Xuyên Không Có Gì Thú Vị Đâu

Chương 34: Nghi ngờ thân phận



Vừa vặn, Lưu Tĩnh Văn đã quay lại và trông thấy, “vụt” một tiếng xé gió, một viên đá bay tới đập chuẩn xác vào cổ tay tên tặc tử, khiến tay hắn run lên, thanh kiếm cũng theo đó mà trượt khỏi tay.

Chu Nghiên Vũ an toàn, Lý Trạch Dương cũng liền nắm lấy eo nàng, đẩy đẩy ra phía sau nơi có chúng binh sĩ còn bản thân chàng chân khẽ động một cái, thanh kiêm đang yên vị dưới đất vẽ một đường vòng cung đẹp mắt, chuẩn xác rơi vào tay chàng.

Gần như ngay lập tức, Lý Trạch Dương áp sát đến, thanh kiếm kề lên cổ tên tặc tử. Hắn cười một tiếng rồi bình thản giơ hai tay lên, biểu thị đầu hàng.

Quân sĩ phía sau liền chạy lên bắt người.

“Ngươi không sao chứ?” Lý Trạch Dương ngoảnh lại, đi về phía nàng.

Dường như là uy áp của 1 Tướng quân lúc thực hành nhiệm vụ quá áp đảo, hoặc cũng có thể là do chột dạ sợ bị phát hiện, Chu Nghiên Vũ gãi gãi tai lảng tránh ánh mắt của chàng, chăm chăm nhìn xuống mũi chân.

“À, ta … ta không có việc gì. Cảm ơn Tướng quân.”

Vừa nãy lúc đón lấy eo nàng, cảm giác khi tiếp xúc gần ấy vẫn khiến chàng có chút bối rối. Hiện giờ lại đứng gần như vậy, cảm xúc khó tả ấy lại càng rõ ràng hơn. Lý Trạch Dương cứ cảm thấy vị công tử yếu đuối trước mắt này có chút quen mặt, nhưng tạm thời chàng vẫn không tài nào nhớ ra được.

Vì vậy, chàng không hề kiêng dè mà … nhìn chằm chằm quan sát nàng, không để ý điều đó có hơi khiến người khác lúng túng.



*“Quái, tên này bị gì thế nhỉ? Chẳng lẽ lại nhận ra mình rồi sao?”* Sự im lặng của chàng khiến Chu Nghiên Vũ hoảng loạn trong lòng.

Vì thế, nàng đành hắng giọng một tiếng: “E hèm, Tướng quân. Ngài còn có việc gì sao?”

Đôi mắt vẫn nghiền ngẫm nàng thật chăt: “Không có. Ta chỉ là thấy người rất quen mắt. Có phải ngươi l…”

“Ngươi không sao chứ?” Lưu Tĩnh Văn lúc này đã đi tới chỗ 2 người.

“Chủ nhân thật sự rất lo lắng cho ngươi đó! Còn không mau lại đây.” A Từ nhanh mồm nhanh miêng nói.

“Sao lại là ngươi?” Lý Trạch Dương nhìn thấy Lưu Tĩnh Văn thì hơi nhíu mày lại.

A Từ rất niềm nở cười: “Hồi bẩm Tướng quân, chẳng là thiếu gia nhà thần hôm nay có nhã hứng ra ngoài đi dạo ạ. Còn đây là a Khương, tiểu tử này cực kỳ ham chơi nên mới bất cẩn bị tách khỏi chúng thần ạ.”

Lý Trạch Dương liếc nhìn ra thiếu niên nhỏ gầy đằng sau A Từ, lại nhìn mỹ thiếu niên quen mặt kia, hoài nghi hỏi: “Thiếu gia nhà các người mỗi lần ra ngoài đều mang theo nhiều người vậy sao?”

Tuy câu hỏi này chỉ là chàng tiện miệng đặt, do thấy tò mò nhưng khi nghe vào tai chủ tớ 2 người Lưu Tĩnh Văn thì thật là giật mình, dường như là đang nghi ngờ thân phận của họ.

Lưu Tĩnh Văn điềm tĩnh đáp: “Không phải. Chẳng giấu gì Tướng quân, tại hạ hôm nay ra ngoài một chuyến, cũng nhân tiện xử lý một số việc của thương đoàn, có thể là sẽ mua được nhiều bảo vật tốt, được giá cao. Bọn họ đi theo ta phụ ta khuân vác vật phẩm.”

