Xuyên Thành Túi Khóc Nhỏ Thích Khóc Của Vai Ác

Chương 20



Ở nước ngoài.

Một người phụ nữ trang điểm đậm biết tin Nhan Ba đem một đứa trẻ ở bên ngoài về nhà, trong lòng âm thầm oán hận, rõ ràng là một đứa con hoang được nhặt về, con ruột của mình lại không cần, thật không biết có phải hay không đầu óc xảy ra vấn đề!

Người phụ nữ ở phòng khách sinh khí, dưới lớp trang điểm đậm có vẻ là khuôn mặt hung tướng của người này, ánh mắt tràn ngập lửa giận giống như ẩn giấu lưỡi đao lạnh băng, môi đỏ cắt chặt.

Tay ả hung hăng đập một chút cái bàn phòng khách, phát ra tiếng vang rất lớn, người phụ nữ hung tợn mà trừng lớn hai mắt, bên trong hồng tơ máu dọa người vô cùng,  ả nghiến răng nghiến lợi mà nói: "Tôi ở bên ngoài cực cực khổ khổ nuôi lớn con ruột của anh, Nhan Ba anh khen ngược, không đem con ruột mang về nhà mà lại đi đem đứa con hoang bên ngoài về?! Nếu anh bất nhân, làm lòng tôi không cân bằng, vậy đừng trách tôi bất nghĩa!"

Trong phòng trong đi ra một người đàn ông tương đối soái khí, người đàn ông mắt buồn ngủ mê ly mà đi tới, Phương Trân vừa thấy người đàn ông ra tới, trên mặt biểu tình lập tức khôi phục vẻ mềm yếu, trong mắt đưa tình ẩn tình mà nhìn nam nhân.

Người đàn ông đi tới ôm eo Phương Trân, đem đầu dựa vào trên vai ả, thanh âm còn có mới vừa tỉnh ngủ từ tính, "Em như thế nào dậy sớm như vậy? Vì cái gì không ngủ nhiều một lát? Hử?"

"Trấn Hà, em muốn mang Tiểu Thành về nước nội." Phương Trân do dự hồi lâu cuối cùng vẫn là nói ra.

Người đàn ông nắm lấy eo nữ nhân lực độ siết chặt, "Vì cái gì?"

Phương Trân đem chuyện này nói ra, "Em muốn trở về tranh đoạt gia sản Nhan gia, em không thể để cho người khác chiếm tiện nghi, em nuốt trôi việc này."

Dựa vào cái gì người khác có thể dễ dàng có được, ả lại không thể được đến?

"Chính là chúng ta hiện tại là quan hệ người yêu, em vì cái gì còn muốn đi cuốn vào những sự việc đó?" Nam nhân buông  eo cô ra, chậm rãi nói.

Phương Trân dưới đáy lòng lạnh nhạt mà cười cười, ả theo đuổi chính là càng nhiều tiền, tiền  Nhan gia cùng quyền đều là số một số hai, nuôi ả? Nếu ả trở thành vợ Nhan Ba, ả muốn cái gì sẽ có cái gì đó!

Đương nhiên, nữ nhân tuy rằng trong lòng nghĩ như vậy, nhưng là con cá trước mắt này cũng không thể buông tha.

Phương Trân hờn dỗi một câu, "Tề Trấn Hà, anh ngẫm lại a, hắn liền như vậy đem mẹ con chúng em ném ở bên ngoài mặc kệ, nếu em có thể được phân phần gia sản Nhan gia, có được gia sản về sau chúng ta ba người lại hảo hảo sinh hoạt,anh liền không cần vất vả kiếm tiền như vậy."

"Nếu em kiên quyết nghĩ vậy, anh đây cũng không ngăn trở em nữa." Tề Trấn Hà nói.

Người đàn bà trong lòng vui vẻ, ngay cả tốc độ nói chuyện đều biến nhanh rất nhiều, không nghĩ tới người đàn ông trước mắt nhanh như vậy liền đồng ý với ả, trên mặt tươi cười ngăn không được: "Kia chờ tiểu Thành học xong huấn luyện khóa, em liền đặt vé máy bay trở về!"

"Em có thể thành công sao?"

"Sợ cái gì, em có con trai làm lợi thế."

......

Sở Huyền buổi sáng tỉnh lại liền muốn uống Coca lạnh, xuống lầu mở tủ lạnh ra, đồ vật bên trong làm Sở Huyền hơi hơi trừng lớn con ngươi.

