện.

Chắc là chỗ nào sai tới mức thái quá chọc Boss không vui, mọi người nơm nớp lo sợ mà chờ trách cứ, ngay cả thở mạnh cũng chẳng dám

Chẳng biết qua bao lâu, nhớ lại tiếng đóng cửa của Lâm Lạc Tang tựa như chấm hết thì Bùi Hàn Chu mới theo đó mà định thần lại, lúc này mới phát hiện bên kia đã treo một lúc lâu.

Anh mở miệng, mọi người nín thở, trái tim gần như muốn ngừng đập.

Người đàn ông đóng văn kiện lại: "Hôm nay tới đây thôi, lần sau lại tiếp tục."

Nhóm người khẩn trương sắp nôn ra:......??

Sau khi nói xong Bùi Hàn Chu tắt máy tính nhưng ký ức thì không khép lại, giống như trút ra bên ngoài không thể giam lại được.

...thật là điên rồi.

Anh mở cửa sổ ra, khoảnh khắc gió biển tràn vào phòng tựa như có thể thổi bay đi ồn ào của nỗi lòng.

Hai người đều mang tâm sự riêng, Lâm Lạc Tang cũng chẳng khá hơn là bao.

Ngồi trên xe chạy đến nơi biểu diễn, vẻ mặt cô bình tĩnh nhưng cô đã nhập ít nhất 100.000 dấu chấm than vào khung thoại.

Người bạn thân Thịnh Thiên Dạ trong giới đã trở thành đối tượng để cô bày tỏ nỗi lòng lần này.

Nghe xong đầu đuôi ngọn nguồn, Thịnh Thiên Dạ trấn an cô: 【Hãy ngẫm lại mặt tốt đi nào. 】

Lâm Lạc Tang: 【? 】

Thịnh Thiên Dạ trực tiếp gọi video call cho cô: "Cưng đừng mang vẻ mặt phiền muộn giống như phải anh dũng hy sinh đến cùng nữa. Tớ hỏi cậu, trong hai người thì ai có giá trị con người cao hơn?"

"Anh ta."

"Tối hôm qua mệt chính là cậu hay là anh ta?"

Lâm Lạc Tang sửng sốt vài giây: "...... Anh ta?"

"Đương nhiên là anh ta, này chính là đạo lý mà từ xưa đến nay khó có thể tìm được 1 chọi 0!" Thịnh Thiên Dạ lại tung ra cái vấn đề thứ ba, "Cưng có sướng hay không?"

Lâm Lạc Tang: "......"

"Bồ đang ghi chép tớ đấy à?"

"Được rồi, tạm thời bỏ qua trải nghiệm cảm nhận sang một bên, loại chuyện tốt tình một đêm với Bùi Hàn Chu này có thể nói là treo bán đấu giá trên trang web yết giá một trăm vạn cũng có phú bà mua, cậu tin hay không? Cho nên tương đương với cậu kiếm lời một trăm vạn, kiếm tiền có cái gì không vui chứ?" Thịnh Thiên Dạ từ từ kể ra, "Phải nhìn về trước, không cần rối rắm đã xảy ra chuyện gì. Cục cưng à, nghĩ thoáng chút nè."

Cô nghẹn ngào sau một lúc lâu lại không tìm thấy lời gì để phản bác: "Cậu thiệt là biết nói chuyện, không bằng tớ giúp cậu báo danh tài ăn nói hiếm thấy ha."

"Có lẽ tớ đây vẫn thích hợp với đại hội chửi bậy hơn." Thịnh Thiên Dạ dừng lại, lúc này mới phát hiện giọng của cô không đúng, "Giọng nói của cậu sao lại khàn thành như vậy?"

Cô tức giận: "Cậu kêu cậu cũng khàn cho xem."

Thịnh Thiên Dạ cố kiềm trong ba giây, chợt bên kia cười muốn banh cả nóc nhà.

Lâm Lạc Tang cúp điện thoại.

