Viết Xuống Chút Hồi Ức

Chương 28





Chị đáp: Ừ, cảm ơn em, ngủ ngon."
Ngay khi tôi cảm thấy chị sắp cúp máy, tôi chợt hét to qua điện thoại: "THẨM PHƯƠNG."
Chị có vẻ hơi giật mình: "Hả? Sao thế?"
Tôi ngây ra một lúc: "À, thì, em có một món quà tặng chị, ban đầu định đến tặng nhưng lại không biết địa chỉ.

Chị xem nếu hôm nào tiện, có thể bảo Danny đến lấy không?"
Tôi rất cố gắng duy trì giọng nói mình ở mức vui vẻ, nín nhịn không để âm thanh nghe như có vẻ mất mát hay lạc giọng.

Tôi cố tình nói để Danny đến lấy, mà không phải chị.

Tôi cũng không thể biết rõ bản thân mình rốt cuộc muốn làm gì? Không phải lúc nãy vừa muốn tặng cho người khác chiếc dây chuyền đó sao? Ngay tại lúc đó, tôi nghĩ lòng tự trọng của tôi bị tổn thương, có phải là vì, một người khi bình thường rất nuông chiều bạn, nhưng người ấy chợt không nuông chiều bạn nữa, bạn cũng sẽ có cảm giác như vậy sao?
Thẩm Phương không lập tức trả lời khi nghe xong lời tôi nói, qua một lúc sau, chị nói: "Thế này đi, em đang ở đâu? Bây giờ chị gọi người đến lấy."
Lời của chị đã giữ được thể diện cho tôi, nhưng tôi vẫn vờ vịt nói: "Không cần đâu, chỉ là một món đồ không đáng giá, hôm nào đó chị tới làm việc ở chỗ trường em thì gọi cho em một cuộc, nhân tiện lấy là được rồi."
Thẩm Phương mặc kệ lời tôi nói: "Em đang ở đâu?"
Tôi nghĩ một lúc, rồi nói cho chị nơi hội trường rất dễ tìm của trường đại học của chúng tôi, nói chị chờ bên ngoài cửa.

Tôi không muốn nói tôi đang ở nhà, tôi rất sợ chị sẽ vì việc tôi tặng chị món quà mà mời tôi đến dự tiệc sinh nhật.

Tôi định bụng trưng ra vẻ rất bận rộn, dù chị có nói thể nào đi chăng nữa, tôi nhất quyết sẽ không tới bữa tiệc của chị.

Lòng tự trọng bị tổn thương không phải là một cảm giác dễ chịu.
Tôi đợi ngoài cửa hội trường từ sớm, điều chỉnh một chiếc ghế được bao quanh bởi những hàng cột kiểu La Mã được trang trí công phu và ngồi xuống, chơi với chiếc hộp nhỏ trong tay, đợi chiếc Bentley của Thẩm Phương đến.

Trong thời gian chờ đợi đó, tôi đã hạ quyết tâm, rằng sau đêm nay tôi phải cắt đứt sự phụ thuộc vô lý này đối với Thẩm Phương.

Tôi nghĩ, chúng tôi vốn dĩ không phải những hạng người giống nhau, hà cớ gì mà tôi phải tự chuốc vạ vào thân như thế.
Nghĩ ngợi linh tinh một lúc lâu.

Tôi nhìn thấy một chiếc ô tô chạy ngang qua cánh cổng sắt nhỏ đó.


Đó không phải chiếc Bentley, mà là chiếc Jeep Rover có thiết kế giống như chiếc xe hiện tại của tôi.

Quảng trường trước cửa đã sớm không còn ai, chỗ đó cũng không phải trung tâm trường học, có chút vắng vẻ.

Tôi hơi do dự, đây là người do Thẩm Phương phái tới chăng? Vì trước đây tôi chưa nhìn thấy qua chiếc xe này.