Căn bản không phải là Coca lấp đầy tủ lạnh, mà là đột nhiên đổi thành nước chanh cùng sữa bò, cậu trong lúc nhất thời còn không có thích ứng được.

Bất quá, Nhan Mộng Sinh là nghe chính mình nói muốn uống Coca, hắn mới đem tất cả đều thay đổi sao? Cậu lúc ấy còn tưởng rằng chỉ là đặt ở tủ lạnh mấy hộp sữa bò mà thôi, căn bản không nghĩ tới thế nhưng toàn bộ thay đổi.

Trong lòng đối với Nhan Mộng Sinh hảo cảm yên lặng thêm 1 phần.

Sở Huyền từ bên trong lấy ra một hộp sữa bò, vặn ra nắp bình uống lên mấy ngụm, phát hiện sữa bò cũng không lạnh, mà là độ ấm thích hợp, như là bị nước ấm ngâm qua, sau khi uống xong toàn thân ấm áp.

Sở Huyền nhìn về phía phòng của Nhan Mộng Sinh ở lầu hai, cậu cho rằng mình đã thực có thể ngủ rất lâu, ngủ đến 8 giờ là lâu nhất là tỉnh, không nghĩ tới hai tên kia so với cậu ngủ còn lâu hơn, ai cũng chưa dậy.

Cậu ngồi ở trên ghế sô pha chơi di động, chơi tới 9 giờ, bụng đã bắt đầu lộc cộc lộc cộc kêu. Bất quá còn may là, đã có người ở phòng bếp nấu sẵn thức ăn.

Lầu hai truyền đến tiếng mở cửa tiếng đóng cửa, giương mắt nhìn lên, Nhan Mộng Sinh một thân màu xanh xám, mặc một chiếc quần thể thao rộng thùng thình màu xám chậm rãi đi xuống.

Thân cao chân dài, diện mạo tuấn mỹ, thẩm mỹ lại tốt, Sở Huyền cảm thấy, nếu không phải bởi vì chứng nóng nảy bất thường của hắn nên không được đi học, nhất định sẽ có rất nhiều người theo đuổi.

Ngay sau đó Đinh Tiểu Huy cũng đi ra.

Sở Huyền nhìn Đinh Tiểu Huy dùng tay che lại cổ không ngừng mà lắc đầu, nghi hoặc nói: "Anh làm sao vậy?"

Đinh Tiểu Huy vẻ mặt xấu hổ: "Bị sái cổ."

...

Mấy người rửa mặt xong sau, Mạnh Hợp cùng Linh Tử cũng đem đồ ăn từng bước từng bước bưng đi lên, buổi sáng chỉ làm mấy món đồ ăn tương đối dinh dưỡng thanh đạm.

Canh nấm tôm tươi, thịt thăn chua ngọt, còn có một dĩa trứng chiên tôm. Màu sắc tinh xảo mê người, mùi hương nức mũi.

Sở Huyền đem một khối trứng gà tôm bóc vỏ bỏ vào trong miệng, tiên hương hoạt nộn, vị trứng cùng hương tôm tràn đầy toàn bộ khoang miệng, ăn ngon cực kỳ. Lại gắp một khối thịt thăn sốt chua ngọt, chua ngọt hương vị ở môi răng hoà trộn với nhau, thịt tươi mới mềm mại, vào miệng khó quên.

Bữa ăn sáng này Sở Huyền ăn nửa chén cơm, Nhan Mộng Sinh cũng ăn một chén, một bên Đinh Tiểu Huy ăn suốt ba chén, đủ để chứng minh lần này bọn họ ăn uống thực thõa mãn.

Cuối cùng mấy người lại uống lên một chén canh nấm tôm tươi, nước canh hương vị tươi ngon, hương vị lưu lại trong miệng, đến cuối cùng bụng Đinh Tiểu Huy đã căng đến không được, cậu vuốt cái bụng tròn trịa của mình, nói: "Căng thật nha, ăn không vô." Nói xong liền không hề hình tượng mà ợ một cái.

Ợ xong phát hiện thanh âm đặc biệt vang dội, hậu tri hậu giác nhận ra cái này hành vi không tốt lắm, vội vàng bưng kín miệng.

Cơm nước xong lại nghỉ ngơi một lát sau đã 10 giờ hơn, di động trong túi Nhan Mộng Sinh leng keng một tiếng, cúi đầu xem tin nhắn bên trong liền ra cửa.

Thẳng đến Nhan Mộng Sinh rời đi, Đinh Tiểu Huy mới buông xuống cảm giác bị đè nặng trong  lồng ng.ực, một cảm giác thoải mái thông thuận rất nhiều, cuối cùng không áp lực như vậy nữa.

