Vợ Yêu Anh Muốn Tái Hôn

Chương 137



Chương 137: Phó Bảo Hân là người thứ ba?

Người con trai như thế này đúng là cực phẩm
nhân gian.

“Thẩm Xuân Hinh” Có tiếng gọi ở bên tai, cả
người tôi như cứng lại, tiếp tục tiến vê phía phòng
khách.

Phó Bảo Hân nở nụ cười: “Cháu đang có bầu,
bụng cũng khá lớn rồi, đi đường phải cẩn thận
chút”

Tôi gật đầu, tôi có cảm giác có ai đó ở đằng

sau đang nhìn tôi, tôi bất giác quay đầu nhìn lại.

Cố Diệc Hàn nhìn tôi với đôi lông mày sắc
bén, bốn mắt chạm nhau, tôi bỗng rùng mình, tôi
theo bản năng nở một nụ cười, nhẹ gật đầu biểu
thị lời chào hỏi với anh ta.

Cố Diệc Hàn nhếch lông mày, ngoài ra không
có bất cứ hành động dư thừa khác, cúi đầu tiếp

tục đọc sách.

Phòng khách của Nhà họ Cố rất sang trọng,
hào nhoáng, dưới cầu thang có đặt một chiếc đàn
Piano rất đắt tiên, chiếc đàn này được bảo dưỡng
rất tốt.

Phó Bảo Hân phân phó người đi chuẩn bị đồ
ăn, rồi ra chào hỏi tôi và Phó Thắng Nam, chúng
tôi ngồi tại sảnh tiếp khách, đôi mắt bà toát lên vẻ
ấm áp, dịu dàng nói: “Chú Cố của cháu đang ở
công ty rồi, một lúc nữa chú ấy sẽ trở về”

Nói xong, bà ấy nhìn sang phía tôi cười nói:
“Cháu mang thai cũng được bảy tháng rồi nhỉ, đã
biết ngày dự sinh chưa?”

Tôi cười cười nhìn sang phía Phó Thắng Nam
nói: “Anh ấy đã chuẩn bị xong hết rồi ạ?”

Phó Bảo Hân gật đầu, trên mặt hiện lên ý
cười, nụ cười làm người đối diện cảm thấy ấm áp.

Nói chuyện phiếm một hồi, Phó Bảo Hân đưa
chúng tôi ra sân ngồi uống trà, cô cháu gặp nhau

nhưng Phó Thắng Nam khá kiệm lời, chủ yếu là

Phó Bảo Hân hỏi chuyện.

Bà ấy hỏi chuyện của nhà họ Phó những năm
gần đây, hỏi vê Phó Thắng Nam, hỏi về công ty,
hỏi về những người có liên quan đến anh, nhưng
chỉ không hỏi về cha Phó.

Phó Thắng Nam rất điềm tĩnh trả lời từng câu
hỏi của bà, tôi thấy mắt Phó Bảo Hân đang hồng
lên, rưng rưng nước mắt, tôi hơi đứng dậy nói: “Cô
với anh ở đây nói chuyện nhé, cháu ngồi lâu nên
eo có chút không được thoải mái, cháu ra ngoài
đi dạo chút”

Phó Bảo Hân đứng dậy sắp xếp: “Ở nhà cô có
bác sĩ, hay là để cô bảo người mời ông ấy tới

khám cho cháu nhé?”

Tôi vội vàng lắc đầu từ chối: “Không cần đâu
cô, cháu ra ngoài vận động một chút là được rồi,

mọi người cứ tiếp tục nói chuyện đi”

Phó Thắng Nam nhìn về phía tôi nói: “Em đi đi,

chú ý an toàn nhé.”

Thấy vậy, Phó Bảo Hân cười nhẹ, cảm kích

nhìn tôi, chuyện nhà họ Phó nếu như Phó Thắng
Nam không chủ động nói thì tôi cũng không tiện
hỏi. Phó Bảo Hân là một người phụ nữ tao nhã
thanh lịch, chắc chắn sẽ không muốn bị người
khác nhìn thấy bộ dạng thất thố của mình.

Vườn hoa nhà họ Cố rất rộng lớn, tôi đi ven
theo những viên đá cuội một hồi rồi tìm một nơi
râm mát để ngồi, nhàn nhã ngắm nhìn phong

cảnh của khoảng sân này.

