Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt Ngào

Chương 10: Lấy Cả Nhà Cô





Hai người đứng trong hành lang một chút, sau đó Hà Tuân Định sợ rằng sẽ ảnh hưởng tới hình tượng của mình nên trực tiếp nắm lấy tay Nặc Kỳ Anh rồi kéo cô xuống dưới lầu, đi tới một con đường ít người qua lại.

Con đường này chỉ có một ngọn đèn, mờ mờ ảo ảo, đứng ở ven đường thì chẳng ai thấy được cả.

Nặc Kỳ Anh hất tay Hà Tuân Định ra, cô chẳng biết hỏi gì mà cứ đứng dựa vào tường rồi ngẩn người.

Hà Tuân Định cảm hai tay vào túi quân sao đó thở dài một hơi: "Thật ra trước kia anh luôn xem em là em gái " "Trước kia không nói sao bây giờ mới nói, anh định là vò mẻ không sợ nứt đúng không?” Nặc Kỳ Anh lên giọng chất vấn.

Hà Tuân Định nghe vậy thì nhíu mày rồi trả lời với vẻ không có kiên nhẫn: Kỳ Anh, không nên nói khó nghe như thế! Mặc dù hai chúng ta là bạn học cấp ba, rồi cùng đi ra khỏi nông thôn tới thành phố này nhưng tôi là một sinh viên của trường đại học hàng đầu thành phố, còn cô chỉ là cao đẳng mà thôi.

Sau này cũng chỉ có thể làm một công việc với thu nhập ít ỏi.

Mà lại, một năm qua cô chu cấp cho tôi chẳng qua là muốn đầu tư mà thôi, chờ sau này tôi thành công thì phải cưới cô làm vợ, sau đó nuôi cô!" "Anh nghĩ em là một con người như thế sao?" Nặc Kỳ Anh nhìn chằm chằm Hà Tuân Định với vẻ khó tin.

Hà Tuân Định ngước mắt lên nhìn Nặc Kỳ Anh rồi hỏi lại: "Nếu không thì sao chứ? Bản thân cô chính là một người như thế còn gì."
"Đã thế thì tôi muốn đòi lại tất cả số tiền mà tôi đã chu cấp cho anh trong vòng một năm qua! Trả lại cho tôi cả gốc lẫn lãi!" Nặc Kỳ Anh đưa tay về phía Hà Tuân Định với vẻ tức giận.

Hà Tuân Định lườm cô một cái rồi nói với vẻ khinh thường: "Nhìn đi! Tôi nhìn người có sai bao giờ đâu, cô đúng là loại con gái như thế mà! Được rồi, ai bảo cô là con gái nông thôn chứ, không có chí khí thì thôi đi, trong mắt cũng chỉ có mỗi tiền tiền tiền.

Cũng chẳng còn cách nào khác." "Anh!" Nặc Kỳ Anh tức tới nỗi nghiến răng nghiến lợi, cô đưa tay lên chỉ thẳng vào mặt Hà Tuân Định nhưng rồi muốn nói lại thôi.

Hà Tuân Định thuận tay móc ví tiên từ trong túi ra, sau đó lấy hết tiền ở trong ra rồi nhét vào cái tay Nặc Kỳ Anh đang dùng để chỉ mũi anh ta.


"Kỳ Anh, cô không xứng với tôi, thân phận của cô, trình độ học vấn của cô, gia thế của cô,...!mọi thứ đều không xứng với tôi.

Hơn nữa nếu như sau này tôi cưới cô thì đồng nghĩa với việc phải nuôi cả nhà cô.

Không chỉ muốn nuôi cô, còn phải nuôi người mẹ keo kiệt và người bố tàn tật của cô, còn phải nuôi cả người anh không làm nên trò trống gì kia.

Nếu thế thì tương lai của tôi sẽ rất mệt mỏi.

Cô cầm tạm số tiền này, xem như là bồi thường, chờ sau này tôi tốt nghiệp ra trường tìm được việc thì sẽ trả cả gốc lẫn lãi cho cô sau." Hà Tuân Định vừa thở dài vừa läc đầu.

Nặc Kỳ Anh nghe vậy thì trực tiếp ném số tiền kia lên mặt Hà Tuân Định.

Hà Tuân Định nhìn Nặc Kỳ Anh với vẻ ngạc nhiên, nhưng anh ta cũng không vì sự nhục nhã của cô mà tức giận.

Anh ta ngồi xổm xuống rồi nhặt từng tờ tiên lên.

Nặc Kỳ Anh nhìn chằm chằm Hà Tuân Định nhặt tiền rồi thấy anh ta lại cất tiền vào ví mình.

Hà Tuân Định lại còn nói với vẻ không có kiên nhân: "Đây là cô không cân đấy nhé.

Được rồi, là do tôi sai, cô tức giận là đúng."
"Hà Tuân Định, chúng ta là bạn học ba năm cấp ba, sau này lại yêu đương một năm đại học.

Tôi thật sự không ngờ rằng anh lại còn bắt cá hai tay, lại còn dối trá đến như vậy."
Giọng nói của Nặc Kỳ Anh trở nên nức nở.

Cô thật sự không nghĩ rằng việc mình vì Hà Tuân Định mà làm thêm giờ, mỗi tuần đều tới chăm sóc anh mà lại trở thành sự đầu tư.

