Tuyệt Thế Vũ Thần

Chương 245: Chất vấn Đoàn Thiên Lang



Sắc mặt âm trầm như nước, Đoàn Thiên Lang lạnh lùng nói:

- Hoàng thành là Tuyết Nguyệt thánh địa, quân đoàn nào dám một mình xông vào, mà bọn ngươi ngay cả Hoàng thành cũng dám bao vây, giết thống lĩnh Hoàng thành hộ vệ quân Mông Cô Phong và Mông Xung, tự tiện xâm nhập Hoàng thành, không phải phản quân thì là cái gì.

- Ta cùng với công chúa trên đường từ Đoạn Nhận thành trở về Hoàng thành, bị chặn giết, hơn nữa toàn bộ là quân sĩ gây nên! Biết rõ là công chúa điện hạ còn dám đuổi giết không tha, đây là Tuyết Nguyệt quân đoàn, bản thân ta muốn hỏi một chút, có phải Thiên Lang Vương quân đoàn của ngươi gây ra?

- Xằng bậy, sao có thể là quân đoàn của ta.

Đoàn Thiên Lang giận dữ mắng mỏ một tiếng, vội vàng phủ nhận quan hệ.

- Vậy càng buồn cười! Nếu không phải Thiên Lang Vương quân đoàn, vậy sao khi ta bảo đảm công chúa chắc chắn an toàn, lệnh cho Xích Huyết quân đoàn hộ vệ công chúa tiến nhập Hoàng thành, Thiên Lang Vương ngươi lại vội vã dồn ta vào chỗ chết, một mực khăng khăng Lâm Phong ta là phản đồ, còn nói chi quân đoàn này là phản quân. Chiếu theo ý tứ của Thiên Lang Vương, ta cùng binh sĩ bảo hộ công chúa, thì là phản đồ? Có tội đáng chết, đúng không?

Lâm Phong quát mắng hỏi lại, làm cho Đoàn Thiên Lang sắc mặt cứng ngắc, tốt một tên Lâm Phong, chỉ mấy câu nói, hiện tại đã thành ra Đoàn Thiên Lang y có tội rồi, Lâm Phong câu chất vấn cuối cùng kia, lại càng lợi hại đến cực điểm.

- Hộ vệ công chúa đương nhiên vô tội, nhưng Hoàng thành hộ vệ thống lĩnh Mông Cô Phong và con cửa hắn Mông Xung bị giết, ngươi giải thích như thế nào? Sự tình chỉ sợ không đơn giản như lời ngươi nói.

Đoàn Thiên Lang âm trầm nói.

- Ta ở dưới hoàng thành, Mông Xung biết rõ là công chúa giá lâm, vẫn dám lệnh cho tướng sĩ trên thành bắn tên, muốn bắn chết công chúa. Thiên Lang Vương, Lâm Phong ta hỏi ngươi một câu, kẻ này có nên giết hay không?

Đoàn Thiên Lang đôi mắt nheo lại, đáp lại nói:

- Đáng chết.

- Ta đây lại hỏi Thiên Lang Vương, cha hắn Mông Cô Phong thân là thống lĩnh hộ vệ Hoàng thành, lúc ấy cũng ở đó, lại tùy ý cho con làm xằng làm bậy, ngay cả công chúa cũng dám bắn chết. Sau đó đến chết cũng không hối cải, không để công chúa vào thành, Mông Cô Phong, có nên giết hay không?

Lâm Phong thanh âm lạnh thấu xương, lạnh lùng băng hàn.

- Đáng chết.

Thiên Lang Vương không thể phản bác, chỉ có thể thừa nhận lời Lâm Phong nói.

- Thiên Lang Vương, chính ngươi cũng nói đáng chết, ta đây lại hỏi ngươi, Lâm Phong ta có tội gì? Chi quân đoàn bảo hộ công chúa vào thành, từ khi nào đã trở thành phản quân?

Lâm Phong cười lạnh nhìn chằm chằm Đoàn Thiên Lang, hắn nhiều lần ngăn cản thiết kỵ quân đoàn hành động là vì tránh miệng lưỡi thế gian, nơi này là Hoàng thành, quân đoàn mấy vạn người này dù cho có lợi hại hơn nữa, cũng không che được trời, nếu là dám động thủ, bị khép tội phản loạn, chắc chắn kết cục chỉ có cái chết.

- Hừ, các ngươi bảo hộ công chúa vào thành, đích thực là có công vô tội, nhưng vừa rồi, các ngươi lại giết quân sĩ chấp pháp, nghĩ cách cứu viện tội nhân Liễu Thương Lan, điều này chẳng lẽ còn không tính là tội danh?

- Không tính, đương nhiên không tính là tội danh.

Lâm Phong nhìn chằm chằm Đoàn Thiên Lang, nói:

- Liễu tướng quân anh dũng giết địch, vì Tuyết Nguyệt mà chinh chiến, lại bị ngươi tên gian nhân này nói xấu, ta sao có thể không cứu.

- Gian nhân!

Đoàn Thiên Lang sắc mặt khó coi, Lâm Phong lại một lần ở trước mặt mọi người vũ nhục hắn.

