Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh

Chương 231





Chăm chú nghe thì có thể nhận ra sự chua xót trong lời nói của Mộ Bắc Ngật, sắc mặt Cố Tiểu Mạch chợt thay đổi, sau đó cô liền phản ứng lại, ừm, lúc đầu nói dối thì giờ có khóc cũng phải tiếp tục nói dối!
Cố Tiểu Mạch nghiêng đầu qua, lẩm bẩm, “Coi như lúc đó tôi mù mắt đi.


Cố Tiểu Mạch hoàn toàn không hề có ý định dính dáng gì đến Vương Duệ, trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ chính là hi vọng hắn sẽ ghép tủy sống cho Nám Nám, cô và hắn có dính dáng đến nhau chỉ vì Nám Nám.

Nhưng cô chắc Nám Nám cũng không thích “ông bố đẻ” này của mình, không ai có thể hiểu con gái của mình như mẹ được.

Lời của Cố Tiểu Mạch dường như khiến Mộ Bắc Ngật có chút hi vọng, anh nghiêng đầu nhìn qua, không biết ma xui quỷ khiến như nào anh lên tiếng hỏi, “Thế nên, bây giờ cô không có tình cảm gì với anh ta nữa?”
Cố Tiểu Mạch lập tức nhìn Mộ Bắc Ngật với ánh mắt ngạc nhiên, cô muốn lên tiếng nói gì đó nhưng Mộ Bắc Ngật lại lấy tay chặn miệng Cố Tiểu Mạch lại, Cố Tiểu Mạch không nói ra lời, chỉ có thể ư ư hai tiếng, đồng thời lông mày chau lại, khuôn mặt hiện lên sự không vui.


Hai người đứng rất gần nhau, Mộ Bắc Ngật vừa cúi người, mùi hương của người đàn ông truyền đến, Mộ Bắc Ngật trầm giọng lên tiếng, “Cố Tiểu Mạch, đừng có thề thốt không thừa nhận, ánh mắt của cô không lừa được người đâu.


Anh chắc chắn cô và Vương Duệ không có kết quả gì sao? Thậm chí đôi mắt đen xì còn như thế đang cười.

Cố Tiểu Mạch không thể thốt ra bất kỳ lời nói nào nữa, cảm giác kỳ lạ cực kỳ sâu đậm bỗng trào dâng, từ trước đến giờ, có phải cô đã quá vô tình với Mộ Bắc Ngật rồi không?
Cố Tiểu Mạch né tránh cánh tay của Mộ Bắc Ngật, cơ thể lùi về sau, cô biết điều không nói gì nữa.

Mộ Bắc Ngật ngồi xuống giường, Cố Tiểu Mạch muốn tránh xa Mộ Bắc Ngật một chút, nhưng anh lại tiến gần hơn, hoàn toàn không cho cô cơ hội bỏ chạy, ép cô vào ngõ cụt, cô chỉ có thể nhìn thẳng vào mặt anh, “Tổng giám đốc Mộ, anh muốn nói gì thì nói nhanh đi, đừng có lại gần tôi như thế.


“Làm sao, trước đây có bao nhiêu lần ở gần nhau rồi, tại sao lúc đó không thấy cô phản kháng?”
Mộ Bắc Ngật hững hờ lên tiếng khiến Cố Tiểu Mạch chợt nhận ra, anh bắt đầu lưu manh rồi… Trong lòng Mộ Bắc Ngật luôn nghĩ đến một chuyện, lúc này nhìn thấy Cố Tiểu Mạch, anh muốn nhận được lời giải thích cho sự thắc mắc trong lòng, anh biết mồm miệng cô lanh lợi như thế nào, không uy hiếp cô một chút thì cô sẽ không dễ dàng nói những lời nghiêm túc.

Mộ Bắc Ngật nheo mắt, cơ thể nhích lại gần, cho đến khi hơi thở nóng ran của anh phả vào cổ Cố Tiểu Mạch, thậm chí đôi môi mỏng còn chạm vào mặt của cô, khuôn mặt Cố Tiểu Mạch đỏ ửng, bầu không khí xung quanh chợt cô đặc lại khiến cô không thể nào thở được.

