Yêu Chỉ Cần Ta Và Ngươi - Hiểu Bạo

Chương 59: - Cuộc chiến đầu tiên



Muộn như vậy mà ai còn đến? Mộ Kiệt nghĩ, đi tới mở cửa. Ngoài cửa, đúng là Thẩm Diệp Mân đang đứng trước cửa, trên mặt còn mang theo nụ cười thiện ý. Mộ Kiệt thấy Thẩm Diệp Mân, khẽ nhíu mày, cứ như vậy ngăn cản ở trước cửa, cũng không mời Thẩm Diệp Mân đi vào, cũng không nói chuyện.
Thẩm Diệp Mân rõ ràng cảm giác được địch ý của Mộ Kiệt đối với mình, ngượng ngùng nói: "Mộ tiểu thư, tôi có vài lời muốn cùng cô nói, có thể làm phiền cô một chút được chứ?"
Mộ Kiệt quay đầu lại nhìn Tiêu Nhược Thiên đang ngủ, hướng Thẩm Diệp Mân nói: "Chúng ta đi ra ngoài nói đi." Hai người một trước một sau đi xuống lầu, Mộ Kiệt có chút không hiểu nổi. Chính mình cùng Thẩm Diệp Mân nhiều lắm là quan hệ hợp tác, cũng không có gì thâm giao. Mà điều duy nhất làm cho mình cùng nàng có liên hệ, cũng chỉ có người kia a? Quả nhiên, nàng vẫn không buông tay.
Hai người ngồi ở phòng khách lầu một, cả tầng lầu chỉ mở một chiếc đèn áp tường, ánh sáng cũng chỉ có thể làm thấy được mặt của đối phương. Thẩm Diệp Mân đốt một điếu thuốc, căn phòng mờ mờ dần hiện hiện lên một điểm sáng đỏ nhỏ.
"Muốn không?" Thẩm Diệp Mân thuốc lá hộp đưa tới Mộ Kiệt trước mặt, cười hỏi.
Mộ Kiệt cúi đầu mắt nhìn hộp thuốc lá, lập tức càng làm ánh mắt chuyển trở lại Thẩm Diệp Mân trên mặt. "Không cần, cám ơn."
"Thẩm tiểu thư tìm tôi có chuyện gì không?" Mộ Kiệt cũng không muốn cùng Thẩm Diệp Mân có quá nhiều chuyện nói với nhau, nóng lòng nói xong để rời đi. Thẩm Diệp Mân một mực cười, dù cho nghe ra trong giọng nói của Mộ Kiệt không kiên nhẫn, nhưng vẫn giữ nguyên một bộ dạng không chút biểu hiện không vui nào.
"Mộ tiểu thư xem ra rất không thích tôi phải không? Tôi chỉ là muốn cùng cô trò chuyện chút, cô lại luôn muốn vội vã rời đi, thật sự rất đau lòng nha."
Ngắn ngủn một câu, Thẩm Diệp Mân vừa nói ra, trên mặt lại mang thêm vài phần u buồn, tựa như một nữ nhân bị chịu ủy khuất. Mộ Kiệt như cũ nhẹ nhàng lãnh đạm nhìn Thẩm Diệp Mân, nhưng ngữ khí lại thả lỏng xuống.
"Cái kia, Thẩm tiểu thư muốn nói chuyện gì? Tôi nghe."
Thẩm Diệp Mân nghe xong lời Mộ Kiệt nói, cười cười, híp mắt phượng không nhanh không chậm hút thuốc.
"Tôi chỉ là muốn cùng Mộ tiểu thư nói một chút sự tình về Thiên Thiên mà thôi."
Mộ Kiệt sớm đã biết mục đích của Thẩm Diệp Mân tìm mình, nhưng không nghĩ rằng Thẩm Diệp Mân sẽ trực tiếp nói ra như thế, sắc mặt không khỏi trầm xuống. "Mộ tiểu thư không cần khẩn trương như vậy, xin cô yên tâm, tôi thật sự đối với cô không có địch ý. Tôi biết rõ chuyện tình cảm, không phải muốn là có thể, lại càng không thể miễn cưỡng, lúc ấy là do tôi tự mình thả Thiên Thiên, tôi đây tự cũng không dây dưa nữa, hiện tại tôi thật lòng chúc phúc các người."
