Vợ Nhỏ! Em Đừng Hòng Chạy

Chương 47: Không phải Khởi Trạch



“ Người nặc danh này là ai ? ”

Chí Thần kìm nén lửa giận , ánh mắt vô cùng thâm trầm , sâu không thấy đáy . Đầu bên kia điện thoại , áp lực của Bảo Quốc cũng không nhỏ , lau mồ hội lạnh cười khổ nói :

“ Giám đốc , hình như đối phương đã sớm biết chúng ta sẽ phá khóa điện thoại của cô Tần cho nền đã ẩn tin tức rồi . ”

“ Tôi chỉ muốn biết , có thể điều tra ra người này không ? ”

“ Có thể , có thể , nhưng phải tốn một ít thời gian ”

Chí Thần bưng chén nước lên uống một ngụm , im lặng không nói gì , hiển nhiên không vừa lòng đối với câu trả lời này . Qua vài giây sau , anh mới híp mắt mở miệng :

“ Bảo đội tình báo tiếp tục điều tra , mặt khác điều động một đội trong đội vệ sĩ bảo bọn họ mau chóng đi tới địa chỉ trong tin nhắn ”

Trực giác nói với anh , người nặc danh kia cố ý lấy cớ đã bắt Tần Khởi Trạch để dụ Thư Nhiễm tới . Có lẽ mục đích chính là Thư Nhiễm . Cô đang gặp nguy hiểm . Nghĩ vậy , trên mặt anh lộ ra hơi lạnh thấu xương , chén thủy tinh trong suốt bị anh dùng một tay bóp nát . Một mảnh thủy tinh nhỏ đâm vào tay anh , đỏ tươi đích huyết hỗn thủy tí , tích lạc ở sô pha thượng , vựng mở một mảnh nhỏ .

“ Chí Thần , tay anh ! ”

Tô Hồng Yên sợ hãi kêu lên , lo lắng tiến lên , kéo tay anh qua kiểm tra . Anh không để ý chút nào rút tay về :

“ Anh không sao . ”

“ Sao lại không sao được . Chảy máu rồi . ”

Tô Hồng Yên khó thở dậm chân nói :

“ Em đi lấy hộp cứu thương ”

Cô ấy đi rồi , Chí Thần rút tờ giấy khăn , tùy ý lau máu trên tay . Sau khi phân phó Bảo Quốc vài câu liền cúp điệu điện thoại , đứng dậy đi tới gara .

Anh vừa mới lái xe ra khỏi gara , đã thấy Tô Hồng Yên cầm hộp cứu thương đứng giữa đường . Chí Thần khẽ nhíu mày , dừng xe lại .

“ Chí Thần , tay anh còn chưa băng bó ”

Cô ấy gỗ cửa kính xe , trong mắt tràn đầy lo lắng . Khuôn mặt lạnh lẽo của anh dịu đi vài phần :

“ Chờ anh trở về rồi nói sau . ”

“ Nhưng … ”

“ Nghe lời . "

Anh nhìn thấy Tô Hồng Yên , giọng điệu chính là không được xía vào . Tô Hồng Yên không tình nguyện mở miệng :

“ Biết rồi , vậy anh phải về sớm đấy ”

“ Ừ . ” anh tùy ý gật đầu .

Sau đó khởi động xe , giẫm chân ga , chạy tới địa chỉ trong tin nhắn của Thư Nhiễm . Lúc này Thư Nhiễm vẫn không biết Chí Thần đã sắp đuổi theo tới đây .Cô đứng trước một kho hàng cũ đã bị bỏ hoang , trong lòng có chút lo lắng .

“ Sao lại là nơi này ? ” Cô thấp giọng lẩm bẩm .

Nơi này cô biết , trước kia là một khu công nghiệp , sau đó bị bỏ hoang , dần dần trở thành nơi trú của những người trên đường đi qua nơi này . Hở một tý là xảy ra biến động , người thường không ai dám đến .

