Vũ Nương Thập Phu

Chương 20: Không cần nể tình





Sắc trời ngoài cửa đã tối, cũng may phố buôn bán có chợ đêm, hai bên đường giăng đầy đèn lồng nối tiếp nhau, có một phong cách cổ xưa rất thú vị .
Cơ Nhi từ tốn bước đi, trên tay cầm quạt tròn quạt đi quạt lại khiến Liễu Tinh Kim đi đằng sau cảm thấy có chút kì quái, theo tính nết của nàng thì nhìn thấy Long Khiếu Thiên cho dù không lên tiếng, cả người phải tức giận mới đúng, làm sao tới giờ vẫn có thể nhẫn nhịn thế này chứ? Hắn thừa nhận bản thân mặc dù cùng ở chung với nàng nửa tháng, nhưng vẫn không thể hiểu rõ nữ nhân này .
“Cương Thi?” Giữa lúc Liễu Tinh kim trong lòng nghi ngờ thì Cơ Nhi gọi hắn .
“Chuyện gì?” Liễu Tinh Kim khóe miệng mỉm cười, hắn đã nói mà, tiểu nữ nhân này không có khả năng nhịn được .
“Ngươi biết nam nhân vừa rồi sao?” Cơ Nhi liếc xéo Liễu Tinh Kim đứng sau một cái .
“Long Khiếu Thiên? Không ai là không biết hắn !” Liễu Tinh Kim trả lời.
“Ừ, người nam nhân này kinh doanh cái gì ? Sao lại có qua lại với vương gia ?”

“Vân Thiên Bảo trong vòng hai năm việc kinh doanh đã trải rộng khắp thiên hạ, mọi lãnh vực đều có chạm qua, có điều hắn kinh doanh chính là gỗ và vải vóc, không quen biết với Vương gia .” Liễu Tinh Kim thành thật trả lời .
“Uh, tuổi tác của hắn không lớn nhưng thật là rất biết cách kinh doanh a.” khóe miệng Vũ Tuyết Cơ nổi lên nụ cười lạnh.
“Tuổi Long Khiếu Thiên chắc cũng không vượt quá hai mươi, những năm gần đây cũng rất quen thuộc với triều định, ở Dương Châu có thể nói là một tay che trời, kinh doanh lớn thì tự nhiên thân phận cũng khác biệt .”
“Ha ha ha , cám ơn ngươi cương thi , còn chưa từng nghe ngươi nói nhiều lời như vậy đấy.” Vũ Tuyết Cơ quay đầu mỉm cười nhìn khuôn mặt tuấn tú của hắn .
Liễu Tinh Kim sửng sốt, khuôn mặt lập tức khôi phục hình dáng núi băng, trong lòng bực bội bản thân cũng chỉ muốn cho nàng biết Long Thiếu Khiên này không dễ chọc thôi, nàng thật hay, dùng hắn tiêu khiển .
“Ha ha, đừng nóng giận nha, Cơ Nhi thích nghe ngươi nói chuyện mà.” Cơ Nhi giọng nói đặc biệt mềm mại, nhìn Liễu Tinh Kim với đôi mắt to cong cong mỉm cười, ngay lập tức lại hỏi : “Đúng rồi, ngươi nghĩ Vân Thiên Bảo có thể có địch nhân không ?”
Liễu Tinh Kim nghiêng khuôn mặt tuấn tú nhìn nàng, tức giận nói : “Buôn bán thì ai lại không có địch nhân .”
“Ha ha, nói rất đúng, đều nói không gian không thương*, việc buôn bán của hắn lớn như vậy nhất định là giẫm lên thi thể người khác mà lên.” Hai mắt Vũ Tuyết Cơ híp lại thành một đường, bên trong có một tia mãnh liệt lóe lên rồi biến mất , nhưng không qua được ánh mắt Liễu Tinh Kim.
*Không gian không thương: không gian ác/gian trá thì không phải thương nhân buôn bán.
Liễu Tinh Kim không đáp lại, trong lòng hắn dù sao thì tiểu nữ nhân này mới mười bốn tuổi, lại gây cho hắn cảm giác nàng trưởng thành hơn tuổi rất nhiều, hơn nữa về mọi mặt cũng không giống một đứa trẻ mười bốn tuổi, nghị lực khi luyện tập, tính khí nóng nảy không chịu khuất phục cùng với thần thái bình tĩnh vừa rồi, ánh mắt lợi hại, cũng đều làm cho hắn cảm thấy khó tin .
Cơ Nhi cũng không nói nữa, hai người ở trong đám đông yên lặng đi, cho đến khi quay trở lại Phiêu Vũ viện thì Xuân Hương viện đối diện có Từ mụ mụ đang đứng ở trước cửa canh nàng quay về, đứng phía sau là bốn vị hộ viện cao lớn thô kệch, xem ra là muốn giáo huấn Cơ Nhi.
Bởi vì sắc trời tuy muộn, nhưng vẫn chưa tới lúc kỹ viện mở cửa nên cửa lớn Phiêu Vũ viện vẫn còn đóng chặt, Cơ Nhi vừa nhìn thấy thế liền cười lạnh, nàng biết mấy người kia không phải là đối thủ của Liễu Tinh Kim .
“Tiểu tiện nhân ! Đứng lại !” Từ mụ mụ vẻ mặt dữ tợn, cất bước đi ra ngăn Cơ Nhi lại, hai tay chống nạnh bộ dạng thật giống con heo mập bự.
“Ha ha ha , Từ mụ mụ ngươi nên giảm béo, cứ như vầy thì nam nhân đều bị ngươi đè chết, Xuân Hương viện của ngươi còn có ai đến nữa chứ.” Cơ Nhi trước tiên trổ tài võ mồm cực nhanh .