Tuy rằng Thịnh Thiên Dạ nói một đống lời không thể hiểu được nhưng thật ra có chút không sai. Chuyện đều đã qua rồi, quá mức rối rắm cũng không có chỗ nào tốt cả mà cô cũng không bị tổn hại gì đáng kể.

Không bằng kịp thời ngăn tổn hại lật ngược chuyện này, sống một cuộc sống tốt đẹp như không có chuyện gì xảy ra.

Cô nhắm mắt lại hít sâu vài lần, quyết định quên chuyện này đi rồi dấn thân vào buổi diễn tập của tiết mục.

Hôm nay nhóm nhỏ của cô sẽ phải giải tán, tuy rằng bị nó liên lụy thật lâu nhưng tình cảm giữa cô và thành viên Trịnh Nghiên không tồi, ít nhiều cũng hơi luyến tiếc.

Các cô giải tán hoàn toàn không có buổi biểu diễn tạm biệt gì cả, chỉ là một buổi biểu diễn tiến hành ở một buổi lễ long trong của một đài truyền hình nhỏ nào đó, ngay cả cuộc họp báo cũng không đáng để mở. Khi thành lập nhóm thì oanh oanh liệt liệt, dính đến vô thanh vô tức, giải tán càng hết sức tùy ý.

Nhớ năm đó chương trình vì các cô mà đặt tên "Phi Yên", hy vọng các cô có thể như pháo hoa một bước lên trời. Có lên trời cao hay không thì cô không biết, chỉ biết cuối cùng xác thật là flop đến mức hôi phi yên diệt (tan thành mây khói).

Trong gương có hai gương mặt trẻ tuổi với tóc mái và tóc dài thẳng giống hệt nhau. Concept thuần khiết của công ty đối với họ là quá mức bình thường, hoàn toàn không tạo ra sự độc đáo của các thành viên và nhóm. Trên thị trường một trăm nữ nghệ sĩ thì có 99 người trong sáng, muốn lăn lộn trong đó tưởng chừng như phải xem số mạng.

Nhưng bây giờ nó cũng đã vô dụng, giải tán thì đều phải tan thôi.

Sau khi tập luyện xong, Trịnh Nghiên than thở: "Ba năm qua đều là mình luyện lụy cậu, cậu hát hay nhảy giỏi như vậy, lại bởi vì mình theo không kịp mới vẫn luôn chưa có sân khấu riêng, tài hoa và ưu thế cũng chưa thi triển ra."

"Vốn dĩ một nhóm phải hợp tác phối hợp, cậu đừng nói hươu nói vượn á," Lâm Lạc Tang búng lên trán Trịnh Nghiên, "Nhưng sau này cậu định phát triển như thế nào?"

"Không biết, mình cảm thấy cái gì mình cũng không biết. Còn cậu, còn muốn tiếp tục ca hát không?"

Vào lần đầu tiên xem cô biểu diễn thì Trịnh Nghiên đã cảm thấy quả thực Lâm Lạc Tang sinh ra đã thuộc về sân khấu, mỗi nụ cười đều tỏa ra ánh sáng và sự tự tin không thể cưỡng lại.

Lâm Lạc Tang suy nghĩ một lát: "Hẳn là sẽ còn tiếp tục."

Cô đã viết rất nhiều bài hát yêu thích nhưng còn chưa kịp cho mọi người nghe nó.

Lâm Lạc Tang diện trang phục diễn không khác gì đồng đội, có chột dạ mà vén váy ngắn cũn cỡn.

Cũng không biết người đàn ông Bùi Hàn Chu này cuối cùng có phải suy nghĩ chu toàn hay không nhưng quả thật là thông minh mà trồng dâu tây ở nơi không bị nhìn thấy. Ngoại trừ vô tình để lại một cái ở phía sau cổ cô thì phục vụ còn lại có thể nói là hoàn mỹ.

Chỉ là dưới làn váy và vạt áo có dấu vết loang lổ, lúc cô mới vừa thay quần áo đã giật nảy mình khi đối diện với gương.