Mặt Cố Tiểu Mạch đỏ ứng giống như con tôm được luộc chín, lúc cô định đẩy anh ra thì ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc, Estée Lauder, nước hoa mà Cố Lan Tâm yêu thích nhất.

Chỉ trong nháy mắt, tất cả sự ngại ngùng và dè dặt của Cố Tiểu Mạch đều biến mất, anh vừa ở chỗ của Cố Lan Tâm? Bây giờ lại đến thả thính cô?
Sắc mặt Cố Tiểu Mạch tối sầm, cô bỗng nhiên dùng hết sức lực đẩy Mộ Bắc Ngật ra, Mộ Bắc Ngật không hề có sự đề phòng nên dễ dàng bị Cố Tiểu Mạch đẩy ra, trên mặt có chút kinh ngạc.


Mộ Bắc Ngật chau mày, cô tại sao lại tránh xa anh, rõ ràng thời gian trước mọi thứ đều tốt đẹp mà!
Mộ Bắc Ngật có chút buồn phiền, phụ nữ đều dễ dàng thay đổi như vậy sao?
Cố Tiểu Mạch lộ ra nụ cười duyên dáng: “Tổng giám đốc Mộ, mong anh hãy nhớ rằng anh sắp trở thành người có gia đình rồi, bốn chữ duy trì khoảng cách, tôi nghĩ anh hiểu, đúng không?”
Sắc mặt Mộ Bắc Ngật chợt u ám, tối sầm, Cố Tiểu Mạch cảm nhận được hơi lạnh trên người anh đang lan tỏa ra xung qanh, rõ ràng là đang tuyên bố anh không vui chút nào.

Tâm trạng của Cố Tiểu Mạch vô cùng phức tạp, cô và Mộ Bắc Ngật vốn không nên dính dáng đến nhau, bây giờ cô chỉ có thể tránh xa anh, cô không được đau lòng hoặc lưu luyến không nỡ.

Mộ Bắc Ngật mím môi, anh đè nén cảm xúc của mình, anh lấy điện thoại ra, lướt mấy bức ảnh hồi còn là học sinh của Cố Tiểu Mạch rồi đưa đến trước mặt Cố Tiểu Mạch.

Cố Tiểu Mạch vừa nhìn thấy bức ảnh đó liền nghiến chặt răng, hừ, ai muốn báo thù đả kích cô mà lại photoshop cô thành cái bộ dạng này chứ???
Mộ Bắc Ngật nhìn cách ăn mặc của cô trong bức anh đó rất lâu, “Hôm nay tôi đến là để hỏi cô một vài câu.


“Tổng giám đốc Mộ có gì muốn hỏi?”
“Đây là ảnh khi nào của cô vậy?”

Mộ Bắc Ngật hững hờ hỏi.

Cố Tiểu Mạch nhớ đến năm cô 18 tuổi, vừa kết thúc thời học sinh thì gặp phải chuyện đó, nhưng Cố Tiểu Mạch vẫn trả lời một cách thành thật: “Ảnh tốt nghiệp.


“Năm năm trước? Tại sao lúc đó cô lại rời khỏi nhà họ Cố?”
Một vấn đề riêng tư được Mộ Bắc Ngật hỏi một cách thẳng thắn, nhắc đến chuyện trước kia của Cố Tiểu Mạch, Cố Tiểu Mạch hơi nhíu mày, rõ ràng không hề muốn nhắc đến vấn đề này!
Mộ Bắc Ngật nhìn cô cực kỳ chăm chú, anh muốn biết câu trả lời ngay lập tức, tại sao năm đó Cố Tiểu Mạch lại rời khỏi nhà họ Cố, hay là nhà họ Cố còn có điều giấu giếm, năm đó lúc anh tìm được Cố Lan Tâm nhưng anh không hề biết nhà họ Cố còn có một đứa con gái nữa.