Vợ Yêu Cùng Cục Cưng Của Tổng Tài Đã Trở Về

Chương 129



Chương 129: Để lại cho con trai chú

Trước kia sống ở nước ngoài, họ sống ở vùng quê, không được thấy những nhân vật tầm cỡ, mấy tên đỉnh đỉnh trong thôn sớm đã bị chúng đánh bại rồi.

Vì vậy, trong làng, chúng khiến cả làng yêu quý nhờ chỉ số IQ cao.

Giờ thì khác, ở các thành phố lớn, từ khi gặp Mục Lâm Kiên, chúng thấy trưởng thôn trong làng chẳng là gì cả, chúng muốn trở thành bá chủ thương mại và sở hữu đế chế kinh doanh của riêng mình giống như Mục Lâm Kiên.

“Mấy thứ đồ chơi trẻ con này để lại cho con trai của chú đi!” Lục Tâm bất hạnh đứng đó, ngay cả dũng khí nói chuyện vào cũng bị dập tắt.

Tất cả đều giống như những thiên thần nhỏ, nhưng sao cách nói chuyện rất trưởng thành, ngay lập tức không hề dễ thương nữa, như thể nhìn thấy Mục Lâm Kiên hồi còn nhỏ vậy.

“Đến ngồi đi, đừng đứng nữa! Nếu không Búp Bê về lại nói chúng cháu bắt nạt chú!”

Lục Tâm tủi thân chết đi được. Lặng lẽ bước tới, và ngồi với ba đứa nhỏ.

“Ông chú bad…boy!” Chữ “bad” kéo dài hơn một chút, mỗi lần cảm thấy đều là đang mắng mình.

“Đổi tên được không?” Lục Tâm bất lực.

“Chú là đồ cặn bã. Chú có thể suốt ngày đi đón gái và chơi với phụ nữ. Nếu không gọi là cặn bã thì gọi là trai bao. Chọn một trong hai đi.”

Anh thực sự sợ hãi ba con đầu gấu đau đầu này.

“Mà Búp Bê của chúng cháu đêm nay có về không?” Vấn đề trở lại một lần nữa.

Lục Tâm do dự nói: “Mấy ngày sau! Hiện tại là đi công tác. Bởi vì vừa rồi đi bệnh viện kiểm tra, sau đó đi công tác luôn.”

“Đừng giấu giếm chúng cháu” Ba con mắt sắc bén đảo qua.

“Chú không giấu giếm chuyện đó với các cháu! Mà quan hệ của các cháu và Vũ Vân Hân là gì?”

“Một mối quan hệ không xác định.” Không thể nói chuyện tử tế được.

Ba đứa nhỏ có cái miệng rất kín, biết tính toán chính xác nên không thể thăm dò được.

“Muộn rồi, đi ngủ đi!” Ba đứa trẻ vừa nhìn thời gian, đã là mười hai giờ tối, vẻ kiêu ngạo vừa rồi trong chốc lát đã bị đánh tan.

Chúng vẫn là những đứa trẻ và luôn nhớ mẹ về đêm.

“Cháu nhớ Búp Bê” Há Cảo là đứa đầu tiên không nhịn được, vừa nói vừa khóc, sau đó là Bánh Bao.

Chỉ có Màn Thầu cúi đầu im lặng.

“Cô ấy sẽ về sớm thôi, các cháu đi ngủ trước đi, có lẽ lúc tỉnh dậy sẽ nhìn thấy Búp Bê đấy.”

Ba đứa nhỏ cau mày nhìn ra ngoài cửa sổ, từ sáng đến tối sẽ phát hoảng nếu không thấy Búp Bê.

“Ngoan nào! Mai Búp Bê sẽ về thôi.” Lục Tâm biết rất rõ rằng Vũ Vân Hân sẽ không trở lại vào ngày mai.

Nhưng kéo dài được tiếng nào hay tiếng ấy.

Đứa nhỏ không muốn rời khỏi phòng khách, cứ ngồi trên sô pha, buồn ngủ đến mức không mở mắt ra được, vẫn phải ngồi đó đợi.

Lục Tâm phải mang chăn từ trong tủ ra và giúp chúng đắp. Có hàng tá bức ảnh của họ trong phòng ngủ, mỗi bức đều là bốn người. Trong những bức ảnh ấm áp, Vũ Vân Hân trông giống mẹ của chúng. Lục Tâm đã chụp bức ảnh và gửi cho Mục Lâm Kiên. Sau hơn mười giờ chờ đợi, phẫu thuật cuối cùng cũng kết thúc. Mục Lâm Kiên lo lắng cả ngày, đứng dậy đi tới.

“Tổng giám đốc Mục, cô Hân đã qua khỏi cơn nguy hiểm. Phẫu thuật rất thuận lợi!”.

Những lời này khiến anh nhẹ nhõm ngay lập tức.

“Thật may là không có chấn thương thứ cấp, nếu không kết quả thật sự không thể tưởng tượng nổi. Bây giờ khi hết thuốc mê, cô Hân sẽ tỉnh lại.”

Mục Lâm Kiên bước vào phòng và nhìn người đang nằm trên giường. Một khuôn mặt nhợt nhạt và không chút máu, nhỏ nhắn và đáng yêu. So với Vũ Vân Hân bốn năm trước, Vũ Vân Hân càng ngày càng yếu. Băng trên đầu khiến anh cảm thấy xót xa. Nếu anh coi chừng cô chặt hơn, mọi thứ sẽ không xảy ra.

“Màn Thầy, Há Cảo, Bánh Bao..” Vũ Vân Hân đột nhiên khẽ mở môi, lí nhí thì thầm.