Vạn Thánh Yêu Vương Chi Chiến Thần Tại Thượng Trùng Sinh Ta Làm Lại Tất Cả

Chương 53: 53




Diệp Lạc Hy nhanh chóng trở về phòng, liền xé đi phần áo bị Tiêu Nguyệt Dạ nắm phải.

Sau đó, nàng đem linh tuyền thủy, trộn với tất cả những loại dược liệu có tác dụng rửa sạch, tẩy trắng cái tay đã bị Tiêu Nguyệt Dạ nắm lấy, trong lòng thầm có biết bao nhiêu kinh tởm không thể nói hết thành lời.

Bỗng hai bàn tay nắm lấy tay nàng, tác khỏi mặt nước cùng với dừng việc nàng chà xát hai tay đến trầy xước.

“Nàng dừng được rồi.” Cùng Kỳ nhíu mày không vui.

“Bẩn chết đi được.

Ngươi để ta rửa thêm một chút đi được không?” Nàng không muốn cùng Cùng Kỳ và Thao Thiết thỏa hiệp.

“Y phục, rách rồi.

Mua mới.” Thao Thiết nói, sau đó dọn chậu nước đi.

Sau đó, hai người họ ngồi lại, giúp nàng lau sạch tay, bôi thuốc lên những chỗ bị nàng chà cho trầy xước, đỏ ửng.

“Lần sau đừng chà tay mình như vậy.

Nàng không xót, nhưng chúng ta xót.” Cùng Kỳ ân cần đem bàn tay của nàng áp lên môi hắn, hôn lên.

Diệp Lạc Hy cảm thấy Ma Tôn có điểm kỳ lạ.


Nhưng nàng cũng không nghi ngờ.

Khi trước, ở bữa tiệc này, là nàng luôn quấn lấy hắn nói chuyện, hắn mới chán ghét nàng.

Tiêu Nguyệt Dạ lại là cái tên ăn mềm không ăn cứng, có lẽ vì bị nàng xem như không khí, cho nên mới đến tìm sao?
“Ngày mai đi săn, có cần chúng ta đi cùng nàng không?” Cùng Kỳ hỏi nàng.

“Không cần đâu.

Ngày mai ta sẽ khởi hành sớm cùng Ma Long và Tiêu Nguyệt Hoa.

Sau khi đi săn cáo xong, ta sẽ đi săn rồng.” Nàng hào hứng.

“Tay đã bị thương như vậy, còn muốn đi săn rồng sao?” Hỗn Độn từ bên trong không gian trở ra cùng Đào Ngột, trên tay hắn xách theo liễm cơm.

“Không lẽ ta không được đi sao?” Nàng bĩu môi: “Ta cũng đâu có bị tàn phế?”
“Nàng đừng tưởng chúng ta không nghe thấy lời mà quận chúa ma tộc kia nói với nàng.

“Nếu tỷ là nam nhân, ta nhất định sẽ gả cho tỷ.” Vậy mà ngày mai nàng còn muốn cùng nàng ta đia săn sao? Nàng nghĩ cũng đừng nghĩ.” Đào Ngột khó chịu ra mặt.

“Thế các ngươi muốn thế nào? Ẩn hình đi theo ta chắc?” Nàng nhướng mày.

Bỗng nhiên, không khí xung quanh im lặng triệt để.

Hình như nàng đã nói cái gì đó không nên nói rồi đúng không?
“Chú ý này không tồi.” Cùng Kỳ gật gù.

“Ngày mai sáng sớm nàng xuất phát đi, chúng ta liền ẩn mình đi theo.” Đào Ngột gật gù.

“Ta….

Ta chỉ nói đùa thôi mà.” Nàng gãi gãi má, liếc mắt đi chỗ khác.

“Không đùa.

Chủ kiến tốt.” Thao Thiết gật gù hài lòng.

Hỗn Độn gắp miếng thịt sườn sốt chua ngọt đã được rút xương, đưa đến trước mặt nàng, nói: “Há miệng.”
“Hỗn Độn, tay ta chỉ bị xước da, không phải bị liệt.

