Vợ Yêu Anh Muốn Tái Hôn

Chương 255



Chương 255: Người đã di rồi lại quay trờ về (3)

 

Ngồi giữa thành phố đông
đúc tấp nập, những cơn gió của
thủ đô mát rượi, tôi nhâm nhi mấy
miếng đồ ngọt xong cũng không
ăn nổi tiếp được nữa.

Tôi thấy trong túi vẫn còn dư
rất nhiều, trong lòng không khỏi có
chút tiếc nuối, tôi chần chừ một lát
sau đó đứng dậy chuẩn bị vứt vào
thùng rác.

“Tổng giám đốc Phó, khách
mà anh sắp xếp đã được đặt
xong rồi.’ Giọng nói của một người

cách đó không xa truyền đến.

Đọc Full tại truyen.one

Tôi ném túi đồ ngọt trong tay
vào trong thùng rác, bất giác đánh
mắt liếc sang nhìn.

Một người đàn ông mặc vest
đen đang đưa túi tài liệu trên tay
cho một người trong chiếc Bentley
màu đen ở bên đường.

Xem ra hai người này đang
bàn giao công việc, thấy thời gian
cũng không còn sớm nữa nên tôi
cũng đi về.

Nhưng đúng thời khắc tôi
chợt nhìn thấy người đàn ông ngồi
ở hàng ghế sau, khuôn mặt lạnh
lùng xuất chúng, vẻ mặt cương
nghị, khuôn mặt ấy vừa quen thuộc
lại vừa xa lạ.

Cố Diệc Hàn!

Anh ta… là anh ta sao?

Tôi khựng lại vài giây, gấp gáp
không kịp lấy túi xách đề ở trên
ghế mà lon ton chạy về phía chiếc
xe.

“Cố Diệc Hàn!” Tôi vội gọi,
người đàn ông trong xe dường như
nghe thấy giọng nói của tôi, khuôn

mặt tuấn tú cũng hơi khựng lại.

Ảnh mắt lạnh lùng liếc nhìn về
phía tôi, sau đó khuôn mặt không
chút cảm xúc nhận lấy tài liệu,
đóng cửa lại rồi phóng xe di.

Tôi chạy theo xe và hét lên vài
tiếng: “Cố Diệc Hàn!”

Nhưng chiếc xe đó cứ lao đi
hoàn toàn không có ý định dừng
lại, đúng lúc đang ð ngã tư đèn
giao thông, chiếc Bentley màu đen
từ từ dừng lại.

Tôi vui mừng khôn xiết chạy
lao về phía trước, nhưng tôi lại gấp
gáp đến mức không để ý đến có

một chiếc xe khác đang lao tới.

Đợi đến khi tôi kịp nhận thức
được việc mình bị xe đụng trúng
thì lúc ấy tôi đã nằm sõng soài trên
mặt đất.

Đầu gối và khuỷu tay có cảm
giác vừa tê vừa nhói.

“Cô ơi, cô không sao chứ?”
Người tài xế đụng trúng tôi bước
xuống xe có chút lo lắng đỡ tôi
đứng dậy, áy náy nhìn tôi xin lỗi:
“Xin lỗi, tôi không cố ý. Vừa nãy đột
nhiên cô chạy lao ra, tôi thật sự
không nhìn thấy.”

Tôi lắc đầu, tôi vẫn chưa kịp
trả lời anh ấy, tôi vừa ngẩng đầu lên
y trờ về

nhìn chiếc Bentley thì nó đã vượt
xa tầm mắt của tôi rồi.

Lúc này trong lòng đột nhiên
tràn đầy cảm giác nghi hoặc, vừa
rồi chắc chắn tôi không nhìn nhầm,
người đó chắc chắn chính là Cố
Diệc Hàn.

Nhưng mà, anh ta không phải
đã…

“Cô ơi, tôi đưa cô đến bệnh
viện để kiểm tra nha, tôi thấy cô
đang chảy rất nhiều máu, cũng
không biết vết thương như thế nào
rồi?”