Hai ba tháng nay Khởi Trạch vẫn luôn bị nhốt tại nơi này sao ? Cô cắn thần , sắc mặt trắng bạch .

Lúc này , một người đàn ông cao lớn đi tới , không chút khách khí đánh giá cô , giọng điệu không nghiêm túc :

“ Cô chính là Tần Thư Nhiễm ? Bộ dạng quả nhiên xinh đẹp . ”

“ Anh là người của Lã Diệu Ngọc sao ? ”

Cô ổn định tinh thần , giả vờ mạnh mẽ , bình tĩnh hỏi . Người đàn ông xoa tay , cười hai tiếng hắc hắc :

“ Đúng vậy , bà ta bảo tôi tới đây đón cô . ”

“ Sao bà ta không tự mình đến ? ”

Thư Nhiễm vẻ mặt tình cảnh giác nhìn anh ta .

“ Làm gì có bà chủ nào tự mình đi ra đón người ”

Người đàn ông cà lơ cà phất phơ nói . Cô mím môi , im lặng hai giây :

“ Vậy anh nói cho tôi biết , em trai tôi hiện tại thế nào ? ”

“ Cô đi vào xem chẳng phải sẽ biết sao . ”

Người đàn ông hút điếu thuốc , hiển nhiên cũng không muốn trả lời nhiều . Anh ta càng như vậy , Thư Nhiễm lại càng lo lắng .

“ Anh gọi điện thoại cho Diệu Ngọc , tôi muốn đích thân hỏi bà ta . ”

Không chắc chắn người này rốt cuộc có phải người mà Diệu Ngọc phái tới hay không , cô không dám tùy tiện đi theo người này .

“ Gọi cái gì mà gọi . Cô thấy tôi có cầm điện thoại theo không ? ”

Người đàn ông giơ tay ra , có chút không kiên nhẫn :

“ Tôi nói này , cô muốn biết em trai cô thể nào thì tự mình đi vào nhìn một cái . Cô không muốn đi vào , không muốn cứu người thì bây giờ đi đi , tôi cũng không ngăn cản cô . Tôi chỉ tới đón người , cô hỏi tôi cũng bằng không ”

“ Ai nói tôi không muốn đi vào . ”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thư Nhiễm bình tĩnh , nắm tay siết chặt . Sao cô có thể không muốn cứu người ? Cô tới nơi này chính là vì Khởi Trạch . Không cứu được Khởi Trạch , có như thế nào cô cũng sẽ không đi .

Xem ra Diệu Ngọc chính vì biết rõ điểm này nên mới có thể kiêu ngạo như vậy , bảo một người hồ đồ ra đón cô . Trong lòng cô vừa hận vừa giận , trừng mắt nhìn người đàn ông trước mặt :

“ Dẫn đường , tôi đi theo anh ”

“ Được . ”

Người đàn ông vứt bỏ tàn thuốc , dùng chân nghiền nát , lướt qua cô đi về phía trước :

“ Đi theo tôi . ”

Biết rõ con đường phía trước có nguy hiểm , Thư Nhiễm vẫn cắn răng đi theo . Chỉ cần có thể cứu được Khởi Trạch , cho dù là lên núi đạo hay xuống biển lửa cô cũng nguyện ý xông vào một lần .

Dọc theo đường đi , người đàn ông cố ý mang theo cô đi vòng quanh các kho hàng . Kho hàng này rất dài hơn , không nhìn kỹ , căn bản không nhìn ra người nào . Trong lòng cô hiểu rõ , người đàn ông này chính là không muốn để cô nhớ được đường . Cô cũng không nói ra , lúc nào nên giả vờ hồ đồ phì phải giả vờ hồ đồ , khỏi khiến gây thêm rắc rối vào người .

