Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Nữ Phụ (Quyển 1)

Chương 20: Nữ phụ giới giải trí 19



Editor: Trầm Âm


Minh Ca ra khỏi toilet, liền phát hiện Tạ Ngọc đang dựa vào vách tường bên cạnh toilet. Tuy rằng hắn đưa lưng về phía cô, bất quá nhìn tư thế thì có lẽ hắn đang hút xì gà.


Nhìn thấy Tạ Ngọc, Minh Ca nháy mắt đã hiểu rõ nguyên nhân vì sao lâu như vậy mà không có người đi vào toilet quấy rầy.


Bất quá, người phụ nữ của Tạ Ngọc bị đánh trong toilet, mặc kệ là nguyên nhân gì, Tạ Ngọc hẳn là phải thời thời khắc khắc bảo hộ người phụ nữ của chính mình chứ? Minh Ca liếc Tạ Ngọc một cái, sau đó tiếp tục ưu nhã đi về phía trước.


Đáy lòng lại suy tư, chẳng lẽ Tạ Ngọc biết hắn không đánh thắng được mình, nên không dám ra mặt, tránh bị đánh lây? Hay là Tạ Ngọc là một tên biến thái, thích xem cảnh người phụ nữ bảo bối của mình bị người khác đánh?


Bạn gái bị hành hung trong toilet, bạn trai thì lại đứng gác ở cửa……


Cho dù nghĩ như thế nào đều cảm thấy phong cách này không đúng lắm.


Phía sau có tiếng bước chân theo tới.


Minh Ca nhíu mày. Người đàn ông này không đi an ủi An Hữu Lam sao? Đi theo cô làm cái mẹ gì? Chẳng lẽ muốn đi theo cô để tìm một chỗ vì An Hữu Lam tìm lại công đạo?


Minh Ca tiến vào thang máy, làm lơ cái người tiến vào cùng là Tạ Ngọc, đáy lòng luôn đề phòng người này đánh lén linh tinh.


“Thực xin lỗi!” Tạ Ngọc lại mở miệng nói chuyện trước.


Đây là tiên lễ hậu binh!


Trên mặt Minh Ca không có biểu tình, kỳ thật trong lòng lại vô cùng hưng phấn. Cô đã muốn hung hăng chỉnh đốn Tạ Ngọc sừ sớm, bất quá cô lại là người có hàm dưỡng. Công chúa rụt rè nào đó, mắt lấp lánh chờ Tạ Ngọc động thủ trước.


“Anh cùng An Hữu Lam, không thể đi tiếp được nữa!” Tạ Ngọc nhìn vào gương được ốp trên vách thang máy, thấy được trên mặt Minh Ca cũng không có biểu tình gì. Đáy lòng hắn không biết có tư vị gì, thất vọng hay là khổ sở, chính hắn cũng không rõ.


An Hữu Lam luôn nhắc mãi ở bên tai hắn, rằng Minh Ca sống chết bám An Lãng không bỏ, kỳ thật là nghĩ thông qua An Lãng để tiếp cận được hắn.


Cô ta nói đi nói lại nhiều lần, vì thế hắn cũng cảm thấy, có lẽ Minh Ca thực sự vẫn còn tình cảm sâu sắc đối với chính mình!


Tuy rằng hơn hai năm không có gặp mặt, nhưng hắn vẫn luôn chú ý đến tin tức của Minh Ca. Hắn nhìn cô diễn từ những vai hạng ba, chậm rãi cho tới hiện giờ. Người trong giới khi nhắc tới cô, vẻ mặt đều có biểu tình cảm thán. Hắn đột nhiên cảm thấy chính mình có chút không nhìn thấu người phụ nữ này.


Minh Ca trong mắt hắn là cái loại phụ nữ hư vinh, điêu ngoa, không biết tự lượng sức mình! Thế nhưng sau khi rời khỏi cô, đứng ở góc độ người ngoài cuộc, hắn lại phát hiện Minh Ca trong ấn tượng của hắn giống như là ảo giác. Không biết là do hắn có mắt như mù, hay là cô vẫn luôn ngụy trang để lừa hắn!