Nhưng, nghĩ về thời gian và địa điểm, tôi đoán chắc hẳn là vậy, hoặc có thể là người bạn nào đó của chị ấy.
Trời tối mịt, xa lắm mới thấy có ánh đèn đường.

Ánh sáng từ hội trường rọi xuống khuôn mặt tôi, đèn xe cũng chiếu sáng, tôi thấy chiếc xe dừng lại dưới bậc thềm.

Tôi lưỡng lự, từ từ đứng dậy và bước xuống bậc thang.
Khi tiến gần sát chiếc xe, bị đèn xe làm chói, tôi nheo mắt lại, lờ mờ nhìn thấy trong xe chỉ có một người.

Tôi nghĩ chắc đó là bạn của Thẩm Phương.
Tôi đứng lại trước xe.

Cửa xe mở ra, thấy một người bước xuống với chiếc váy dạ hội không tay sẫm màu, càng lộ ra vẻ mảnh mai gầy guộc giữa đêm đông rét lạnh, người đó, chính là Thẩm Phương.
Tôi choáng váng, tiếp đó là niềm vui không ngờ trước được.

Tôi nhếch miệng cười, muốn nói rất nhiều điều, nhưng lại không biết nói ra làm sao, cuối cùng chỉ nói một câu: "Trời ơi, chị biết lái xe sao!"
Thẩm Phương cũng cười, ngẩng mặt và nhướng mày nhìn tôi như thể đang rất tự hào.

Nhưng chị không nói gì cả.
Tôi bước đến gần chị ấy và đứng lại, tôi rất vui, tôi rất muốn hét lên vài tiếng thật to, nhưng vẫn may rằng tôi không làm vậy.

Tôi chỉ giơ chiếc túi nhỏ lên, nói với chị: "Lão Thọ Tinh*, chúc mừng sinh nhật, xin vui lòng nhận cho!"
*Lão Thọ Tinh (老寿星): Là vị tiên của sao Lão Nhân Tinh theo Đạo Giáo, tượng trưng sự hạnh phúc và trường thọ.
Chị nhận lấy chiếc túi, lúc này mới nói câu đầu tiên: "Cảm ơn".
Chúng tôi lại nhìn nhau, tôi thấy nụ cười trên gương mặt chị rất xinh đẹp, có vẻ như tôi cũng đang cười.

Tôi vô thức rút tay ra khỏi túi, giơ cánh tay ra và nói: "Sinh nhật vui vẻ, Thẩm Phương."
Chị tiến lên một bước, cũng mở rộng vòng tay ra, tôi kéo chị vào lòng và ôm chị thật nhẹ nhàng.

Tôi dán chặt bên má chị như cách người Tây hay làm, thật lạnh, tôi ngửi thấy mùi nước hoa thơm nức từ người chị, mùi hương đó khiến tôi có chút xuất thần.

Tôi cảm thấy cánh tay chị lướt qua chiếc áo gió của tôi, luồn vào lớp áo tôi và đặt nhẹ lên lưng tôi.

Qua lớp áo sơ mi, tôi cảm nhận được cái lạnh từ cánh tay chị đang thấm dần vào da thịt.

Tôi giơ rộng áo khoác gió, cố gắng bao bọc cả bờ vai trần của chị hết vào bên trong.

Tôi ôm chị, khẽ thở dài: "Mặc ít thế này, lạnh lắm không".
Nhưng chị chỉ thì thầm bên tai tôi: "Cảnh Minh, cảm ơn em."
Tôi ôm chị ấy, vô thức siết chặt vòng tay của mình.

Tôi dính mình vào bên má chị, tôi không biết tại sao mình lại làm thế, dường như đã quên hết chuyện không vui ban nãy.

Tôi chỉ cảm thấy mình như là một con chó lang thang một vòng rồi lại trở về nhà.

Tôi cũng không hiểu tại sao tôi luôn cảm thấy rất an toàn và thoải mái mỗi khi ôm chị.

Tuy rằng khuôn mặt chị lạnh băng, dù đã nhận được hơi ấm rất lâu, nhưng vẫn lạnh buốt.
Cuối cùng, chị nhẹ nhàng vỗ sau lưng tôi.

