Xuyên Nhanh Phu Quân Hạ Hỏa Nào!

Chương 53: 53




Ninh Hinh mơ màng nhìn chiếc màng hình TV liên tục thay đổi, ánh mắt nặng trĩu miệng ngáp lên ngáp xuống không ngừng.
Mệt quá.
Tối hôm qua, cô ngủ không ngon.

Có lẽ bởi vì quen ngủ cùng với anh nên Ninh Hinh ngủ một mình cảm thấy không thoải mái.
Bây giờ cơn buồn ngủ lại ập đến khiến cô không thể chống cự đợi anh về.
Mệt quá, chuyện khác để sau rồi tính vậy.
Đại Cẩu : [ Tiểu công chúa, cô đừng có thiếu nghị lực vậy chứ? ]
Ninh Hinh nhắm mắt lẩm bẩm : " Thì sao chứ...!Hiện tại ta buồn ngủ quá.

Mi nên off đi đừng làm phiền ta...!"
Đại Cẩu : [...]
Tùy cô vậy, nhiệm vụ một đừng có làm hỏng là được rồi.
Không biết từ khi nào một hơi ấm quen thuộc bao phủ cả người cô.

Theo bản năng cô nép người gần vào nơi tỏa ra hơi ấm đó, khóe miệng nhếch lên thoải máu chìm sau vào giấc ngủ.
Bên tai cô lúc lại nghe thoáng giọng trầm ấm đến lạ.
" Ngoan, ngủ đi.

"
Không biết là thật hay mơ, nhưng khá là an tâm.
...
Ngủ một giấc ngon lành, lúc Ninh Hinh mở đôi mắt tươi tỉnh ra là bên cạnh đã xuất hiện gương mặt không góc chết của người đàn ông nào đó đã lén nằm bên cô từ lúc nào.
Cô đảo mắt, không phải là phòng khách.

Có lẽ anh đã bế cô lên đây.
Vươn tay chọc chọc cánh mũi cao của Uy Trì nghỏe miệng, thật thắc mắc tại sao anh lại hết giận nhanh như vậy nhỉ?
" Đừng làm loạn...!"
Uy Trì giọng khàn khàn vang lên, nhe răng cắn vàng tai của cô.

Biểu hiện khá oán than cô đang phá giấc ngủ của anh.
Ninh Hinh uhm một tiếng, dụ mặt vào hõm cổ anh.
" Mệt lắm à? "
Uy Trì gật đầu, " Có chút, nhưng có em thì hết rồi.

"
Ninh Hinh cười, ôm chặt anh.
" Muốn làm không? "
Uy Trì dường như không tin vào tai mình, chần chừ một chút hỏi lại.
" Ý em là gì? "
Tay cô chọc chọc vào vòng ngực Uy Trì vẽ vẽ vài đường loạn xạ.
" Muốn không? "
Uy Trì : "...Muốn.

"
Đại Cẩu tự động tắt màn hình : [...]
Thật chả hiểu nổi cô công chúa này, lúc nắng lại mưa...!y như biệt danh mình vậy.

Lúc nãy không phải kêu mệt hay sao? Bây giờ lại muốn lăn giường?
Mẹ nó, đúng là lươn lẹo!
Đại Cẩu âm thầm đánh giá, lại nhớ tới cuộc trò chuyện với chủ nhân trước khi tiếp nhận nhiệm vụ giám sát Ninh Hinh.
[ Chủ nhân có gì dặn dò ạ? ]
Trước mặt Đại Cẩu là một màng sương mù dày đặc che lắp đi thân ảnh của một người nam nhân thần bí cùng với khí thế xuất thần.
" Đừng nói chuyện với con bé nhiều, hơn nữa...!đề phòng trường hợp bất trách ngươi nên lập một màng chán không gian đi.

"
Đại Cẩu thắc mắc : [ ?Chủ nhân? Ngài biết từ thế giới nhỏ này đến thế giới nhỏ khác không chỉ bị ngăn cách bằng lực điện từ còn là sự phân cách thời gian...!như vậy cần gì phải —]
Nam nhân kia ngắt lời, ném cho Đại Cẩu một cuốn trục dày : " Làm như ta nói, ngươi chuyên tâm học cuốn này đi...!Cẩn thật dùng tâm hộ thuật* khi nói chuyện với con bé.