Nghe xong những lời Thẩm Diệp Mân nói,cặp lông mày đang nhíu chặt của Mộ Kiệt có chút buông lỏng. Thấy Mộ Kiệt không có ý muốn nói, Thẩm Diệp Mân nói tiếp:
"Cô biết không, lúc tôi mới quen Thiên Thiên, nàng mới 17 tuổi, nàng lúc đó, cùng hiện tại hoàn toàn là hai người hoàn toàn khác nhau." Tiêu Nhược Thiên lúc nhỏ, đưa tới Mộ Kiệt hứng thú. Người mình yêu, từ nhỏ là cái dạng gì? Nếu có cơ hội, là ai cũng muốn tìm tòi đến tột cùng a?
Thẩm Diệp Mân mỉm cười, tựa hồ như cùng Tiêu Nhược Thiên nhớ lại: "Thiên Thiên lúc đó, bề ngoài cũng là rất cường hãn, vóc dáng rất cao, lần đầu gặp mặt, đã giúp tôi bắt được tên trộm ví của tôi. Kỳ thật nàng biểu hiện ra tuy uy phong thật đấy, nhưng thật ra lá gan rất loại nhỏ, người kia luôn trốn ở phía sau tôi, làm cái gì đều muốn tôi giúp nàng. Về sau phát hiện tình cảm của nàng đối với tôi là tình yêu, điều đầu tiên lựa chọn chính là trốn tránh, cuối cùng vẫn là muốn tôi bức nàng, nàng mới thừa nhận chính mình yêu thích tôi. Hiện tại nhớ tới, vẫn cảm thấy khi đó Thiên Thiên thật là đáng yêu."
Mộ Kiệt chằm chằm vào khuôn mặt đang cười của Thẩm Diệp Mân, tay bởi vì dùng sức quá lớn mà run nhẹ. Thẩm Diệp Mân nhìn phản ứng của Mộ Kiệt, rất tốt, tôi muốn đúng là hiệu quả như vậy: "Mộ tiểu thư, có đôi khi tôi sẽ cảm thấy cô cùng Thiên Thiên không thích hợp lắm. Thông qua mấy ngày nay quan sát, tôi nghĩ cô hẳn là một người hướng nội, đối với cảm tình cũng luôn cần người khác dẫn đầu. Cô luôn cần Thiên Thiên bảo hộ, đúng không? Bất kể là lần vũ hội, hay là lúc "Giản" tập kích, còn có lần triển lãm tranh này. Những sự tình này, đều bị ta cảm thấy được, Thiên Thiên thật sự trưởng thành, đã có năng lực bảo vệ nữ nhân mình yêu."
"Thẩm tiểu thư, cô đến cùng muốn nói cái gì?" Mộ Kiệt đột nhiên đứng lên, cắt đứt lời nói của Thẩm Diệp Mân. Thẩm Diệp Mân dần dần thu hồi dáng vẻ tươi cười, sắc mặt dần dần trở nên lạnh như băng, nàng ngửa đầu nhìn xem Mộ Kiệt, trong ánh mắt không còn sự ôn nhu như lúc thường, lại lộ một ít sát khí làm cho người khác phải sợ hãi. Mộ Kiệt không sợ hãi cùng Thẩm Diệp Mân mặt đối mặt, không khí ngay trong nháy mắt bị ngưng kết.
Thẩm Diệp Mân đứng lên, dần tiến gần đến Mộ Kiệt. Mà Mộ Kiệt chỉ là thẳng tắp đứng đấy, không lui về phía sau cũng không hướng trước. Thẩm Diệp Mân cũng không cao lắm, sau khi đứng dậy, so Mộ Kiệt thấp nửa cái đầu. Tuy thân cao hơn cũng không chiếm ưu thế, Thẩm Diệp Mân phát ra cái khí tràng cường đại, nhưng lại cùng bề ngoài ôn nhu cùng dáng người cực kỳ không hợp.
Thẩm Diệp Mân dùng ngón tay nâng cằm Mộ Kiệt lên, cho dù ánh mắt lạnh đến dọa người, khóe miệng vẫn nhếch lên nụ cười.
"Con gái của Mộ Thành – bang chủ tiền nhiệm Mặc Long Bang ,"Giản" đối ngoại lão đại. Mộ tiểu thư, tôi nên như vậy xưng hô cô như thế nào đây?" Mộ Kiệt nghe xong lời nói của Thẩm Diệp Mân, nao nao, nhưng lại không chút nào kinh hoàng khi bị phát hiện ra thân phận thật.
