Vợ Yêu Anh Muốn Tái Hôn

Chương 262



Chương 262: Còn trẻ mà ho ra nhiều máu sẽ chết sớm (3)

 

Tôi bật cười, nhìn tấm ảnh trắng đen
trên bia mộ, tôi không thể không rơi nước
mắt, tim tôi rỉ ra máu. Tôi biết, cậu ấy sợ tôi
vừa mất đi đứa bé, lại biết cậu ấy xảy ra
chuyện, sẽ không thể chịu nổi, không thể
bước tiếp được nữa.

“Cậu ấy có đề lại lời nào không?”

“Cậu ấy nói đứa bé để lại cho cậu nuôi
dưỡng, cậu tự mình đặt tên, sau này có
đứa bé ở với cậu, cậu không phải lo sẽ
không có người thân.”

John nói rất bình tĩnh, dường như
những lời này đã diễn tập hàng nghìn lần
rồi vậy.

Cả người tôi đều đang ở một nơi lạnh
lẽo, nhưng trán tôi lại không ngừng đổ mồ
hôi lạnh.

Cố gắng nhịn lại nỗi đau trong lòng,
tôi cười yếu ớt nói: “Được”

Ngay khi vừa nói xong chữ được, cồ
họng tôi tràn lên một vị tanh ngọt, gần như
trong một khoảnh khắc.

Phụt một cái, một ngụm máu phun ra.

Tiếp theo truyền đến một cơn đau
thấu tim, đau đến nỗi xương cốt rã rời.

“Thẩm Xuân Hinh.”

“Tổng giám đốc Thẩm”

John ôm tôi vào lòng, con ngươi có tia
đỏ, tức giận nhìn Hoàng Nhược Vi: “Cô
không biết cô ấy bị bệnh trầm cảm sao?
Cô dẫn cô ấy đến đây là muốn hại chết cô
ấy sao?”

Hoàng Nhược Vi có chút sững sờ,
hoảng sợ một lúc, luống cuống lắc đầu:
“Tôi không biết, tôi chỉ nghĩ rằng anh có
nguyên nhân nào đó nên mới không muốn
cho cô ấy biết. Cho nên…”

“Mau đưa cô ấy đến bệnh viện.” Trần
Húc Diệu vẫn luôn không lên tiếng đột
nhiên nói, sắc mặt tái nhợt.

Trong đầu tôi đều là tiếng ong ong,
tỉm tôi đau đến mức không thở được.

Mơ hồ bị John bế lên xe, không lâu
Sau đã đưa tôi đến bệnh viện.

Tôi vồn nghĩ ý thức của mình ít ra có
thề cố chịu đựng được cho đến bệnh viện,
nhưng cuối cùng vẫn ngất di.

Dưỡng như tôi đã ngủ một giấc rất dài,
dài như cả cuộc đời vậy.

Đến lúc tỉnh dậy, nhìn thấy đầu tiên là
trần nhà màu trắng, sau đó mới phát hiện
ra đây là bệnh viện.

“Tình rồi, Xuân Hinh tỉnh rồi” John
kích động nói, sau đó là Trần Húc Diệu và
Hoàng Nhược Vi.

Tôi nhìn bọn họ, đầu óc vẫn chưa định
thần lại, ngây người nói: “Mọi người đều ở
đây sao?”

Hai mắt Hoàng Nhược Vi sưng đỏ nhìn
tôi: “Cô ho ra máu, đã hôn mê một ngày
một đêm rồi”

Tôi ngần ra, trong đầu vẫn còn cảm
giác cực kỳ khó chịu, cố nhịn khó chịu nói:
“Cậu ấy ra đi như thế nào?”

John mím môi, yết hầu hơi động, có
chút đau lòng tràn ra: “Xuân Hinh, chuyện
đã qua rồi, chúng ta không nhắc đến nữa,
được không?”

Tôi nhìn trần nhà, cảm thấy toàn thân
mình chỗ nào cũng đau, giọng nói bình
thản: “Tôi biết cậu lo cái gì, nhưng mà John

cậu ấy ra đi như thế nào mà tôi cũng
không biết, cậu cảm thấy tôi có thể an tâm
sống được sao?”

Cậu ta cúi đầu, hai tay ôm đầu, ngón
tay mảnh khảnh cào vào trong tóc, giọng
nói khàn đặc: “Tối hôm cậu xảy ra chuyện
cậu ấy bị người ta lừa đến cửa nhà Trần
Húc Diệu, sau đó có người nói với cậu ấy,
bởi vì cậu rời khỏi nhà họ Phó đi tìm cậu ấy
nên mới bị Lâm Uyên tìm người bắt đi suýt
chút nữa một xác hai mạng. Cậu ấy biết vì
cậu ấy mà cậu mới rơi vào tính thể nguy
hiểm như vậy, cho nên cảm xúc không ồn
định, trên đường vội vàng đến thăm cậu đã
xảy ra chuyện. Lúc đó cậu ấy chảy rất
nhiều máu, nên biết mình không thể sống
được nữa, cho nên mới tạm thời giao đứa
bé cho tôi, để tôi giao cho cậu nuôi
dưỡng.”

Giọng nói của cậu ta nghẹn ngào:
“Cậu ấy sợ cậu vừa bị mất con, lại biết tin

cậu ấy xảy ra chuyện, sợ cậu không chịu
được cú sốc này, cho nên mới đề tôi nuôi
đứa bé nửa năm, mới được nói cho cậu
biết.”

Chỉ trong vòng một năm, tôi đều nhận
lấy sinh ly tử biệt. Tôi nhìn lên trần nhà, tầm
nhìn hơi mờ, ánh mắt rất đau, nhưng không
nói lời nào.