Hắn vẫn luôn muốn tìm cơ hội gặp mặt cô. Thế nhưng, nữ nhân này lại nói: Nơi nào có hắn, tuyệt đối sẽ không sẽ có cô!


Cô tình nguyện từ bỏ tài nguyên tốt, vai diễn tốt, chỉ vì muốn cùng hắn có ranh giới rõ ràng.


Loại hành động này tuyệt đối không phải giống như An Hữu Lam nói, chính là cố ý làm vậy để khiến cho hắn chú ý cũng như có ham muốn chinh phục.


Nhìn khuôn mặt quen thuộc của cô lại cảm thấy xa lạ đến cực điểm, Tạ Ngọc rốt cuộc cũng hiểu rõ, trong lòng cô hiện giờ không có nửa phần vị trí dành cho hắn.


Đột nhiên hắn lại có loại xúc động muốn cùng với người phụ nữ này ở bên nhau một lần nữa.


Chỉ là trong giới giải trí, từ trước đến nay không thịnh hành gương vỡ lại lành. Đặc biệt là với thân phận hiện giờ của hắn, càng không thích hợp làm loại sự tình điên cuồng này.


“Minh Ca, chúng ta đi tìm nơi nào uống một chén đi.” Trong đầu hắn nhất thời suy nghĩ hỗn loạn, bất quá giọng nói trầm ấm ưu nhã của hắn lại không tiết lộ nửa phần cảm xúc. Kỳ thật, hắn càng muốn nói là: Minh Ca, chúng ta còn có khả năng khả năng hay không?


Lời này cuối cùng nghẹn lại ở yết hầu, phun không ra, cũng nuốt không xuống.


Rốt cuộc Minh Ca cũng đem ánh mắt dừng lại trên mặt Tạ Ngọc. Tuy rằng cô rất thưởng thức tiên lễ hậu binh, thế nhưng cái lễ này lại có điểm quá mức. Nếu cô đáp ứng, có phải hay không hắn liền sẽ đem cô chuốc say, sau đó đem cô ném ở một nơi toàn là nam nhân muốn XX. Giống như đột nhiên nhớ tới, sự kiện bị gièm pha nhất của nguyên chủ chính là ở quán bar bị hai người đàn ông chuốc thuốc rồi dẫn đi khách sạn.


“Có việc?”


Ngữ khí vô cùng lạnh nhạt, lại mang theo sự phòng bị.


Không lẽ cô sợ hắn chuốc say cô, sau đó lại cùng cô XX đi! Tạ Ngọc cười khổ. Tuy rằng hắn thực sự có cái ý tưởng này, thế nhưng rõ ràng loại sự tình này hắn không làm được. Hắn sẽ không miễn cưỡng người khác, cũng không miễn cưỡng chính mình.


“Tâm tình không tốt lắm, chỉ nghĩ tìm một ai đó cùng uống một chén!” Tạ Ngọc đã quen với việc diễn kịch, cảm xúc u buồn bi thương nháy mắt liền biến mất.


Vẫn luôn cho rằng bạn gái cũ luôn đối với hắn khăng khăng một mực, nhưng thực tế cô lại vô cùng phòng bị hắn. Hắn thực sự cao hứng không nổi, đặc biệt là ngay chính thời khắc này hắn mới đột nhiên phát giác, chính mình thế nhưng lại phát bệnh thần kinh muốn quay lại với người cũ!


Đáy lòng Minh Ca cười lạnh, muốn dùng mỹ nam kế tới câu dẫn cô sao? Số lượng mỹ nam cô xem qua còn nhiều hơn số muối Tạ Ngọc ăn từ trước đến giờ. Thiệt nực cười!