“Là vậy sao …” Lý Trạch Dương hơi nghiền ngẫm, nhưng rồi vẫn khoát khoát tay xoay người rời đi cùng quân lính của mình, không quên bỏ lại một câu.

“Được rồi, mang người của ngươi đi đi. Chúng ta giải phạm nhân đi đây.”

Lúc chàng đi sượt qua Chu Nghiên Vũ, nàng không kìm được lén liếc nhìn chàng một cái. Thật may, chàng không nhận ra.



Ai ngờ Lý Trạch Dương cũng nhìn nàng, làm nàng hoảng hốt, chột dạ vội nhanh chân đi về phía Lưu Tĩnh Văn.

4 người bọn họ nhanh chóng rời đi.

Mãi cho đến lúc lên ngựa, Lý Trạch Dương vẫn cảm thấy sai sai ở đâu đó. Ánh mắt đó rõ ràng khá quen thuộc.

***

Ngẫu nhiên cải trang đi ra ngoài chơi cũng xúi quẩy gặp phải tội phạm triều đình. Chu Nghiên Vũ thực sự mệt tâm rồi, nàng cáo từ với Lưu Tĩnh Văn rồi thay đồ trở về phủ.

Xe ngựa dừng trước cửa phủ, nàng vừa bước xuống thì nhìn thấy hình như là đại ca nàng Chu Gia Ý đang đứng cùng 2 nữ tử nào đó.

Mà 1 trong 2 nữ tử kia cũng không hề xa lạ. Là Trương Thư Di. Vậy chắc người còn lại là nha hoàn thân cận của nàng ấy rồi.

“Ca ca, Thư Di. 2 người đang nói chuyện gì vậy?” Nàng rất tự nhiên bước đến chỗ hai người.

“Nha đầu này, ham chơi tới giờ này mới chịu về.” Chu Gia Ý lườm nàng.

“Nghiên Vũ, ngươi đi đâu về vậy?” Trương Thư Di tò mò nhìn nàng.

“À, ta ra ngoài thăm thú xung quanh một chút thôi mà. Ngươi đến tìm ta à?”

“Trương tiểu thư cũng đi dạo phố giống muội, đi ngang, trùng hợp qua phủ chúng ta. Nàng ấy tính ghé thăm muội nhưng lại sợ đường đột đó mà.”

“Sao có thể chứ. Thư Di à, ngươi có chuyện cứ thoải mái đến tìm ta. Ta sẽ nhiệt tình tiếp đón mà.” Chu Nghiên Vũ vỗ ngực bảo đảm.

“Trương tiểu thư người ta tri thư đạt lễ, dịu dàng hiền lương chứ ai như muội, thật là ham chơi mà! Với lại, nhìn cái đức hạnh của muội còn trông đợi muội đón tiếp người ta sao, rõ ràng đi chơi quên lối về.” Chu Gia Ý rất không nể mặt mà phê bình muội muội mình.

“Ca … hứ, đáng ghét.” Nàng tức giận đánh vào tay ca ca một cái.

Rồi lại khoanh tay, vênh mặt lên nhìn sang hướng khác: “Đâu phải hôm nào muội cũng ra ngoài đâu chứ. Mà dù có ra ngoài thì chẳng lẽ Chu phủ không có ai tiếp đãi Thư Di sao?”

“Ha, coi muội vô trách nhiệm chưa kìa. Nàng ấy là bằng hữu của muội, muội không tiếp đãi thì ai tiếp đãi đây?” Chàng cũng không ngần ngại bắt bẻ lại nàng.

“Ơ, còn huynh mà không phải sao?”

Vốn Trương Thư Di đang lặng yên ngắm nhìn huynh muội hai người đấu khẩu, len lén mỉm cười. Ai ngờ nghe đến câu này lại lúng túng, chậm rãi đỏ mặt.

Chu Gia Ý cũng bất ngờ, không được tự nhiên ho nhẹ một tiếng, cả vành tai cũng hồng hồng: “Nói linh tinh! Coi chừng ảnh hưởng danh tiết của Trương tiểu thư.”

“Ơ, sao lại nói đến danh tiết rồi?” Nàng khó hiểu nhìn 2 người đang ngại ngùng trước mặt. Chuyện gì đây? Chẳng lẽ …