"Cô rốt cuộc là ai?" Mộ Kiệt không đáp hỏi lại, ánh mắt hung hăng nhìn chằm chằm vào Thẩm Diệp Mân.
"Tôi là ai? Không trọng yếu, quan trọng là cô là ai? Cô muốn cái gì?"
"Nếu như cô muốn dùng những chuyện này uy hiếp tôi, vậy phải làm cho cô nếu thất vọng rồi. Tiêu Nhược Thiên sớm đã biết rõ thân phận của tôi, cũng biết kế hoạch của tôi." Mộ Kiệt nhìn thẳng vào mắt Thẩm Diệp Mân, lại thêm một tia cảm xúc —— cười nhạo.
"Ah? Không nghĩ tới cô cũng đã nói rồi, cô đúng là thành thật nha." Thẩm Diệp Mân tới gần Mộ Kiệt, ghé vào Mộ Kiệt bên tai nói.
Mộ Kiệt nhíu nhíu mày, Thẩm Diệp Mân càng dán càng gần thân thể, lúc nói chuyện phun ra nhiệt khí. Lại để cho người vốn không thích tiếp xúc với người khác là Mộ Kiệt cảm thấy chán ghét. Mộ Kiệt lui ra phía sau một bước, kéo khoảng cách hai người ra, một lần nữa nhìn kĩ Thẩm Diệp Mân, nữ nhân này, rốt cuộc muốn làm cái gì. .
"Thẩm tiểu thư nói xong chưa? Nói xong rồi thì tôi cần nghỉ ngơi." Mộ Kiệt nói xong, không chờ Thẩm Diệp Mân trả lời, liền phối hợp lên lầu, nàng đã không muốn tiếp tục trước mặt người này dây dưa, Thẩm Diệp Mân cô là ai? Tôi sớm muộn sẽ biết.
"Ân, được rồi, nói nhiều như vậy tôi cũng mệt mỏi nữa nha." Thẩm Diệp Mân đi theo sau lưng Mộ Kiệt, giống như là lầm bầm lầu bầu, lại giống như đang nói với Mộ Kiệt. "Hi vọng Mộ tiểu thư về sau cũng có thể như vậy bình tĩnh nha."
Mộ Kiệt phảng phất không có nghe được lời nói của Thẩm Diệp Mân, trực tiếp lên lầu ba, Thẩm Diệp Mân đứng tại đầu bậc thang nhìn xem Mộ Kiệt bóng lưng. Thiên Thiên, xem ra ngươi đã chọn được một nữ nhân rất thú vị.
Mộ Kiệt lên lầu, trực tiếp trở về phòng. Tiêu Nhược Thiên quả nhiên vẫn còn ngủ, Mộ Kiệt rất nhanh tắm rửa, thay đổi đồ ngủ, nhưng cũng đã là 2 giờ sáng rồi. Mộ Kiệt nằm ở trên giường, lại như thế nào đều ngủ không được, rõ ràng thân thể đã rất mệt mỏi rồi, nhưng ý thức lại rõ ràng đến đáng sợ.
Mộ Kiệt nhiều lần hồi tưởng đến vừa rồi cùng Thẩm Diệp Mân đối thoại. Vì cái gì nàng sẽ biết thân phận của mình? Thì tại sao sẽ biết chuyện phát sinh của mình cùng Tiêu Nhược Thiên? Câu nói sau cùng có ý gì? Mộ Kiệt mơ hồ cảm thấy Thẩm Diệp Mân biết rõ một ít chuyện gì đó mà mình không biết, mà sự kiện kia, tựa hồ cùng Tiêu Nhược Thiên có liên quan chặt chẽ, Mộ Kiệt cảm giác mình thậm chí có thể sẽ bởi vì sự kiện kia, mà mất đi Tiêu Nhược Thiên.
Mộ Kiệt nhìn khuôn mặt đang ngủ say của Tiêu Nhược Thiên, lúc này nàng tựa như một đứa bé. Nàng vốn sẽ bình an vượt qua cả đời này, có lẽ sẽ tiếp tục cùng rất nhiều nữ nhân nói yêu thương, có lẽ sẽ tìm một cái nam nhân yêu nàng. Vô luận kết quả như thế nào, cũng sẽ không bết bát như ở cùng với mình phải không? Mộ Kiệt nhẹ nhàng ôm Tiêu Nhược Thiên, mà người nọ, tựa hồ là dưỡng thành thói quen, hồi trở lại ôm lấy Mộ Kiệt, lại đang trên người Mộ Kiệt cọ xát hai cái, lại tiến nhập mộng đẹp.