Bị Minh Ca nghiêm trang nhìn chằm chằm, Tạ Ngọc còn tưởng rằng Minh Ca bị hoocmone nam tính trên người mình làm cho ngây ngốc, trong lòng còn đang đắc ý, liền nghe được Minh Ca nói, “Hiện tại đang lưu hành trào lưu thiếu niên hai mươi tuổi bộ dáng u buồn, nam nhân bốn mươi tuổi bộ dáng ngốc manh đáng yêu. Tạ Ngọc, anh đang muốn đuổi kịp xu hướng sao!”


Trái tim Tạ Ngọc nháy mắt vỡ thành vô số mảnh, hắn mới hơn ba mươi tuổi thôi được không. Hắn nơi nào giống bốn mươi tuổi, hắn mới không già như vậy!


Giới nghệ sĩ sợ nhất là bị người ta chê già, nam nữ đều không ngoại lệ, cho dù là ảnh đế được vô số giải thưởng, Tạ Ngọc vẫn bị ảnh hưởng. Hắn bị lời này của Minh Ca làm tổn thương vô cùng, trên mặt còn phải cố tỏ ra vẻ cao lãnh trang bức, “Ha, phải không!”


Minh Ca phi thường nghiêm túc gật đầu, khẩu khí nghiêm túc giống như học sinh tiểu học nói chuyện với cô giáo, “Anh không lên mạng sao, Thiên Nhai đã bầu ra tứ đại mỹ nam, anh không biết sao? Hiện giờ mọi người đều thích nam nhân ngốc manh, dáng vẻ u buồn trang bức đã không còn nổi tiếng nữa rồi!”


Tạ Ngọc:……


Đột nhiên cảm thấy chính mình cùng bạn gái cũ có sự khác nhau về thời đại thì phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ hắn thật sự già rồi?


Hai người đều đi xuống tầng 2 của bãi đỗ xe dưới lòng đất. Tạ Ngọc cho rằng Minh Ca nói nhiều như vậy, nhất định sẽ cùng hắn tìm một nơi để ôn chuyện, hắn cũng không nói tiếp cùng Minh Ca, mà chỉ vào một phương hướng khác nói, “Xe của anh ở bên kia.”


“Ồ, xe tôi ở bên này, hẹn gặp lại!” Minh Ca quyết đoán phất tay.


Tạ Ngọc:……


Nháy mắt vô cùng câm nín.


Minh Ca đã thi bằng lái, lại mua một chiếc bảo mã (BMW) mini, hiện giờ muốn đi đâu, cơ bản đều là tự mình lái xe. Dạo nay tai nạn xe cộ xảy ra quá nhiều, cô nghĩ mạng sống của mình vẫn là nắm giữ ở trong tay mình thì tốt hơn.


Tới cửa chung cư, Minh Ca móc ra chìa khóa lơ lửng giữa không trung. Sau lần bị bắt cóc trên biển kia, cô ở đâu cũng phải cẩn thận, đặc biệt là chỗ ở của chính mình, mỗi lần ra cửa, cô đều sẽ để ở cửa một cái dây buộc tóc.


Nhưng hiện tại, dây buộc tóc không cánh mà bay!


Minh Ca lui lại mấy bước, cô quay trở lại hành lang. Ở chỗ đặt bình chữa cháy đối diện cầu thang, cô lấy ra một cây chùy thủ mà cô đã chuẩn bị từ trước. Lúc này, cô mới đi đến trước cửa, không tiếng động chậm rãi mở cửa ra.


Trong phòng chỉ có một thanh âm hô hấp, cũng không biết là những người này giỏi che giấu, hay trong phòng chỉ có một cao thủ mà thôi!


Minh Ca không dám làm bậy, cô cũng không có bật đèn, nín thở từng bước đi tới phòng khách, sau đó bỗng dưng giương mắt, thấy được ở chỗ ban công có một bóng đen đang bá chiếm xích đu của cô!


Hết chương 20.
02/09/2020