Vạn Cổ Ma Tôn

Chương 132



Chương 132

Lạc tông chủ gật đầu, Lâm Tiêu xoay người đi về phía Thiên Thê.

Sau khi Lâm Tiêu đi xuống, các cấp cao khác vội vàng nói:

“Tông chủ, Thiên Lý Đằng Quang Quyết là bảo vật trấn tông của chúng ta vì vậy tuyệt đối không thể đưa nó cho người ngoài.”

“Đúng vậy, tông chủ, người này là ai chứ? Ngài còn nói cho hắn một cơ hội?”

“Tông chủ đã từ chối người khác rồi. Một tiểu tử còn chưa đạt tới Luân Hải cảnh, hắn có thể bước bao nhiêu bậc thang chứ.”

“Điều ta nghi ngờ nhất chính là, tại sao khẩu vị của người này lại lớn như vậy, tông chủ ngài không tức giận sao?”

“Tông chủ đại nhân, ý của ta là nếu như người này thử thách thành công, ngài thật sự muốn đưa “Thiên Lý Đằng Quang Quyết” cho hắn sao?”

Trước sự ngạc nhiên, nghi ngờ, khó hiểu của các cấp cao, Lạc tông chủ vô cùng bất lực, nhưng dường như có cái gì không thể nói ra được.

Ông ta cười khổ lắc đầu, thở dài một hơi nói: “Chuyện này các ngươi không cần lo lắng, ta sẽ lo liệu tất cả.”

“Tông chủ!!”

“Tông chủ, chuyện này tuyệt đối không thể.”

“Tông chủ, xin hãy suy nghĩ lại.”

Lạc tông chủ trợn mắt nhìn những người này, không nói nên lời: “Các ngươi làm như ta đã đem bí pháp giao cho người khác vậy, cho nên ta mới nói đối phương không thể hoàn thành nhiệm vụ này.”

Bị tông chủ nhắc nhở như vậy mọi người đã định thần lại.

Đúng vậy, mọi thứ phụ thuộc vào thử thách Thiên Thê của người này.

Người chỉ ở trong Tụ Linh cảnh cũng có thể đạt đến bậc thứ tư hoặc thứ năm.

Họ quan tâm đến tắc loạn nhưng có chút nghĩ nhiều rồi.

Ở phía khác, Lâm Tiêu đã chạm đến bậc dưới cùng của Thiên Thế.

Đệ tử bên cạnh có lẽ cũng đã nhận được tin tức. Không ai cố gắng ngăn cản Lâm Tiêu, nhưng ánh mắt đầy tò mò.

Đây là lần đầu tiên họ thấy người ngoài đến tham gia thử thách Thiên Thê của Lưu Vân tông.

Huống chi, tu vi của người ngoài này lại chỉ ở Tụ Linh cảnh viên mãn mà thôi, người như vậy có cần thiết phải tham gia thử thách Thiên Thê không? ?

Nó chỉ là bước lên bậc thang thôi mà.

Dưới sự chăm chú của vô số người, Lâm Tiêu bước lên bậc thang đầu tiên.

Vù!

Khoảnh khắc chân chạm đất, Lâm Tiêu cảm thấy một luồng lực lượng đè lên cơ thể mình, nó không chỉ là trấn áp lực lượng đơn thuần.

Thay vào đó, nó nhắm vào mọi bộ phận của cơ thể, tóc, lông, huyết dịch kinh lạc và thậm chí là mọi tế bào.

“Đây là trọng lực sao? !” Lâm Tiêu đã hiểu ra.

Thú vị!

Nhìn như vậy, càng lên cao, trọng lực càng lớn.

Ánh mắt Lâm Tiêu dần dần sáng lên.