Tôi cũng nhận ra mình vừa mất hồn.

Thế là, buông chị ra.

Gương mặt chị vẫn bình tĩnh và mang nụ cười nhẹ như trước.


Chị nhìn tôi và nói: "Có thời gian rảnh không? Hãy đến buổi tiệc sinh nhật của chị nhé?"
Buổi tiệc sinh nhật! Nghe đến đây, cả người tôi khẽ run lên.

Tôi nhớ lại những lời mình vừa dặn dò và đảm bảo với bản thân.

Tôi lùi về sau một bước, hơi quay đầu lại, tôi không muốn nhìn thẳng vào chị, nói: "À, không đi đâu, chị mau quay lại đi." Nghĩ một lúc rồi nói: "Buổi tiệc đó của các chị, em cũng không hiểu gì, tối nay em còn phải về viết báo cáo thí nghiệm."
Khi nói xong lời này, khóe mắt tôi cảm nhận được Thẩm Phương đang nhìn tôi, nhưng tôi không có can đảm đáp lại cái nhìn của chị.

Tôi lo sợ nếu như tôi bắt gặp ánh mắt ấy, ranh giới cuối cùng mà tôi đã vất vả giữ vững sẽ lại sụp đổ một lần nữa.

Giống như, khi tôi nhìn thấy chị bước ra khỏi xe, tôi đã tập đi tập lại bao nhiêu lần trong đầu, đến khi người của chị đến, làm sao để đưa quà một cách đúng mực, làm sao để rời đi với cái đầu ngẩng cao.

Nhưng, đến khi chị xuống xe, tôi mới nhận ra, con mẹ nó, phí cả công tập với chả luyện.
Thẩm Phương nghe xong, như hơi gật đầu, lại nói: "Cũng được, vậy không làm phiền em nữa."
Xoay người, mở cửa xe ra và ngồi lại vị trí ghế lái, lúc đóng cửa xe, chị cười và hướng về phía tôi hươ chiếc túi nhỏ trong tay: "Cảm ơn nhé."
Tôi nhìn chị ngồi trước chiếc vô lăng, khởi động xe, lùi về sau, rẽ.

Tôi chợt nhận ra rằng chị thực sự không hợp lái chiếc xe này, nó có vẻ hơi to cho chị.

Chị không thấp, cao khoảng 1m64 hoặc 1m65, chỉ thấp hơn tôi hai hoặc ba cm, và cao hơn tôi khi đeo giày cao gót, nhưng chị rất gầy, tôi thực sự lo lắng việc chị điều khiển chiếc vô lăng lớn như vậy.
Tôi đứng giữa khoảng đất trống, không lập tức rời đi.

Nhìn chiếc xe dần dần rẽ, cẩn thận lọt qua chiếc cổng sắt nhỏ, ngoặt sang đường lớn và đợi chờ lượt đèn xanh tiếp theo.
Đôi chân tôi như bị tê cứng, chỉ đứng như trời trồng tại chỗ và dõi theo chiếc xe.

Tôi không còn nhớ lúc đó tôi nghĩ gì nữa, hoặc có lẽ tôi không nghĩ gì cả.

Tôi chỉ định đợi đến khi chiếc xe khuất bóng hẳn, tôi sẽ quay về.
- --------
Xem ra trực giác của những bạn đọc khá là nhạy bén.
Đúng vậy, ngày hôm đó đã không kết thúc như vậy.
Khi tôi nhìn thấy chiếc xe ấy quay lại, quả thật tôi đã loáng thoáng cảm giác mừng rỡ trong lòng.