"
* Tâm hộ thuật : Loại tu luyện về tâm trí, luyện tập kiểm soát, bảo vệ,...tâm trí của người tu luyện khỏi người tấn công.
Đại Cẩu mờ mịt nhưng vẫn gật đầu.
[ Vâng, chủ nhân.

]
Đến khi Đại Cẩu biến mất thì làn sương mù cũng dần tan đi, người nam nhân kia cũng biến mất không biết từ bao giờ.
Đại Cẩu lầm bẩm : [ Đúng thật là khó hiểu.


]
...
" Xoay người lại.

"
Uy Trì bây giờ trên thân đã không còn một mảnh vải nào, cả thân thể cường tráng cứ thế phơi bày ra ngoài.
Những giọt mồ hôi lăng trên ngực gợi cảm của Uy Trì làm tăng thêm vẻ dụ hoặc.

Thân thể anh luân động liên tiếp, hoàn toàn không có biểu hiện mệt mỏi gì như trong lời anh nói trước đó.
Ninh Hinh thở dốc, ánh mắt đã đỏ ngầu.
" Uy...!Uy Trì,...!em...!em chịu thua mà, huhu...!D...Dừng ...lại đi...!Á...!không! "
Uy Trì cuối người liếm láp vàng tai ử đỏ như trái cà chua của Ninh Hinh, đùa giỡn thổi thổi lại cắn cắn.
" Không được, lần đầu em yêu cầu anh phải làm cho thật tốt để không phụ lòng em chứ? Đúng không? "
Nói rồi, động tác anh càng nhiệt liệt hơn.
Ninh Hinh bị chọc đến hỏng cả người, mím môi bât thốt nức nở.
" Huhu...a...!em...!a...!sa...!sai...!Đau!!! "
Thề với trời, cô không bao giờ liều mình yêu cầu chuyện này nữa đâu!
Đau chết ta rồi!!!
...
Ngày hôm sau ba Văn gọi tới hỏi tình hình của Ninh Hinh, nhưng tiếc thay cô đã bị ngủm từ đời nào luôn rồi.
Đến khi gặp ba Văn, mẹ Văn đã là đầu tuần sau.
Ba Văn, mẹ Văn khá tiền tụy.

Dường như về vụ của Kì Dịch đã khiến họ một trận đau khổ, vết thuơng không thể hàn gắn.
" Ba, mẹ? Hai người lại nghỉ ngơi không khỏe hay sao? " - Ninh Hinh nhíu mày, bắt đầu nhập vào vai con ngoan trò giỏi.
Mẹ Văn lặng lẽ đến bên Ninh Hinh nắm lấy bàn tay cô.

Giọng nói ôn hòa pha lẫn tâm tình đã mệt mỏi vài ngày nay khiến giọng điệu bà thay đổi khác hẳn với thường ngày.
" Ba mẹ không sao, con khỏe lại đã là rất tốt rồi.


"
Ba Văn để hai mẹ con tâm sự, còn ông và Uy Trì chậm rãi lên thư phòng nói một số chuyện cần giải quyết.
Ba Văn trầm mặc, tâm tình khó có thể không nhìn ra ông đang thật sự lo lắng.
" Lão Kiệt đã được bão lãnh? "
Uy Trì gật đầu, " Hiện tại tình hình là như vậy.

Bên kia chi trả tất cả tổn thất công ty con lẫn các công ty khác.

"
Ba Văn im lặng một lúc mới khó khăn mở miệng lần nữa.
" Là ai? "
Uy Trì cười, " Một tên ngoài giá thú.

"
" Ba yên tâm, con xử lí nhanh thôi.

"
Ông Văn nhẹ nhõng gật đầu : " Đều nhờ cả vào con.

"
Nhưng khoan đã...
Có gì đó sai sai...
Mà thôi không có chuyện gì phải lo ngại là tốt rồi.