“ Tới rồi . ”

Đứng trước một gian hàng màu đổ , người đàn ông chỉ vào cánh cửa . Trái tim của cô đập nhanh hơn , che ngực , trong mắt tràn đầy lo lắng , chờ đợi :

“ Em trai tôi ở bên trong sao ? ”

“ Đúng vậy ? ”

Người đàn ông mở cửa ra rồi đi vào . Cô vội vàng đi theo sau anh ta . Kho hàng lý có chút tối , còn có mùi hôi rất nặng . Thư Nhiễm không thoải mái nhăn mũi , dừng lại không đi nữa :

“ Em trai tôi đâu ? ”

Sau khi vừa tiến vào , cô liền cảm giác có chút không thích hợp . Kho hàng này trống trải , rộng mênh mông , ngoại trừ hai người bọn họ thì cô không nhìn thấy người thứ ba . Càng không nhìn thấy bóng dáng của Khởi Trạch và Diệu Ngọc .

“ Em trai cô ? ”

Người đàn ông nghiền ngẫm nhớ kỹ ba chữ này , xoay người nhìn cô . Thấy vẻ mặt anh ta như vậy , trái tim Thư Nhiễm đập thình thịch , cảm thấy vô cùng bất an . Cô theo bản năng từng bước lui về phía sau , tăng lớn âm lượng hỏi lại một lần :

“ Rốt cuộc em trai tôi ở đâu ? ”

“ Người đẹp , không cần gấp . Em trai cô ở ngay phía sau ."

Đúng lúc này ,có một người tóc vàng từ bên ngoài kho hàng đi vào , cười hì hì chỉ vào một góc trong kho hàng nói .

“ Anh nói thật không ? ”

Thư Nhiễm hoài nghi nhìn anh ta , không dám dễ dàng tin tưởng . Hai người kia một người lấm la lấm lét , một người xấu xí , cũng không giống người tốt , ai biết nói thật hay giả .

“ Cô đi tới nhìn thử sẽ biết . ”

Bỏ lại câu này , người tóc vàng nhún vai , đi đến chỗ người đàn ông vừa rồi :

“ Anh em , chính là cô ta sao ? ”

“ Đúng vậy ”

“ Hắc hắc , rất xinh đẹp ”

Cuộc đối thoại của hai người đàn ông này , Thư Nhiễm nghe thấy không hiểu sao liền cảm thấy bất an . Nhưng cô không nghĩ nhiều , cô chỉ muốn biết , Khởi Trạch rốt cuộc có ở chỗ người tóc vàng vừa nói hay không . Do dự một lát , cuối cùng cô vẫn quyết định đi tới đó nhìn xem , thà rằng tin là có chứ không thể tin là không . Nhỡ đâu Khởi Trạch thật sự ở đây . Nghĩ như vậy , cô cố lấy dũng khí đi tới góc đó .

Chỗ này rất tốt , chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy một người bị trói ở ghế trên , không biết sống hay chết . Nhìn thấy người nọ , Thư Nhiễm mừng rỡ , nhanh chóng tiến lên :

“ Khởi Trạch ! ”

Quả nhiên Khởi Trạch ở trong này . Thư Nhiễm kích động tay cũng bắt đầu run rẩy , cởi mấy lần mới cởi được dây thừng ra . Cô nhìn vết thương trên người cậu ta , còn ghê hơn so với trên bức ảnh , cả người đều là máu .

“ Khởi Trạch , chị đến rồi , chị đưa em về nhà . ”

Thư Nhiễm kìm nước mắt nâng người dậy . Đi được hai bước , bỗng nhiên cô cảm thấy có chỗ không đúng . Mùi máu này ...

Thư Nhiễm dính một chút rồi đưa lên mũi ngửi , sắc mặt lập tức thay đổi . Đây không phải máu , là màu nước . Dường như nghĩ tới cái gì , Thư Nhiễm đẩy đầu cậu ta ra , sau khi thấy rõ mặt cậu ta , cô như bị sét đánh , ném mạnh người xuống đất .

Đây không phải Khởi Trạch !

“ Cậu là ai ? ”

Mắt cô trừng lớn .