Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo

Chương 47



Chương 47

Bác sĩ lắc đầu: “Tình huống của anh ta, anh cũng phải không biết, tất cả các bác sĩ giỏi trong nước, cũng không có biện pháp trị liệu, các anh đã xuất ngoại điều trị, tôi muốn hỏi một câu, vì sao các anh quay lại đây?”

Bác sĩ đột nhiên hỏi.

Tiểu Lâm chỉ biết thở dài……

Ai có thể ngờ, vị bác sĩ Trung Quốc nổi tiếng đó thực sự lại là vợ hắn, người vợ “Đã chết” của hắn năm năm trước..

“Ngay cả Tây y cũng không được, Trung y sẽ có hiệu quả sao? Các anh đánh giá quá cao trung y rồi không?”

“Không không không, vậy là anh không hiểu trung y ở trong nước, trung y có lịch sử mấy ngàn năm, so với Tây y không kém cạnh. Dùng bấm huyệt và châm cứu để điều trị bệnh có khi còn hiệu quả hơn cả dao dược của tây y.”

Vị bác sĩ này không chút do dự trả lời Tiểu Lâm, anh ta chắc chắn sức mạnh của Trung y, đặc biệt là khi nhắc tới châm cứu và bấm huyệt, trên mặt càng xuất hiện sùng bái ít có.

Tiểu Lâm nghe được, liếc mắt nhìn người đàn ông còn chưa tỉnh trên giường bệnh, chìm vào trầm tư.

Hay là để phu nhân thử xem?

——

Chiều hôm đó Ôn Hủ Hủ đưa theo con trai trở về nhà mợ.

Đúng như dự đoán, sau khi trở lại nơi đó, ngay lập tức được chào đón một trận mắng từ người chú, mắng đến mức cô không thể ngẩng đầu lên nổi.

Thì ra, năm năm qua, tuy rằng cô đã sớm nói với gia đình, cô không chết, chỉ mang theo hai đứa con ra nước ngoài, những năm năm không về, ngay cả bóng người cũng không thấy.

Cho nên, bị cậu mắng, là phải.

“Ôn Hủ Hủ, mày có giỏi thì đi luôn đi mày còn trở về làm gì? Có bản lĩnh thì cả đời cũng đừng trở về!”

“Đây là nhà của con,con làm sao có thể không trở về?”

“Vớ vẩn! Mày họ Ôn! Không phải họ Đỗ! đây cũng không phải nhà mày!

Cậu lại nổi trận lôi đình!

Cô bé Nhược Nhược ở trên lầu nhìn thấy, sợ tới mức ôm chặt lấy anh trai: “Tại sao ông cậu lại mắng mẹ như vậy?”

Cô bé mếu máo cái miệng nhỏ, như sắp muốn khóc.

Mặc Bảo thấy vậy, vội vàng dùng bàn tay nhỏ bé của mình vỗ vỗ sau lưng em gái: “Không có việc gì không có việc gì, mẹ không nghe lời, ông cậu mới mắng, tựa như hai chúng ta không nghe lời mẹ, cũng bị mắng như vậy.”

Cậu bé khá hiểu chuyện.

Cô bé nghe thấy thì chớp chớp đôi mắt đen long lanh nước, mới chịu nín khóc.

Quả nhiên, mắng một hồi, mợ ở trong phòng chịu không nổi liền đi ra.

“Được rồi, anh mắng con bé lâu như vậy, con bé cũng biết sai trở về đấy thôi, tiết kiệm chút nước miếng, hiện tại trong nhà không có nhiều tiền như vậy cho anh mua nước trà uống đâu.”