Vô Tiên

Chương 239: Thần Uy Sơn Nhân (1)



Một trận cháy rừng, thiêu chết một tên đệ tử, cũng đốt lều vải cắm trại không còn. Mấy ngày nay, người Thiên Long phái chỉ có thể màn trời chiếu đất.

Lâm Nhất vẫn ngủ dưới xe ngựa của mình, còn dùng vải che mưa làm thành một vòng chắn gió. Để những đệ tử màn trời chiếu đất kia không ngừng hâm mộ.

Nhưng hôm nay đến Phác Gia thôn, chúng đệ tử dùng nước nóng tắm giặt sạch từ rất sớm, cơm nóng lấp đầy bụng, cái ổ nhỏ chật hẹp kia của Lâm Nhất đã không người để ý. Chỉ là đối với một thôn làng nho nhỏ mà nói, gần bốn mươi người Thiên Long phái vẫn hiện ra quá nhiều.

Ngoại trừ trưởng lão và đệ tử nòng cốt có thể ở cùng một chỗ, các đệ tử còn lại chỉ có thể phân tán nghỉ ngơi. Một phòng chứa củi, một túp lều tranh, cũng có thể chen vào hai người.

Lâm Nhất không muốn chen vào, chỉ ở dưới xe rải một tầng cỏ khô, trải đệm giường, kéo vải che mưa che chắn, liền thoải mái nằm xuống, hai tay gác ở sau gáy, nhắm mắt dưỡng thần.

Tiếng bước chân của đệ tử gác đêm tình cờ vang lên, sau đó đi xa. Sơn thôn đêm đã khuya...

Trước một gian nhà tranh, yên tĩnh không hề có một tiếng động, xem ra người trong nhà đã ngủ say.

Một bóng người gầy gò phiêu hốt tới, nghỉ chân lắng nghe chốc lát, nhẹ nhàng phóng qua tường viện, đi tới trước cửa nhà tranh. Trong tay người này lóe lên hàn quang, đưa tay đẩy nhẹ, cửa phòng lặng yên không một tiếng động mở ra.

Bà lão trong phòng đang ngủ say, chắc là đang mơ giấc mộng đẹp, bà nhẹ nhàng nở nụ cười xoay người, sau đó không còn động tĩnh. Phòng phía tây là phòng của con dâu, nàng đã nghe mẹ chồng phân phó, tắm rửa rất sớm, thay đổi xiêm y nằm trên giường.

Nữ tử này có chuyện trong lòng, nên ngủ không yên giấc. Trong mông lung, có nhiệt khí đập vào mặt, làm cho người không thở nổi. Nàng mơ hồ mở mắt, trong bóng tối, chỉ cảm thấy có một khuôn mặt giống như quỷ mị nhìn mình.

Nữ tử kinh hãi muốn kêu to, nhưng mắt tối sầm lại, mất đi tri giác.

...

Mà lúc này, Lâm Nhất nằm ở dưới đáy xe bỗng nhiên mở mắt...

...

Chỉ chốc lát, bóng người bay ra nhà tranh, chỉ là trên vai có thêm một người, nhưng không một chút trói buộc. dưới chân điểm một cái, bay ra tường viện, thẳng đến phía nam thôn trang.

Ra khỏi thôn trang, bóng người liên tục, chạy như bay về phía trước.

Sau nửa canh giờ, phía trước xuất hiện một ngọn núi nhỏ cao mấy chục trượng. Người này hơi dừng lại, thở hổn hển, sau đó chạy về phía đỉnh núi.

Trên đỉnh núi có một tiểu viện rách nát, trong phòng còn sáng đèn.

Bóng người nhảy vào nhà, giống như cú đêm kêu:

- Sơn Nhân ta đã trở về...

Trong phòng mùi rượu xông trời, cực kỳ hỗn độn. Hai người trẻ tuổi quần áo xốc xếch đang gục trên bàn ngủ, nghe được động tĩnh, lập tức nhảy lên, từng người xoa mắt lim dim, thấy là trung niên kia khiêng một nữ tử đi vào, vui vẻ nói:

- Là sư tôn trở lại, ha ha, còn mang về một tiểu nương tử!

Một người trẻ tuổi sắc mặt tái xanh, mắt lộ ra dâm quang, cười muốn đưa tay tới nói:

- Không dám làm sư tôn mệt nhọc, để đồ đệ đến ôm một cái... Ai u, sư tôn làm gì đá ta?

- Hì hì, đáng đời tiểu tử ngươi, chuyện tốt như thế nói cái gì cũng phải để sư tôn làm!

Một người trẻ tuổi khác cười đùa nói.

Trung niên đặt nữ tử trên vai lên giường, âm hiểm cười nói:

- Hai thằng nhóc các ngươi đừng có hồ đồ, trước để sư phụ giúp tiểu nương tử này gieo xuống tiên chủng lại nói!

Hắn không để ý phía sau có hai người trẻ tuổi thèm nhỏ nước dãi, duỗi ra bàn tay giống như cành khô, vội vã không nhịn nổi cỡi quần áo của nữ tử, còn không quên khoe khoang nói:

- Các đồ nhi, nhìn thuật song tu của sư phụ!

- Sư tôn, ngài một đường bôn ba, sao không nghỉ ngơi một chút, những chuyện nhỏ nhặt này để đồ đệ làm cho!

Người trẻ tuổi da mặt xanh xao đi tới.

- Cút sang một bên, đừng vướng chân vướng tay !

Trung niên lại đá qua một cước, trên mặt mang theo đắc ý nói:

- Tên tuổi Thần Uy Sơn Nhân của ta cũng không phải nói suông, mấy chục dặm đường tính là gì, bây giờ để ngươi nhìn sư phụ long tinh hổ mãnh!

Người trẻ tuổi da mặt xanh xao ngã trên mặt đất, gào khan hai tiếng, sau đó lại không cam lòng bò dậy.

Người trẻ tuổi da hơi đen gật đầu tán thưởng:

- Sư tôn, đệ tử nhất định sẽ học tốt, khà khà!

Trung niên đánh giá nữ tử trước mắt, cười dâm đãng, lại đưa tay ra, nhưng bên tai đột nhiên truyền đến tiếng cười lạnh, một thanh âm xa lạ mà lạnh như băng vang lên:

- Thực sự là rắn chuột một ổ, còn không dừng tay!

Ba thầy trò đều cả kinh, theo tiếng nhìn lại.

Từ ngoài cửa phòng đi vào một người trẻ tuổi, khoảng mười bảy, mười tám tuổi, mặc áo bào tro, bên hông mang theo hồ lô rượu, đang chắp hai tay sau lưng, trên mặt mang theo châm biếm, mắt lạnh nhìn chăm chú vào ba người.

Lâm Nhất theo tới, đúng lúc lên tiếng, ngăn lại ba thầy trò bất lương kia làm ác.

Thôn nhỏ không lớn, trong thôn phát sinh tất cả, đều chạy không thoát thần thức của Lâm Nhất. Cái gọi là tiên trưởng kia, vốn đã để hắn ngờ vực, để con dâu của bà lão tắm rửa thay y phục ngốc ở trong phòng, càng khiến người ta cảm thấy kỳ lạ.

Nửa đêm canh ba, khi bóng người tới gần làng, liền bị Lâm Nhất phát hiện, cũng một đường theo tới.