Hai người ôm nhau ngủ. Hi vọng, có thể vĩnh viễn cùng một chỗ —— Mộ Kiệt, Tiêu Nhược Thiên.
Mấy ngày kế tiếp, Diệp Nhiễm cùng Thẩm Diệp Mân bàn bạc tốt về vấn đề tổn thất của buổi triển lãm tranh. Mấy người cũng hảo hảo chơi một phen, rồi mới quyết định về nước lại. Tiêu Nhược Thiên mặt mũi tràn đầy không hài lòng thu thập hành lý, trong miệng còn dong dài. Ai nha, đồ đạc thiệt nhiều ah, mang về thật là phiền phức ah, không bằng ở thêm vài ngày tốt hơn. Mộ Kiệt mặt mũi tràn đầy hắc tuyến xẹt qua, chỉ sợ, càng ở lại thì đồ đạc càng thêm nhiều a?
Mộ Kiệt rành mạch nhớ rõ, mấy người lúc vừa đến, mỗi người chỉ đem theo một cái túi nhỏ mà thôi. Nhưng là lúc trở về, túi nhỏ biến mất, mà biến thành một cái vali du lịch đặc biệt lớn. Tiêu Nhược Thiên xếp xong hành lý vào 2 valy lớn, quay đầu nhìn lại Mộ Kiệt, thấy nàng chỉ có một túi vali nhỏ mà thôi.
"Chị đồ đạc như thế nào ít như vậy?"
"Đồ của tôi toàn bộ đều chứa trong vali của em rồi."
"À? Cái gì?"
"Tôi nói, đồ của tôi đều chứa trong cái vali kia rồi."
"Phịch" một tiếng, hai cái vali trên tay Tiêu Nhược Thiên đều bị nàng vứt xuống đất. Tiêu Nhược Thiên thả người nhảy lên, thoáng cái đem Mộ Kiệt phốc ngã xuống giường.
"Em tự hỏi tại sao đồ của em lại nhiều đến thế, nguyên lai là do tên bại hoại em làm quái. Nói mau, muốn em phạt chị như thế nào?" Mộ Kiệt rất bất đắc dĩ, có trời biết, nàng chỉ là bỏ vào trong đó mấy bộ y phục mà thôi, căn bản là không làm nặng thêm phần nào. Nhưng là hiện tại, tú tài gặp được binh, có lý nói không rõ."
Mộ Kiệt cố ý đè thấp ngữ khí, giả bộ như đang tức giận. "Em trước hết thả tôi ra, một hồi tôi giúp em cầm một vali là được." Mộ Kiệt nói xong, phát hiện Tiêu Nhược Thiên một mực không có phản ứng, ngẩng đầu nhìn về phía Tiêu Nhược Thiên. Mộ Kiệt cái này mới phát hiện, bởi vì động tác quá lớn, cái áo mình mặc sớm đã bị thay đổi hình dạng, hiện tại hơn phân nửa quần áo kéo thấp xuống vai. Mà cái tên sắc lang họ Tiêu kia, chính là từ cao nhìn xuống thưởng thức cả vườn.
Tiêu Nhược Thiên nhìn người dưới thân có chút đỏ mặt lên, còn có nửa bờ vai đang hở ra ngoài. Kìm lòng không được cúi người hôn lên môi Mộ Kiệt, nhẹ tay khẽ vuốt bên trên eo nhỏ của nàng, lại không có ý định tiến thêm một bước.
"Mộ Kiệt. . ."
Âm thanh khàn khàn của Tiêu Nhược Thiên nhẹ nhàng gọi lấy tên Mộ Kiệt. "Ân, tôi đây." Tiêu Nhược Thiên cùng Mộ Kiệt bốn mắt nhìn nhau, nhìn ở trong mắt, đều bao hàm thâm tình của đối phương. "Mộ Kiệt, sau khi tất cả mọi chuyện kết thúc, chúng ta tới nơi này kết hôn được không?"
Mộ Kiệt dùng hai ánh mắt cảm động nhìn Tiêu Nhược Thiên, chỉ nhẹ nhàng gật đầu nói "Hảo.."

— QUẢNG CÁO —