Cố Diệc Hàn xuất hiện đã làm ảnh hưởng đến

bầu không khí an tĩnh này rồi.

Người đàn ông này dáng vẻ cao gầy, khi đứng
trước mặt tôi, có chút toát ra vẻ cao cao tại
thượng.

Tôi đứng dậy, lịch sự nở nụ cười nói: “Chào
anh”

Anh ta nhướng lông mày, trong tay vẫn đang
cầm cuốn sách lúc nãy, ánh mắt dừng lại trên
bụng tôi nói: “Đứa bé này là con của nhà họ Phó

sao?”

Cậu nói này có chút bất ngờ, tôi mãi mới kịp
phản ứng, đây là hỏi về đứa con trong bụng tôi, tôi
gật đầu nói: “ Đúng. Tôi tên là Thẩm Xuân Hinh,

chào anh”

Anh ta gật đầu, cũng không nói gì thêm,

nhưng sự thù địch vẫn hiện lên trong ánh mắt.

Ánh mắt của anh ta khiến tôi hồ nghi vì tôi và
anh ta không quen không biết, tại sao anh ta lại
có địch ý với tôi?

Cũng may mà anh ta chỉ qua chào hỏi rồi đi

luôn.
Lúc bắt đầu ăn trưa là 2 giờ chiều rồi.

Trên bàn ăn, Phó Bảo Hân giới thiệu mọi
người với nhau, tổng cộng có 5 người, Phó Thắng
Nam, Phó Bảo Hân và tôi, ngoài ra con có hai
người khác, một người là Cố Diệc Hàn, một người
là Cố Vân Dương.

Cố Vân Dương nhìn dáng vẻ thì khoảng hơn
50 tuổi, người đàn ông này đã lăn lộn trong giới tài
chính lâu năm, không ngờ đối với người khác lại

tốt bụng và dịu dàng đến vậy.

Phó Bảo Hân và Cố Vân Dương, một người
đàn ông đã có tuổi, một người phụ nữ duyên dáng
yêu liều chưa đến 35 tuổi, khó tránh khỏi khiến
người ta hồ nghi, bàn tán.

Trong lòng tôi cảm thấy khó hiểu, sự xuất hiện
của một người tên là Trân Bảo Lan đã giải đáp
mối nghi hoặc trong lòng tôi.

Một bữa ăn vốn dĩ đang yên tĩnh, hài hòa thì
một người phụ nữ trung niên xuất hiện, tê tâm kiệt
phế đánh lên người Cố Vân Dương, bà ta lệ vương
đây mặt, giọng nói nghẹn ngào nói: “Cố Vân
Dương, anh nuôi tiểu tam, nuông chiều tiểu tam
tôi đều có thể bỏ qua, đều có thể thuận theo ý
anh, nhưng tại sao anh lại muốn đem quyền thừa
kế tài sản của công ty sang tên cho con đàn bà
kia? Con trai anh thì sao? Nó là con trai của chúng
ta cơ mà, chẳng lẽ anh muốn nó bị mọi người

cười chê sao?”

Người phụ nữ ánh mắt hung dữ nhìn sang

Phó Bảo Hân nói: “Phó Bảo Hân, cô cao tay lắm,
Trần Bảo Lan tôi đúng là không phải đối thủ của
cô, cũng không thể thắng được cô, mười năm rồi.
Cô phá tan hạnh phúc gia đình tôi, tại sao còn

muốn phá hoại tương lai của con trai tôi?”

Phó Bảo Hân có chút kinh ngạc, nhìn sang
nhướng lông mày hỏi Cố Vân Dương: “Anh chuyển

thừa kế tài sản công ty sang tên em làm gì vậy?”

“Tất cả những thứ này từ sớm đã là của em
rồi, hiện tại anh đã có tuổi, chắc không thể sống

lâu nữa”

Cố Vân Dương có chút cảm giác vô lực, nhìn
sang Trân Bảo Lan nói: “Tài sản dưới tên tôi đều
chuyển sang cho Minh Thành rồi, công ty của nó
ở nước Mỹ phát triển rất tốt”

Trần Bảo Lan ánh mắt rưng rưng: “Cố Vân
Dương, công ty là anh và tôi bao nhiêu năm cố
gắng mới gầy dựng nên, anh dựa vào đâu mà

đem nó chuyển cho người khác?”
“Bảo Hân không phải là người ngoài, cô ấy là

vợ của Cố Vân Dương này”

Cố Vân Dương nói xong, ánh mắt ông nhìn về
phía Cố Diệc Hàn âm thanh đầy vẻ mệt mỏi, già

nua nói: “Con đưa mẹ con về đi”

Cố Diệc Hàn nhướn lông mày, đôi mắt đầy vẻ
thờ ơ, lạnh lùng nói: “Nhà của bà ấy không phải là

đây sao?”