Hà Tuân Định lại còn giấu diếm cô có bạn gái khác trong trường, lại còn ở chung nữa chứ! Hà Tuân Định lườm Nặc Kỳ Anh một cái rồi im lặng, anh ta không biết nên nói cái gì thể là quay người đi luôn! Sao mình phải đứng đây so đo với người phụ nữ này chứ?
Dù sao mọi chuyện đã bị lộ ra rồi, từ nay về sau hai người sẽ chẳng gặp lại nhau nữa.

Thật ra Nặc Kỳ Anh đẹp hơn Lâm Ánh Như nhiều nhưng xuất thân của cô không tốt bằng Lâm Ánh Như.

Lâm Ánh Như chính là người của thành phố Cung Hải này, nhà cô ta còn có mấy căn nhà trong thành phố này, bố mẹ của cô ta còn quen biết rất nhiều người có tiền có quyền.

Nếu như sau này Hà Tuân Định cưới được Lâm Ánh Như thì sẽ bớt phấn đấu mười năm! Nếu như sau này Hà Tuân Định cưới Nặc Kỳ Anh thì sẽ vất vả cả một đời.

Chỉ cần so sánh như thế là anh ta đã ghét Nặc Kỳ Anh và thích Lâm Ánh Như hơn rồi.

Nặc Kỳ Anh nhìn theo bóng lưng Hà Tuân Định rời khỏi cho tới khi anh ta biến mất hoàn toàn trong bóng tối.


Cuối cùng thì cô mới rơi giọt nước mắt đầu tiên.

Lúc đau lòng nhất cô không khóc được, cơn đau đó qua đi thì cuối cùng cô cũng khóc lên.

Rõ ràng là tình cảm tốt đẹp như thế vì sao Hà Tuân Định lại phải phá hủy nó chứ.

Phá hủy tới nỗi chẳng chừa một chút nào.

Cũng không phải là Hà Tuân Định chưa từng yêu Nặc Kỳ Anh, chỉ là cái tình cảm đó không chống đỡ được trước cú đánh của hiện thực mà thôi.

Anh ta không thể sống một cuộc sống một vách nhà tranh hai trái tim vàng với Nặc Kỳ Anh được.

Vì để cho tương lai của mình càng tốt hơn nên anh ta nhất định phải từ bỏ Nặc Kỳ Anh.

Nặc Kỳ Anh về tới ký túc xá của Hà Tuân Định sau đó lấy va li của mình.

Bạn cùng phòng của là Phương Thân Hạo và Chương Hoàng Minh còn rất lo lắng cho Nặc Kỳ Anh nhưng khi nhìn thấy nụ cười kiên cường trên mặt cô thì cũng chỉ an ủi cô vài câu, sau đó đi chung với Mã Anh Vũ dân Nặc Kỳ Anh ra ngoài đường đón xe.

Trước khi chia tay Mã Anh Vũ còn nói: "Kỳ Anh, cô đừng trách tôi, cô là một cô gái tốt.

Tôi không muốn cô sống trọng sự giấu diếm.

Tương lai sau này chắc chắn cô sẽ gặp được một người cô yêu và người đó cũng yêu cô, một người đàn ông đối xử tốt với cô." "Đúng rồi! Hà Tuân Định là kẻ xấu xa, cô đừng quá đau buồn" Chương Hoàng Minh cũng phụ họa.

Phương Thần Hạo không kiềm được mà cũng xen vào an ủi: "Hà Tuân Định xấu xa nhưng chúng tôi thì không! Trên thế giới này vẫn có đàn ông tốt.

Cô đừng mất hi vọng vào tình yêu, cô phải bảo vệ tốt trái tim của mình nhé." "Ừ, cảm ơn các anh." Nặc Kỳ Anh cười một cách vui vẻ.


Ba cậu con trai này cũng xem như là trọng tình trọng nghĩa! "Xem ra về sau sẽ không còn ai giặt đồ giúp ba chúng ta nữa rồi."
Chương Hoàng Minh nói một cách tiếc nuối.

Phương Thần Hạo vô đầu Chương Hoàng Minh một cái rồi nói: "Cậu không tự giặt được à?” Nặc Kỳ Anh không kiềm chế được mà cười khúc khích.

"Xe sắp đi rồi, Kỳ Anh mau lên xe đi! Đi đường cẩn thận, chú ý an toàn."
Mã Anh Vũ dặn dò.

Nặc Kỳ Anh gật đầu rồi chào tạm biệt ba người họ, cô quay người lên xe buýt bắt đầu hành trình về nhà.

Xe buýt bắt đầu chuyến động.

Phương Thần Hạo đưa tay khoác vai Mã Anh Vũ, một tay khác thì đặt lên vai Chương Hoàng Minh, ba người đi sánh vai nhau mà đi.

"Anh Vũ, có phải là cậu thích Kỳ Anh đúng không?" Phương Thần Hạo vừa đi vừa hỏi.

Chương Hoàng Minh cũng phụ họa, anh ta vỗ ngực của Mã Anh Vũ rồi nói: "Chắc chắn là thích rồi, từ khi bắt đầu quen biết Nặc Kỳ Anh tới bây giờ cũng đã một năm, cái cảm giác yêu thầm này chắc chắn là khó chịu lắm."
"Các cậu suy nghĩ nhiều rồi, chẳng qua tôi chỉ là không thích cách làm của Hà Tuân Định mà thôi." Mã Anh Vũ trả lời một cách bình thản.

Phương Thần Hạo và Chương Hoàng Minh không hẹn mà cùng nhìn về phía nhau và người.

Mọi người xem như là ngâm hiểu lẫn nhau đi....