Người tài xế lại lên tiếng nói,
sắc mặt của anh ấy hơi tái nhợt, có

vẻ như đang sợ hãi.

Tôi choáng váng trong giây
lát, hoàn hồn trờ lại mới thấy đầu
gối và khuỷu tay của mình có rất
nhiều máu.

Trước đây vết thương ở bệnh
viện do chắn miếng kính thủy tinh
thay cho Phó Thắng Nam đã lành
rồi, nhưng vừa rồi chỗ đó lại bị xe
đụng trúng cho nên lại bầm tím
lên.

Vết thương bị rách hơi lớn nên
máu chảy ra rất nhiều.

“Vậy thì phiền anh rồi.” Bây giờ

tôi cũng không thể tự lái xe được
cho nên cũng không còn cách nào
khác.

Tại bệnh viện.

Bác sĩ lau và rửa vết thương
cho tôi, tài xế giúp tôi thanh toán
tiền thuốc men, tiền kê đơn thuốc,
anh ấy nhìn tôi với ánh mắt đang
cảm thấy đầy tội lỗi.

Tôi thấy anh ấy đang vội mà
vẫn còn chăm sóc mình như thế
này, tôi cũng không khỏi cảm thấy
có lỗi rồi nói: “Hôm nay là trách
nhiệm của tôi mới đúng, lại còn
phải nhờ anh đưa tôi đến bệnh

viện chữa trị, xong rồi lại còn chăm

sóc tôi. Tôi cũng thực sự xin lỗi, tôi
không sao rồi, anh bận gì thì cứ di
trước di.”

Anh ấy nhìn vào đầu gối đầy
máu của tôi và nói: “Tôi là người đã
đụng trúng cô làm cô bị thương, tôi
thực sự xin lỗi. Cô liên lạc với người
nhà của cô đi, đợi họ tới, tôi bằng
lòng chịu mọi trách nhiệm.”

Người này thật thành thật, tôi
cũng không muốn làm anh ấy
chậm trễ công việc của mình, thúc
giục anh ấy mấy lần nói rằng
không cần phải chịu trách nhiệm gì

cả, thê nhưng anh ây lại kiên quyêt
đợi người nhà tôi đến để thương
lượng với họ.

Tôi bất lực nên cũng đành gọi
cho Phó Thắng Nam.

Giọng nói qua điện thoại của
Phó Thắng Nam có chút trầm mặc:
“Ăn cơm chưa?”

Tôi mở lời, có chút hơi gượng
gạo nói: “Phó Thắng Nam, bây giờ
anh có bận gì không?”

Phó Thắng Nam nói: “Có
chuyện gì vậy?”

“Vừa rồi em bị xe đụng, bị
một chút. Anh đến bệnh
viện được không?”

“Bị xe đụng sao?” Anh nói,
giọng điệu khá nghiêm trọng lo
lắng.

Tôi cũng không muốn giải
thích nhiều nên nói đại: “Ừ, chỉ là bị
thương một chút thôi, anh có thể
qua đây được không?”

“Địa chỉ?” Anh vừa nói xong
bèn đề điện thoại ra xa nói: “Hôm
nay kết thúc cuộc họp tại đây, mọi
người về nhà thảo luận cách giải
quyết vấn đề một cách cụ thể.
Cuộc họp kết thúc!”

“Anh vẫn đang họp à?” Tôi hơi

ngạc nhiên, bất giác nhìn giờ trên
điện thoại, đã sáu giờ rồi.

Anh ừ một tiếng rồi nói: “Địa
chỉ ð đâu?”

“Bệnh viện Nhân Dân. Anh đi
từ từ thôi, cũng không có vấn đề gì
lớn đâu.” Tôi nói xong bèn cúp
máy.

Người tài xế nhìn tôi, ánh mắt
thoáng hiện lên sự lo lắng và dằn
vặt tự trách mình.

Khoảng mười lăm phút sau.

Phó Thắng Nam đã đến nơi.