Im lặng một lúc lâu tôi mới tìm lại được
giọng nói của mình: “Là ai nói cho cậu ấy
biết?”

Lúc đó bụng cô ấy đang rất to, sau khi
một tháng tôi xảy ra chuyện, tôi ở cùng với
Cố Diệc Hàn, trong khoảng thời gian đó,
tôi đã từng thử rất nhiều cách để kết liễu
cuộc đời mình.

Cố Diệc Hàn bận chăm sóc tôi, theo
tính cách của anh ta, nếu như tôi không
chủ động đi gặp Lý Vũ Linh, anh ta căn

bản sẽ không chủ động đi tìm, huống hồ là
đi kích thích Lý Vũ Linh.

Thủ đoạn thâm độc này…

“Là Lâm Diên trợ lý của Trịnh Tuấn
Anh” Cậu ta mở miệng, thanh âm có chút
lạnh lùng.

Lâm Diên.

Tôi cau mày, không khỏi nhớ đến
người phụ nữ ăn mặc hờ hang dưới ánh
mặt trời kia, người phụ nữ bị Mạc Hạnh
Nguyên sỉ nhục ở Khách sạn Hoàng Gia.

“Là cô ta sao?”

John gật đầu: “Cô ta chủ động đi tìm
Vũ Linh, tôi không biết cô ta nói cái gì với
Vũ Linh, nhưng sau khi Vũ Linh nói chuyện
với cô ta thì tâm trạng rất tệ. Khi Vũ Linh ra
đi, cô ấy nói không bao giờ được nói cho
Trịnh Tuấn Anh chuyện của đứa bé.”

Không được nói cho Trịnh Tuấn Anh
chuyện của đứa bé?

Tôi không nói gì, đời người mà, bất
luận thế nào cũng phải độc ác một chút,
có lẽ lúc đầu quá yếu đuối, cho nên mọi
người mới cho rằng bạn là một người dễ
bắt nạt.

Thấy tôi không nói chuyện, chỉ nhìn
chằm chằm trần nhà, John mờ miệng gọi
tôi một tiếng: “Xuân Hinh, cậu…”

“Tôi không sao.”

Tôi mờ miệng, kéo mọi cảm xúc
xuống, nhìn Hoàng Nhược Vi nói: “Chuyện
này có thể cần cô giúp tôi rồi.”

Hoàng Nhược Vi hơi ngừng lại, sau đó
gật đầu: “Được”

Tôi gật đầu: “Cảm ơn.”

“Cô không cần nói cảm ơn, đây là việc
tôi nên làm Cô ấy mờ miệng, nghiêm túc
nói.

Tôi biết, cô ấy đang cảm ơn tôi vì
chuyện tôi giúp đố Lâm Đình, nhưng cuối
cùng trong lòng vẫn biết ơn cô ấy.

Nhìn sang .John, tôi động cơ thể vẫn
rất đau, cà người đều đau nói: “John, lúc
nào thì tôi có thể xuất viện?”

“Bác sĩ kiến nghị cậu nên tĩnh dưỡng
thêm mấy ngày nữa”

Cậu ta nói, thấy tôi có ý đứng dậy, cậu
ta đỡ tôi dậy, mờ miệng: “Sắp đến tết rồi,
Xuân Hinh, hứa với tôi, mọi chuyện đều đặt
hết xuống, chúng ta cùng nhau vui vẻ ăn
tết, được không?”

Tôi gật đầu, cười nói: “Được, có điều,
tôi cần phải về Hà Nội một chuyến, bên đó
tôi vẫn còn chuyện phải xử lý, đợi tôi sắp
xếp xong mọi chuyện, tôi sẽ về Giang Ninh,
đón tết cùng cậu và đứa trẻ.

Cậu ta hơi nhíu mày: “Không thể đợi
đến năm sau sao?”

Tôi lắc đầu: “John, có thể tối nay tôi
phải bay gấp sang đấy rồi, tôi nhận chú ba
nhà họ Thẩm là cha nuôi, tối mai sẽ nhập
vào gia phả, cho nên tôi nhất định phải về.”

“Là chú ba nhà họ Thẩm? Thẩm Quang?”

Tôi gật đầu: “Ừm.”

Cậu ta nhíu mày: “Là vì mối quan hệ
với Thầm Minh Thành sao?”

“Ừm”

Cậu ta mím lâu, một lúc lâu không nói gì.

Một lúc lâu sau, mới nhìn tôi nói: “Vậy
được, tôi ð Giang Ninh đợi cậu quay lại ăn
tết cùng tôi.

“Ùm”

Ngừng một chút, tôi nhìn cậu ấy nói:
“Đứa bé… đã được đặt tên chưa?”

Cậu ta lắc đầu: “Đợi cậu đặt tên, Vũ

Linh nói, để đứa bé theo họ của cậu, như
thế… đứa bé cũng thân thiết với cậu hơn.”

Tim tôi vặn vẹo đến đau nhức, mờ
miệng, rất khó chịu: “Con trai hay con
gái?”

“Con gái.”

“Vậy gọi là Lý Hinh đi, biệt danh đề
cậu đặt.”

John ngẩn ra nói: “Thầm Lý Hinh, lấy
tên của cậu và Vũ Linh?”

Tôi gật đầu, đôi mắt có chút xót: “Mọi
ánh sáng và sự ấm áp mà tôi và Vũ Linh đã
bỏ lỡ, đều để cho nó”

Cậu ta gật đầu, nghĩ một chút nói:
“Vậy biệt danh gọi là Tuệ Minh, được
không?”

“Rất hay, biệt danh như vậy vừa phổ
biến vừa mới lạ, nghe hay hơn cục thịt nhỏ
nhiều.” Trần Húc Diệu mở miệng, rất đồng điệu.