Ta có thể tự mình ăn được.” Nàng nói, còn định lấy đũa gắp thì Hỗn Độn thu tay, tránh nàng, hắn nói: “Xước da cũng là bị thương rồi.



Diệp Lạc Hy còn định phản bác, vừa mở miệng ra, còn chưa kịp nói thì Đào Ngột đã đút cho nàng một con tôm đã được lột vỏ, bỏ đầu.

Diệp Lạc Hy trợn cả mắt.

Sau đó nhìn đến Hỗn Độn, Cùng Kỳ và Thao Thiết, bọn hắn mỗi người trên tay cầm một đôi đũa, mỗi đôi đũa đều có gắp một miếng thức ăn, như chờ sẵn nàng chỉ cần há miệng liền lập tức có thức ăn.

Cái này đúng là chặn miệng không cho nàng nói cùng phản bác mà! Là ức hiếp người quá đáng đó được không?
Vì vậy, Diệp Lạc Hy vô lực phản kháng, được bốn tên vô lại trước mắt ép ăn đến no.

“Các ngươi được một bước lại lấn một thước, được một thước lại lấn một trượng sao?” Nàng trừng mắt, hối hận việc bản thân nghe phụ mẫu xúi dại.

“Khó khăn lắm mới nuôi nàng có được chút da chút thịt.

Ở đây còn có thời gian thảnh thơi nuôi nàng một chút.

Khi trở về thiên giới rồi, nàng tham công tiếc việc, không quản ngày đêm như thế, lại gầy đi biết bao nhiêu.” Đào Ngột bày ra vẻ ủy khuất nói với nàng, đồng thời cũng tỏ vẻ bản thân hắn đáng thương.

Diệp Lạc Hy câm nín.

“Vẫn muốn nuôi nàng có da có thịt một chút.

Trải qua bảy kiếp, rồi cả khi nàng trùng sinh trở về nữa, lúc nào cũng trong tình trạng da bọc xương như vậy, chúng ta không cam lòng.” Cùng Kỳ tiếp lời Đào Ngột, ánh mắt hắn bi ai nhìn nàng.

“Nhưng nếu như ta mập lên, ta lại phải tốn tiền may y phục.

Một thước vải hiện tại có giá là bảy mươi kim tệ đen.

Mà mười kim tệ đen là ta có thể mua một cân gạo.

Ta sẽ…”Diệp Lạc Hy đưa tay tính toán.


Thao Thiết nắm lấy tay nàng, lắc đầu nói: “Tiền, ta trả.”
Nàng đen một nửa bên mặt, câm nín.

“Nuôi nàng mập mạp một chút, đến lúc ăn mới còn thịt mà ăn.

Chứ nếu như nàng gầy quá, chúng ta có khác gì chó gặm xương đâu chứ?” Hỗn Độn chốt câu cuối cùng.

Diệp Lạc Hy không hiểu câu nói của Hỗn Độn, nhưng sau khi nhìn thấy nụ cười tà đạo của bốn tên vô liêm sỉ trước mặt, nàng liền nhận ra ý trong câu nói của Hỗn Độn, liền hận không thể đem bốn người bọn hắn đi trấn nước.

“Cút! Các ngươi lăm được bao xa thì lăn cho ta! Ban ngày ban mặt, ta không có vô lại được như các ngươi!”
Trong không gian, Diệp Liên nghe xong câu nói của Hỗn Độn, nàng liền lên mâm mưu tương tự hắn, đem áp dụng lên người Diệp Nam.

Còn Ma Long lúc này, hắn nghe Hỗn Độn nói xong, liền vô sắc.

Chủ nhân, ta rất là, rất là quan ngại tương lai của người đó.

Đồng thời, trong biển thần thức của nàng, Ma Thần Thạch và Ngọc Tỷ nhìn nhau cười tà.

“Con gái, con vất vả rồi.” Đây là Ngọc Tỷ.

“Hiền tế, con gái ta trông cậy vào các ngươi đấy!” Đây là Ma Thần Thạch.

Wow, quả nhiên là một đại gia đình vô cùng hạnh phúc mà..