Anh vội vàng đi tới, trên người
vân mang theo vẻ lạnh lùng, anh
thấy tôi đang nằm trên giường
bệnh thì cau mày rồi quay sang nói
với cô y tá ở bên cạnh: “Cô ấy sao
rồi?”

Cô y tá ngây người ra, đôi mắt
thanh tú của cô ấy sáng lên, khuôn
mặt hơi ửng đỏ, nói: “Cũng may
đều là vết bầm thôi, nhưng vết
thương ban đầu lại bị rách to ra
nên mới như vậy, những chỗ khác
đều không sao hết, nghỉ ngơi vài
ngày là sẽ ổn. ”

Phó Thắng Nam ừ một tiếng,
đôi mắt đen tuyển của anh nhìn

chăm chăm vào trên người tôi, anh

mím môi, không nói gì mà chỉ nhìn
sang người tài xế đang có chút sợ
hãi trước khí thế của anh ð bên
cạnh.

“Trách nhiệm của cô ấy, hay là
anh?”

Người tài xế hơi sững sờ trước
giọng điệu lạnh lùng của Phó
Thắng Nam, anh ấy sợ hãi ấp úng
nói: “Tôi đang lái xe với tốc độ bình
thường thì cô này đột nhiên chạy
lao tới làn đường, tôi không kịp
phanh nên mới tông vào cô ấy. Tôi
thực sự xin lỗi, tôi không cố ý.”

Phó Thắng Nam nhìn tôi nói:
“Đúng vậy sao?”

Tôi gật gật đầu, ừ nhẹ một
tiếng rồi nói: “Tôi không sao, cũng
không có gì nghiêm trọng, người
nhà của tôi cũng ở đây rồi, cám ơn
anh, anh cứ đi làm việc của anh đi.”

Có lẽ người lái xe cảm nhận
được sự lạnh lùng toát ra từ người
của Phó Thắng Nam cho nên có
chút dè dặt, anh ấy khẽ gật đầu,
nói thêm vài câu xin lỗi rồi rời đi.

Nhưng cô y tá ban nãy vừa
vào thay thuốc vẫn chưa rời đi, cô
ấy đứng bên giường thu dọn lọ
thuốc, đôi mắt thanh tú thỉnh
thoảng liếc qua nhìn Phó Thắng
Nam.

Ngoại hình của Phó Thắng
Nam vốn đã xuất chúng, nồi bật và
chói lọi trong đám đông, hơn nữa
khí chất cao quý, lạnh lùng của anh
chắc chắn sẽ thu hút làm mê hoặc
rất nhiều cô gái.

“Có chuyện gì vậy?” Phó
Thắng Nam nói, ánh mắt của anh
rơi vào cánh tay và đầu gối đang bị
băng bó của tôi.

Tôi suy nghĩ một hồi rồi nói:

“Đang đi thì mất tập trung nên vô

tình bị đụng phải. Như thế nào thì
anh cũng thấy rồi đó.”

Anh nhướng mày nói: “Vậy
mắt em đề tượng trưng thôi hay
sao?”

Tôi mím môi nghiêng đầu nhìn
anh nói: “Không phải bây gið anh
nên ôm em an ủi em sao? Sao lại
còn trách mắng em?”

Cuối cùng cô y tá thay thuốc
cũng đi ra ngoài, tôi ngầng đầu lên
nhìn Phó Thắng Nam nói: “Anh
đừng có lạnh như băng như vậy
chứ, anh như thế này làm em cảm

thấy anh không quan tâm em đâu.”

quay trở về

Ảnh bước đến gần tôi, cần
thận nhìn kỹ chỗ băng bó của tôi
rồi thờ dài nói: “Lần sau đi bộ nhớ
nhìn đường coi xe, may là đây chỉ
bị thương nhẹ, nếu nghiêm trọng
hơn thì tôi sẽ phải nhận xác của
em rồi.”

Tôi…

Lối suy nghĩ của người đàn
ông này thật kinh khủng quá di.

Anh nhìn thấy túi đồ ngọt bên
cạnh túi xách của tôi sau đó nói:
“Đi mua đồ rồi bị đụng xe sao?”