Tôi nghĩ, vì tôi không muốn đến bữa tiệc của chị nên tôi không muốn gặp lại chị chút nào, hoặc tôi nghĩ như vậy chỉ để che giấu sự hèn nhát trong lòng mình.
Tôi là người như vậy đấy, có lúc cố chấp đến mức cả bản thân cũng không hiểu vì sao lại phải như vậy.
Thấy chiếc xe vòng lại bên cạnh tôi, tôi thấy Thẩm Phương xuống xe lần nữa.
Tôi cười và bước đến, tỏ ra hài hước nói: "Sao lại quay lại vậy, rơi mất đồ gì à."
Thẩm Phương nhìn tôi, cười, ánh mắt chị long lanh như có chút ngượng ngùng.
Cuối cùng chị cũng mở lời, đáp: "Chị có thể đưa ra một thỉnh cầu nho nhỏ không?"
Tôi cũng cười, nhìn chị, tôi không nói gì, coi như ngầm đồng ý.
Chị vô thức xoa chiếc bông tai, đó là một đôi bảo thạch rất xinh đẹp, cùng kiểu với sợi dây chuyền đeo trên cổ chị, là một bộ sao? Tôi nghĩ, nhất định rất quý giá.
Chị nói: "Có thể đi cùng chị tới một nơi không?...!Hôm nay, là sinh nhật chị...!không biết vì sao, rất muốn đến đó,...!nếu như em tiện thì...."
Đương nhiên tôi rất vui, thật ra là vô cùng vui, tôi muốn nói với chị ấy, rằng thật ra chị muốn đi đâu em cũng có thể đi cùng chị.

Nhưng tôi vẫn giả vờ nhìn điện thoại, nói: "Thế này đi, cũng được, chắc không lâu lắm đâu nhỉ."
Chị ngơ ngác một lúc: "Ừ, không lâu đâu."
Thế là, tôi mở cửa xe.
Xe rời đi, lại lăn trên con đường lớn, lòng tôi hơi rối rắm, có chút căng thẳng, phần nhiều là cảm giác hưng phấn vừa nguy hiểm vừa tò mò, cũng rất vui nữa.
Thẩm Phương lái xe một cách thận trọng.

Tôi nhìn chiếc xe đi ra khỏi khuôn viên trường và tiến lên đường cao tốc.

Tôi không biết đang đi đâu.

Tôi muốn nói gì đó với chị, nhưng khi thấy chị hết sức tập trung lái xe như vậy, tôi chỉ biết ngậm miệng.
Thành thật mà nói, kỹ năng lái xe của chị rất không đâu vào đâu cả.

Ở Anh, khi xe đang chạy không được phép chuyển về số N, nhiều khi chị bất thình lình đạp phanh gấp thì không nói, nhưng điều bất thường nhất là lúc khởi động, mỗi lần vào số đầu là chị lại đạp ga, làm máy đo tốc độ vòng quay hận không thể nhảy lên đến tận 3000.

Không cần nghĩ cũng biết người ngồi trong xe như tôi phản ứng như thế nào.


Trước giờ tôi chưa từng bị say xe, nhưng tối đó, khi xe quay vài lòng trên con đường nhỏ trước khi lên đến đường cao tốc, tôi đã suýt nôn tận 3 lần.
Khi xe lên đường cao tốc, tôi thấy xe đã ra khỏi thành phố, trước mắt cũng không có nhiều xe lắm, thế là không nhịn được mà hỏi: "Đi đâu đây?"
Chị ấy vẫn đang mải tập trung, hình như không nghe thấy câu hỏi của tôi, tôi đành hỏi lại lần nữa, lần này chị mới như bừng tỉnh: "Hả?....!à....!đi bờ biển."
Bờ biển?? Ngay lập tức tôi không thấy chóng mặt nữa.

Dù rằng trong lòng tôi vẫn háo hức vì sự "Nhạn Quy Lai" (bảo đi mà lại quay về) của chị ấy, nhưng thành thật mà nói, tôi chỉ háo hức lúc đó thôi, nhưng lên xe lại say lên say xuống.

Con người tôi ấy mà, theo như mẹ tôi nói, là lòng dạ đã bị chó sói gặm đi mất rồi.