Sau khi cô dùng kem che khuyết điểm che cổ một lần nữa, tóc được thả xuống thì lúc này mới chính thức vào sàn diễn.

Không có gì để nói về ca khúc nhóm sẽ thể hiện, ca từ đơn giản, giai điệu trung bình, vũ đạo chưa đủ bùng cháy. May mắn là cả hai đã cứu vớt không ít nhờ vào gương mặt và sự phối hợp, nhưng khán giả vẫn cảm giác ăn không ngon mà bỏ thì lại tiếc nên cuối cùng vỗ tay thưa thớt vài cái.

Bệ thang máy dần dần hạ xuống mang theo sự bình thường mấy năm nay của cô và biến mất khỏi tầm mắt của khán giả.

Đến nơi đây, nhóm được xem như chính thức tan rã.

Người đại diện bắt đầu vội vàng sửa chứng thực Weibo cho bọn cô, tựa như nhóm bị trói buộc đã lâu nên đều ngại đen đủi khi gắn cái mác "thành viên Phi Yên " nhiều ở trên người.

Việc biểu diễn nhóm không đơn giản như solo, các thành viên cần thích ứng với phong cách của nhau, không nên quá nổi bật, mọi thứ đều phục vụ cho sự kết hợp. Cô và Trịnh Nghiên đều là người có cá tính riêng biệt, phương thức hoạt động như vậy sẽ sẽ che khuất những điểm sáng trên người họ, huống chi công ty không kinh doanh cho tốt mới đưa đến kết cục như vậy.

Lúc Lâm Lạc Tang đang chuẩn bị đăng Weibo thì nghe thấy Nhạc Huy nói với mình: "Đúng rồi, cái 《 Bữa tiệc tai nghe mắt thấy》 liên hệ với chúng ta, một chương trình thuộc về ca sĩ tự sáng tác. Sân khấu, dàn nhạc, âm hưởng đều là hạng nhất, ý của em như thế nào?"

"Em đương nhiên cảm thấy tốt rồi," Ngón tay của Lâm Lạc Tang ngừng lại, "Nhưng tiết mục tốt như vậy, em nghe nói slot đã sớm bị công ty hợp tác phân sạch sẽ, sao lại mời em?"

Bây giờ cô cũng không nổi danh, công ty nhỏ cũng không có loại tài nguyên này, sao lại đến phiên cô?

"Nói không chừng muốn nâng chuỗi ngọc trai lên thì sao? Em xem chương trình bên cạnh có rất nhiều tên tuổi lớn nhưng mùa giải nào cũng có một ca sĩ tài năng vô danh. 《 Bữa tiệc tai nghe mắt thấy 》, sân khấu vẻ đẹp và tài năng sáng tác thiếu một thứ cũng không được. Điều kiện ngoại hình của em đẹp giọng nói cũng hay, ứng cử viên sáng giá như vậy ai sẽ bỏ qua?"

Nhạc Huy tiếp tục nói: "Bọn họ nhất định là nhìn trúng tiềm lực và tài năng của em, nhận đi."

Cô ngẫm nghĩ: "Ok, anh quyết định đi."

Trong lúc tán gẫu ở hậu trường, không biết là ai đã nhắc tới Bùi Hàn Chu. Trong khoảnh khắc nghe thấy ba chữ kia thì đôi chân của Lâm Lạc Tang trong tiềm thức hơi run rẩy.

Sau khi Nhạc Huy theo thói quen chia sẻ xong "Bùi Hàn Chu không có hứng thú với phụ nữ", cô cuối cùng cũng nhịn không được mà phản bác: "Thôi bỏ đi."

Tuy rằng không thể nhớ rõ những chuyện khác nhưng cô còn hoảng hốt nhớ rõ cột mốc ngừng nghỉ rạng sáng lúc 5 giờ, khoảng thời gian đó đã khắc sâu vào tâm trí cô như một tấm áp phích.

Làm được đến 5 giờ sáng, đây là cái khái niệm gì?

Đương sự Lâm Lạc Tang hối hận, đặc biệt hối hận.

Nhạc Huy: "Làm sao vậy?"

