Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

Chương 154



Chương 154

Lệ Nghiêm giữ chặt tay của Bạch Thư Hân, cô ấy run lên muốn rút về nhưng lực tay của Lệ Nghiêm rất lớn, cô không rút ra được, chỉ có thể đi theo anh ta ra ngoài.

“Lệ Nghiêm, anh thả tôi ra, anh có tư cách gì mà quản tôi chứ?”

“Anh là anh cả của em, bố mẹ qua đời rồi, anh là người thân duy nhất của em, không thể nào không quản em được!”

“Tôi không cần anh lo! Anh buông tôi ra.” Bạch Thư Hân ra sức giãy dụa, muốn rút tay ra.

Lệ Nghiêm dừng chân lại rồi quay đầu nhìn cô ấy một cách rất bình thản.

“Nếu em tiếp tục phản kháng mệnh lệnh của anh thì anh sẽ đánh gãy chân em rồi khiêng em đi. Dù sao anh là bác sĩ, có thể đánh gãy cũng có thể chữa khỏi.”

“Anh… đây không phải là quân trại quân đội, anh không có tư cách ra lệnh cho tôi!”

“Em có thể phản kháng thử xem!”

Anh ta lại tăng thêm lực tay của mình.

Bạch Thư Hân nghiến răng răng, muốn phản kháng nhưng câu chữ cứ kẹt lại ở cổ họng không ra được.

Cô ấy không có gan đó.

Bạch Thư Hân rất không hiểu, cho dù là ông trời tới thì cô ấy vẫn có thể dựa vào lý lẽ mà tranh luận. Nhưng chỉ cần Lệ Nghiêm xuất hiện thì cô chẳng nói được một câu nào, chỉ có thể chịu thiệt.

Đúng là khắc tinh trời sinh.

Bạch Thư Hân im lặng không nói, Lệ Nghiêm trực tiếp kéo cô đến phòng y tế.

Hứa Minh Tâm cũng ở đây, đầu gối cô vừa được bôi thuốc rồi băng bó lại.

Khi cô thấy Lệ Nghiêm đi chung với Bạch Thư Hân thì vô cùng kinh ngạc.

“Anh Doanh, Thư Hàn, hai người…”

“Tôi là anh trai của Thư Hàn.”

Lệ Nghiêm nói rất bình tĩnh.

“Anh trai cái gì chứ.”

“Hả?”

Lệ Nghiêm chỉ nói ra một chữ, Bạch Thư Hân lập tức bĩu môi.

Cô ấy trở nên ngoan ngoãn hơn bao giờ hết, tựa như thú hoang đã bị thuần phục.

Hứa Minh Tâm đứng bên cạnh nhìn mà trợn mắt há miệng.

Lệ Nghiêm hỏi bác sĩ lấy đồ rồi tiêm phòng dại cho Bạch Thư Hân, cuối cùng là xử lý vết thương, động tác rất chuyên nghiệp.

Sau khi làm xong thì anh ta nói: “Lần sau đừng xúc động như thế nữa.”

“Anh chỉ thuyết giáo tôi thôi!”

Lệ Nghiêm nghe thế thì ngẩng mặt lên rồi nói với vẻ bất đắc dĩ: “Nếu như xúc động thì cũng đừng sợ phiền phức. Chỉ cần em không giết người phóng hỏa thì chuyện lớn tới đâu anh cũng có thể xử lý giúp em. Chỉ là một người phiên dịch nhỏ nhoi mà đã khiến cho em không dám nói gì rồi. Những góc cạnh và nanh vuốt ngày xưa khi em đối xử với anh đâu cả rồi? Anh không cần em mài mòn chính mình, cứ muốn như thế nào thì làm như thế đi. Sống cuộc sống mà em muốn, đừng lo là sẽ làm phiền anh, từ trước tới giờ anh chưa từng sợ phiền phức.”

Bạch Thư Hân nghe thế thì há miệng, nhưng cô ấy không biết nói gì.

Bạch Thư Hân nhìn người đàn ông trước mặt, không hề giống cô ấy chút nào, nếu nói hai người là anh em thì sợ rằng chẳng ai tin.

Trai giống mẹ, gái giống bố nên bọn họ không giống nhau. Thế nhưng bọn họ đều thuộc cùng một dòng máu nhà họ Bạch.

Nếu như anh ta không phải là anh trai của mình thì tốt biết mấy. Thay thân phận thì cô ấy có thể nói ra lời này rồi.

Ý nghĩ này cứ như cây rong sinh trưởng trong lòng Bạch Thư Hân khiến cho cô không thể nào thở nỗi.

Cuối cùng cô chọn im lặng.