“Ngươi, ngươi, không biết xấu hổ ! Hai tỷ muội ngươi đều là dâm oa đãng phụ ( phụ nữ dâm đãng)!” Từ mụ mụ tức giận chửi ầm lên.
“Cương thi giao cho ngươi, không cần để lại mặt mũi cho ta.” Cơ Nhi vốn không còn tươi cười, thay vào đó chính là một thân lãnh khí, thân hình nhỏ bé dời về phía bên cạnh nhượng đất cho Liễu Tinh Kim.
“Vâng, tiểu thư!” biểu hiện của Liễu Tinh Kim lúc này chính là một thuộc hạ trung thành, chỉ thấy hắn đứng ở trước mặt Từ mụ mụ, nhìn về bốn hộ viện cao lớn đứng ở sau lưng nàng âm lãnh nói : “Cùng lúc lên !”
“Đánh cho ta, không thương tiếc đánh chết bọn nó, tiểu tiện nhân !” Từ mụ mụ nổi nóng nói xong lập tức tránh ra .
Chỉ thấy bốn nam nhân vung quyền hướng về phía Liễu Tinh Kim đánh tới, xen lẫn trong đấy là âm thanh khinh miệt .
“Tiểu tử , ngươi muốn chết !”
Liễu Tinh Kim không rút trường kiếm bên hông hắn, cả người bay lên, chân dài vụt nhanh, tốc độ cực nhanh sau một cái lăng không trở mình ra sau thì bốn đại hán té trên mặt đất, gào thét như heo chết, Liễu Tinh Kim phủi bụi trên tay khinh thường hừ lạnh một tiếng, lui về phía sau Cơ Nhi .
“Ha ha , quả nhiên là một nhà , một đại đầu heo mập thêm bốn con heo vô dụng đúng là mất mặt, Từ mụ mụ , Cơ Nhi đỏ mặt vì ngươi, Cương thi, chúng ta trở về uống canh đậu xanh, khí trời thật là oi bức nhiều muỗi thật đấy, ai !”Cơ Nhi hết lời châm chọc , xoay người thoải mái mà đi vào trong cửa nhỏ bên cạnh Phiêu Vũ viện .
Từ mụ mụ bị hù đến hai chân run rẩy , thoáng cái ngã ngồi ở trước cửa khảm đá, bốn người té trên mặt đất đã đứng lên sợ người đi đường chế giễu.
“Từ mụ mụ, đã xảy ra chuyện gì ?” Long Ngũ đứng trước mắt Từ mụ mụ đang sợ tới mức sắc mặt tái nhợt .

“Long thị vệ, ngươi, ngươi tới vừa đúng lúc.” Từ mụ mụ thấy rõ người trước mắt thì lập tức lộ ra nụ cười .
“Nàng kia là ai” Long Ngũ thanh âm lạnh lùng nói .
Tiểu tiện nhân kia là Vũ Linh Nhi muội muội Vũ Tuyết Cơ a, tỷ nàng vừa chết, nàng ta muốn tìm Xuân Hương viện chúng ta báo thù , Long thị vệ , ngươi cần phải kêu Long bảo chủ làm chủ cho chúng ta a.” Từ mụ mụ lập tức cáo trạng .
“Vũ Tuyết Cơ ? Vũ Linh Nhi ? Hứ…” Long Ngũ sắc mặt lạnh lùng lập tức biến đổi , thầm nghĩ chẳng thể trách bảo chủ lại cảm thấy tiểu nữ nhân này quen thuộc, thì ra các nàng là hai tỷ muội.
“Đúng, nàng ta hồng bài tương lai của Phiêu Vũ viện, rất kiêu ngạo, bảo chủ nếu không ra mặt thì Xuân Hương viện chúng ta có thể bị bọn chúng coi thường, tiểu tiện nhân kia giờ đã lẳng lơ tới tận xương, đợi nàng lớn lên thì còn tới mức nào?” Từ mụ mụ thêm mắm thêm muối .
“Nam nhân bên cạnh nàng là ai?” Long Ngũ cảm thấy được Liễu Tinh Kim quyết không phải hộ viện kỹ viện thông thường.
“Còn không phải là xú nam nhân bị tiểu tiện nhân kia lừa, đi theo nàng hình như được một thời gian rồi, giống y như con chó thật mất mặt nam nhân .”
“Câm mồm ! Ngươi cũng nên đi rửa cái mồm của ngươi đi, khiến mặt mũi Xuân Hương viện đều mất hết, lát nữa bảo chủ sẽ tới , cẩn thận cái đầu của ngươi!” Long Ngũ hung hăng trừng mắt liếc nhìn Từ mụ mụ một cái rồi xoay người rời đi, để Từ mù mụ bị hù đến rụt cả cổ vội vàng trốn vào Xuân Hương viện .