Làm sao vậy? Nếu không phải Nhạc Huy mù quáng thả cô đi thì cô có thể chạy sang phòng người khác à? Trốn là thoát khỏi Vương Mạnh, bản thân cũng thiếu chút nữa ném vào nửa cái mạng.

Cô thậm chí hoài nghi có phải hai mươi mấy năm qua anh cũng chưa ăn mặn hay không, là anh cảm thấy sau này sẽ không gặp lại cho nên tóm được cô thì làm đến chết phải không? Nhà tư bản đều hứng thú với áp bức như thế à?

Nếu không phải cô thật sự gánh không được thì cô có lý do cho rằng người đàn ông này có thể trắng đêm không ngủ để đi đến sự hài hòa tuyệt vời của cuộc sống.

Thịnh Thiên Dạ còn nói cô không lỗ?

Lỗ, mất cả chì lẫn chài đây nè.

Cô lắc đầu không muốn nghĩ đến khuất nhục hôm qua nữa, sau khi đăng xong Weibo tan rã thì tham gia hoạt động tiếp theo.

Hôm nay một thương hiệu làm đẹp nào đó đã đến thành phố R và mời cô đến sân ga tham gia hoạt động.

Nếu đã solo, bây giờ cô hoàn toàn có thể đóng gói bản thân dựa theo ưu thế.

Nhạc Huy và chuyên viên trang điểm đang thảo luận tạo hình đầu tiên khi rời nhóm phải thiết kế thế nào.

Cô cũng không phải là dáng người phẳng lì, vòng eo mảnh mai không đủ một nắm tay và đường cong mềm mại. Đôi mắt trời sinh có chút màu nước, không phải mắt hồ ly nhưng lại mang theo vài phần giảo hoạt, trong sáng thuần khiết có chút gợi cảm tự nhiên, phong cách cá nhân xinh đẹp mà mãnh liệt.

Một giờ sau, một bóng người xuất hiện trước bảng trưng bày nhãn hiệu.

Cặp mắt của người bên dưới khán đài sáng ngời, kích động huých Nhạc Huy: "Kia là ai thế, nghệ sĩ anh mới ký à? Không hổ là anh Huy, ánh mắt thật..."

Không chờ người ta nói xong, Nhạc Huy đã giải đáp: "Lâm Lạc Tang."

"Lâm Lạc Tang? Ở đâu?" Qua vài giây người nọ mới phản ứng lại, "Trên sân khấu đó là Lâm Lạc Tang sao? Sao có thể, em đã thấy cô ấy rồi mà!"

Lại híp mắt nhìn kỹ thật lâu: "À đúng đúng đúng, sau khi nhóm tan rã thì đổi hướng đi có đúng không, nhan sắc của cổ thế mà có thể như thế?!"

Người trong ống kính mặc một chiếc váy dài màu hồng nude phết đất, đôi chân dài miên man, mái tóc xoăn ngang vai buông xõa tự do, son môi nhung giúp lớp trang điểm của cô trở nên đẳng cấp hơn, đường kẻ mắt nhấn nhá tạo ra vẻ xinh đẹp có vẻ muốn nói lại thôi.

Khiến người ta chấn động cả hồn phách.

Sau khi hoạt động của nhãn hiệu kết thúc, Nhạc Huy kết hợp với nhãn hiệu đăng vài ảnh chụp quảng cáo, vốn chỉ để hâm nóng một chút, nào nghĩ đến cô mặc như thế cũng đủ đáng chú ý, khu bình luận lập tức náo nhiệt hẳn lên...