Tôi ngồi thẳng lên, quay đầu sang nhìn chị, chị không thèm quan tâm đến tôi, chỉ chăm chú lái xe.

Tôi nói: "Không phải chứ, bờ biển? Không nhầm sao, sến súa như vậy."
Chị vẫn không đáp lại tôi.

Có vẻ như chị đã đặt toàn bộ tinh lực vào việc lái xe.

Chỉ tuỳ tiện đáp: "À." Qua một lúc lâu, có vẻ chị nhận ra tôi vẫn đang ngồi cạnh, chị há mồm to như chiếc bánh trôi, quay đầu sang liếc tôi một cái: "Không xa đâu, nửa tiếng nữa thôi là đến nơi, đi cao tốc nhanh lắm."
Tôi ngã trở lại chỗ ngồi của mình.

Nhìn ra cửa sổ thấy những bụi cây đen ngòm và cánh đồng lướt ngang qua.

Tôi nghĩ, mẹ khiếp, như thế này có được tính là lãng mạn không? Hay là đang đùa?
Không có "chỉ nửa tiếng thôi" như Thẩm Phương nói.

Có lẽ thực tế chỉ mất nửa giờ lái xe, tôi không biết nữa, hôm đó tôi không thể tính kỹ được thời gian.

Bởi vì, bà chị này lạc đường rồi.

(Nghĩ lại đúng là một trải nghiệm khiến tôi đổ mồ hôi hột, nhưng đây mới chỉ là bắt đầu.)
Tôi thấy chị đã lên xuống đường cao tốc được hai vòng, lại còn tự lẩm nhẩm: "Đã đến đâu rồi nhỉ?", nên tôi không nhịn được mà nói: "Chị lái đến trạm xăng mua tấm bản đồ đi."
Đến trạm xăng, bà chị này mở cửa bước xuống xe, bước đi được vài bước lại quay lại, ngại ngùng hỏi tôi: "Minh, em có đem tiền theo không? Chị không mang ví."
Tôi nghĩ, chị cứ đơn giản như vậy mà quên đem ví tiền sao? Thế chị có đem theo bằng lái xe không? Chị có biết đây là tội không có giấy phép lái xe không? Nhưng, nghĩ lại, thôi vậy, không đả kích chị ấy nữa, đang sinh nhật bả mà.
Tôi nói: "Em không có nhiều tiền mặt, nhưng em có đem theo thẻ." Thế là tôi cũng xuống xe, đi bộ vào cửa hàng tiện lợi 24 giờ.

Ban đầu chị định mua tấm bản đồ khu vực.

Tôi nhìn tấm bản đồ ấy, mỏng như vậy mà tận 4 bảng, nên tôi nói: "Lấy tấm bản đồ toàn quốc mới ra này đi, để lúc nào em đi du lịch cũng tiện, lại còn chưa tới 8 bảng." Một tấm bản đồ hữu ích như vậy, lại còn có cả bản đồ đô thị các thành phố ở Anh, đúng là sau này tôi luôn mang nó theo người, chị ấy cũng đồng hành cùng tôi đi gần như khắp cả nước Anh.

Cho đến tận bây giờ, nó vẫn còn trong xe của tôi.

Mỗi năm công ty đều phát cho chúng tôi một vài tấm bản đồ AA mới nhất, nhưng tôi đều đem tặng người khác, tôi nghĩ một tấm là đủ rồi.
Vì vậy, chúng tôi cùng nhau xem bản đồ, rồi lại lên xe.

Tôi vẫn ngồi cạnh chỉ đường cho chị.

Cuối cùng, trước 12 giờ, chiếc xe tiến vào một thành phố nhỏ.

Đó là một thành phố ở phía bắc cửa sông Thames, thật ra mà nói đó là một thành phố không lớn hơn thị trấn của chúng tôi bao nhiêu.

Chúng tôi đã rất nhanh tìm được một vị trí trên bờ biển, nhưng chuẩn chỉnh mà nói, là chúng tôi đã tìm được dưới sự hướng dẫn chính xác của tôi..