“Con…

Cố Vân Dương tức đến không thể thở nổi, liên
tục thở hắt ra vài hơi, Phó Bảo Hân dìu ông, vỗ
nhẹ lên lưng giúp ông dễ thở, nói: “Những thứ tài
sản của công ty, thật ra tôi chẳng cần, các người
không cần ép ông ấy, hiện tại cơ thể của ông ấy
không tốt, mời các người rời đi cho”

Lời nói này là nhằm vào Trần Bảo Lan và Cố

Diệc Hàn.

Trần Bảo Lan liền trừng mắt nhìn hai người
họ, trong ánh mắt tràn đây chán ghét và thù hận,
bà ta kéo tay Cố Diệc Hàn, trong giọng nói có chút

rung rẩy: “Diệc Hàn, con đưa mẹ về nhà đi”

Cố Diệc Hàn nhìn sang Phó Bảo Hân và Cố
Vân Dương, ánh mắt u ám, không có hành động gì
khác, nếu không phải là Trân Bảo Lan đang nghẹn
ngào nói với anh ta thì có lẽ bạo phát cơn tức giận

của mình lên hai người họ rồi.

Trận náo loạn ngày hôm nay không liên quan
tới tôi và Phó Thắng Nam, tôi nhẹ nhàng thở ra
một hơi, trong lòng cũng đã sáng tỏ vài phần lý do

vì sao ông Phó không chịu nhận cô rồi.

Ba đời nhà họ Phó đều tham gia và đóng góp
cho quân đội, gia phong nghiêm ngặt và nề nếp,
đến đời của Phó Thắng Nam, cha không đồng ý
để các thế hệ sau của mình sống trong nguy hiểm
nữa, sau đó rời quân đội để chuyển sang kinh

doanh, thành lập nên tập đoàn Phó Thiên.

Vừa rồi khi Trân Bảo Lan vào làm loạn một
trận, tôi không phải là khờ, cũng có thể đoán ra vài
phần. Con trai của Cố Vân Dương cũng đã ba
mươi tuổi rồi, Phó Bảo Hân mới 35 tuổi, vậy rõ
ràng cuộc hôn nhân của Phó Bảo Hân và Cố Vân
Dương là không bình thường.

Gặp phải chuyện như thế này, trong lòng ai
cũng thấy khó chịu, một bữa cơm ngon lành, đẹp

mắt lại làm cho mọi người nếm ra nhiều tư vị.

Bác sĩ đến kiểm tra tình hình của Cố Vân

Dương, Phó Bảo Hân đi theo để tiện chăm sóc.

Đến lúc tối muộn, bệnh tình của Cố Vân
Dương đã khá hơn, ông ấy đã ngủ rồi, Phó Bảo
Hân thở phào nhẹ nhóm, nhìn về phía Phó Thắng
Nam với vẻ tạ lỗi: “Là cô đã suy nghĩ không chu
toàn, mời các cháu đến ăn cơm mà cuối cùng
cũng chưa ăn được bữa cơm tử tế”

Phó Thắng Nam không nói gì, chỉ nhìn Phó
Bảo Hân, trầm giọng hỏi: “Cô hối hận không?”

Phó Bảo Hân cười khổ nói: “Đã nhiều năm trôi
qua rồi, có hối hận hay không thì vẫn phải tiếp tục
sống thôi”

Thấy vậy, Phó Thắng Năm cũng không nhiều
lời nữa, kéo tay tôi rôi nói với Phó Bảo Hân:
“Chúng cháu về trước đây.”

Vốn dĩ từ trong tâm mỗi người đều sự quan

tâm của riêng mình, nên không thể giữ lại quá nhiều.

Lên xe rồi, tôi sững sờ nhìn khung cảnh bên
ngoài cửa kính ô tô, Phó Thắng Nam khởi động
xe, sau đó quay sang hỏi tôi: “Em muốn ăn gì không?”

Tôi lắc đầu nói: “Em không thấy đói lắm”