【 Đúng là đẹp mà, nhưng cô ấy là ai? 】

【 Người hát bài《 Dao chi 》, có thể viết lời, viết nhạc còn biên soạn, còn rất có tài. Ra mắt năm đó tôi còn cho rằng sẽ bùng nổ, ai biết lại trở thành ca sĩ hết thời. 】

【 Thì ra là cô ấy, nhưng trước đó tôi xem qua ảnh chụp của nhóm thì cảm thấy hai người đều rất bình thường, làm sao cổ đột nhiên xinh đẹp như vậy, phẩu thuật thẩm mỹ à? 】

【 không phẩu thuật thẩm mỹ, công ty tuyên tuyền và concept đều có vấn đề, vì để phối hợp hướng đi của nhóm mà hoàn toàn không thích hợp với cổ. Nhưng bây giờ hình như là solo rồi, ngồi không phát triển kế tiếp, tui còn rất thích nghe cổ ca hát.】

Đương nhiên, cũng có cuồng sắc đẹp thuần túy:

【 Quá có khí chất, hoàn toàn không phải vẻ đẹp của dây chuyền sản xuất, trong sáng biến ảo khôn lường lại quyến rũ động lòng người, chị gái thần tiên dùng mặt cá mập của em đi! 】

【 Sao nhan sắc tuyệt đẹp tạo phúc cho nhân loại mà giờ tui mới nhìn thấy? Tui ra lệnh cho tất cả công ty quản lý xin lỗi tui. 】

【 hôm nay trang điểm biến hóa cuối cùng cũng quen tay một lần, gương mặt này chính là danh từ người đẹp xứ cảng á. 】

Lướt xem bình luận nhanh như chớp, Lâm Lạc Tang tựa như chỉ có thể nhìn thấy bốn chữ —— ca sĩ hết thời.

Quá chân thật.

Thật sự đúng là thật hơn Bùi Hàn Chu tối hôm qua.

Chỉ là mỗi người đều phải có trách nhiệm với lựa chọn của chính mình, việc ngày trước hai người thành một nhóm là cô cam chịu, mấy năm nay cũng đã cố gắng tranh thủ, có trách ai cũng đã không hề có ý nghĩa. Trong hoạ có phúc, duy nhất phải cảm ơn chính là trong hai ba năm "thời gian hỗn độn" này, cô có thời gian đi lắng đọng lại và học những gì cô thích.

Không nghĩ tới tạo hình mới phản hồi đặc biệt tốt, Nhạc Huy lại nhanh chóng sắp xếp cho cô rất nhiều hoạt động thương mại, lập chí để vẻ đẹp của cô xâm chiếm tầm nhìn của công chúng trước hết.

Hai tuần sau lần nọ, sau khi hoạt động kết thúc cô đang lấy vòng cổ, vào tay được một nửa thì cảm giác có cái gì không đúng, dạ dày một trận sông cuộn biển gầm. Cô ném vòng cổ xuống thì chạy đến nhà vệ sinh rồi đỡ bồn cầu nôn khan vài cái.

Cô cho rằng đó chỉ là mùi sơn trong khu mua sắm mới xây chưa tan nên đã có phản ứng bài xích. Cô không để ở trong lòng mà vốc nước rửa mặt sạch sẽ.

Nhạc Huy cũng cho rằng chỉ là cô mệt quá mức nên cho cô mấy ngày nghỉ, để cô vì 《 Bữa tiệc tai nghe mắt thấy 》 sáng tác thật tốt.

Cho đến khi số lần nôn khan tăng lên và cảm giác thèm ăn giảm đi, ngày đó cô mở vở ra đang chuẩn bị viết lời, ngay lúc nhấc nắp bút lên, một ý tưởng đáng sợ lóe lên trong đầu cô.

Cô ngồi yên trên sô pha một lát, cố nhớ lại Bùi Hàn Chu có làm biện pháp an toàn hay không, nhưng sau khi say rượu ai mà nhớ rõ xác nhận cho được.

Mở ra app ghi chú, nghỉ lễ của tháng này còn chưa tới.

Cô cứng họng, mang xong khẩu trang và mũ rồi bắt xe đi xa mua que thử thai trở về.

Lần đầu tiên gặp phải trường hợp này, tay cô đều run lên. Sau khi thử xong còn vô ý làm rớt que thử thai, xoay người tìm một lát mới nhìn thấy bóng dáng của nó ở thùng rác, vạch đỏ hiện rõ

Hai vạch.