Hai người cùng nhau xem phim truyền hình, chờ phim kết thúc Đinh Tiểu Huy tầm mắt dừng lại ở trên người Sở Huyền hơn nửa ngày, cũng không biết là đang xem cái gì.

Sở Huyền cầm một cái gối ôm rất mềm nhỏ trên sô pha ném tới Đinh Tiểu Huy đang nhìn mình phát ngốc, nhuyễn thanh nói: "Nhìn em làm gì, bài tập làm xong chưa?"

"Viết xong rồi." Đinh Tiểu Huy tiếp được gối ôm ném qua thành thật nói.

"Ừm......" Kia còn ba chữ vẫn chưa nói xong, liền nghe được Đinh Tiểu Huy bồi thêm một câu, "Còn có một chương bài thi toán học không muốn viết, ngày mai buổi sáng đi học sao chép bạn học." Làm Sở Huyền tức thở không thông.

Sở Huyền cầm gối ôm lớn đấm vào Đinh Tiểu Huy, một bên đập một bên nói, "Hôm nay còn có nhiều thời gian như vậy, mau viết xong đi!" Vừa nói Sở Huyền vừa đem cặp sách cầm lại, "Mau tìm bài thi toán của anh đi."

Đinh Tiểu Huy bị đập liền nhảy đi, vừa muốn nhảy ra sô pha, tay áo đã bị Sở Huyền túm chặt, gối ôm lớn không ngừng đánh vào trên người cậu, nhưng vẫn là cợt nhả, "Người đứng đắn ai làm bài tập a?"

"Lúc anh vừa tới đây người cùng anh đi chắc là mẹ của anh đi, cần em nộp lên không?" Sở Huyền cười nói.

"Ai! Em đừng cầm bài thi toán của anh nộp lên!" Đinh Tiểu Huy cuối cùng xin tha nói: "Anh làm làm làm, đem bài thi trả anh đi."

Sở Huyền đem chỗ trống bài thi đưa qua.

Đinh Tiểu Huy bắt được bài thi, bắt đầu chơi xấu, "Không làm không làm, tức chết tiểu hài tử."

"Anh như thế nào ấu trĩ như vậy a." Sở Huyền bị cậu ta chọc cười.

Hai người cười hì hì náo loạn một trận, khắp nơi đều là gối ôm trên sô pha.

Nhan Mộng Sinh cùng Xa Ôn Thư  vừa mới bước vào phòng khách liền thấy được một màn như vậy, Sở Huyền muốn lấy gối lớn đập Đinh Tiểu Huy, Đinh Tiểu Huy ngây ngô cười tiếp được, còn thiếu đánh mà nói: "Ai, đánh không được đánh không được ~"

Mặt hồng nộn của Sở Huyền điên nháo đến đỏ bừng, nãi thanh nãi khí trong thanh âm mang theo điểm nghiến răng nghiến lợi ý vị: "Anh chạy đi, đừng để cho em bắt lấy anh."

Hai người như vậy chơi đùa một hồi, khuôn mặt phấn nộn của Sở Huyền lộ nụ cười đáng yêu, Đinh Tiểu Huy càng là cười đến không thấy tổ quốc, bầu không khí nhẹ nhàng vui sướng, cùng hai thiếu niên mới vừa tiến bầu không khí nặng nề hình thành trạng thái đối lập.

Mới vừa tiến vào hai thiếu niên hắc bạch đồng thời mà nhìn hai người đang chơi đùa ở  phòng khách, ngơ ngác mà đứng ở cửa trong chốc lát, bọn họ lần đầu tiên nghe 1 đứa trẻ 6 tuổi nói muốn rượt một thiếu niên cấp 3 16 tuổi.

Xa Ôn Thư nhìn thấy một màn này, quay đầu đi tới nhìn về phía thiếu niên khuôn mặt chất phác.

"Đứa trẻ kia hẳn là chính là Tưởng Huyền đi," Xa Ôn Thư tạm dừng một lát, tiếp tục nói: "Em ấy chính là người cậu nói...... Tính cách nội liễm?"

Nhan Mộng Sinh: ".....

"Lời nói không tốt?"

"......"

Nhìn nụ cười kia so với ngày xưa đều vui vẻ tươi cười, Nhan Mộng Sinh lâm vào trầm tư. Đột nhiên cảm thấy chính mình đối với anh hiểu biết còn thực hạn hẹp, trong lòng nay lên một suy nghĩ, trong lòng vô cớ sinh ra một loại cảm giác quái dị nặng nề.