- Thiên Lang Vương không cần phải gấp gáp giải thích, ta trả lời ngươi nhiều vấn đề như vậy, nhưng Thiên Lang Vương dường như ngay cả một vấn đề đều chưa trả lời ta.

Lâm Phong cười mà như không cười, nói một tiếng, lập tức mở miệng:

- Thiên Lang Vương, ta cùng quân đoàn hộ vệ công chúa vào thành, ngươi vì sao không trả lời ba câu của Lâm Phong ta.

Mọi người trong lòng khẽ run, xem ra đằng sau trận chiến tranh này không đơn giản như bọn hắn vẫn tưởng tượng.

- Ba câu hỏi của ngươi đều nhằm vào ta, ta không cần trả lời, cũng không phải trả lời.

Đoàn Thiên Lang lãnh đạm nói, hắn không trả lời thì Lâm Phong có thể làm được gì.

- Không trả lời cũng được thôi, ta hỏi lại Thiên Lang Vương, Liễu Tướng quân có tội gì?

Đoàn Thiên Lang ánh mắt lóe lên, trong lòng chỉ hận không thể lập tức giết chết Lâm Phong, nhưng tội của Liễu Thương Lan đã công bố ra ngoài, thế nhân đều biết, căn bản không giấu diếm được.

- Liễu Thương Lan khơi mào nội loạn, dẫn tới chiến tranh thất bại, vài chục vạn tướng sĩ đổ máu hy sinh, còn làm hại công chúa bị bắt, mất tích nhiều ngày, tội này chẳng lẽ còn không đủ xử tử sao?

- Tội danh này là do Liễu Tướng quân bẩm tấu lên sao?

Lâm Phong thản nhiên nở nụ cười, lập tức chỉ vào Đoàn Vô Nhai nói:

- Nhị hoàng tử cũng ở đây, hy vọng Thiên Lang Vương không nói dối a.

- Là ta.

Đoàn Thiên Lang kiên trì nói.

- Ha ha, Thiên Lang Vương vô sỉ như vậy, chó điên cắn càn, ta thật ra cũng không cảm thấy kỳ quái.

Lâm Phong cười khẽ, ý tứ châm chọc cực kỳ rõ ràng.

- Ta chỉ muốn hỏi Thiên Lang Vương mấy câu, Vương gia nói công chúa bị bắt, công chúa bị bắt ở đâu? Liễu Tướng quân quân doanh hay là Vương gia quân doanh?

Lâm Phong cười hỏi:

- Công chúa hiện tại đang ở chỗ này rất an toàn, Thiên Lang Vương không thể trả lời xằng bậy a.

Đoàn Thiên Lang ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Lâm Phong, môi run rẩy, lại nghe Đoàn Vô Nhai mở miệng nói:

-Vương thúc làm người cần thẳng thắn, Lâm Phong hỏi cái gì, Vương thúc trả lời cứ trả lời như thế, ta sẽ chủ trì công đạo.

Đoàn Thiên Lang đôi mắt gò má run rẩy, thấp giọng hồi đáp:

- Ở trong quân doanh do ta quản lý.

Đoàn Thiên Lang vừa dứt lời, lập tức tất cả mọi người đều ồ lên, là ở Đoàn Thiên Lang quân doanh, chân tướng hóa ra là như thế.

- Vậy thì Lâm Phong không rõ, nếu công chúa bị bắt ở Thiên Lang Vương quân doanh, vì sao trách nhiệm lại muốn Liễu Tướng quân chịu. Liễu Tướng quân trở thành tội nhân, mà Thiên Lang Vương ngươi lại còn có mặt mũi ở đây thi hành lệnh giết Liễu Tướng quân, bản thân ta muốn mời Thiên Lang Vương giải thích một tiếng.

Lâm Phong cao giọng nói, thanh âm lớn dần lan tỏa khắp mọi nơi, tất cả mọi người đều nghe rõ rành mạch.

- Mời Thiên Lang Vương giải thích.

Đám người vây quanh trảm tướng đài nổi giận gầm lên một tiếng, thanh âm vang động không ngớt. Đoàn Thiên Lang sắc mặt khó coi tới cực hạn.

Giờ khắc này, Liễu Thương Lan vốn nên bị chém rồi, nhưng Lâm Phong và Đoàn Hân Diệp trở về, tất cả đều đã thay đổi, thế cục cũng bắt đầu hướng về phía đối phương.

- Liễu Thương Lan thân là nguyên soái ba quân, trong quân tướng quân, hắn không bảo đảm tốt an toàn của doanh trại, để cho Ma Việt xâm phạm, có thể Liễu Thương Lan đã giải thích, nhưng lý do rõ ràng không có sức thuyết phục.

- Thì ra là thế.

Lâm Phong nở nụ cười hạ:

- Vậy khi công chúa bị bắt, Lâm Phong ta vừa lúc ở đó, đang chuẩn bị đuổi bắt bọn người bắt cóc công chúa, lại bị một tướng lĩnh trong Thiên Lang Vương quân doanh cản lại, nói ta có mưu đồ gây rối đối với công chúa, muốn mưu hại công chúa, muốn lấy mạng Lâm Phong ta, sau đó, Vương gia ngươi cũng chạy tới, Lâm Phong hỏi lại một tiếng, Vương gia làm như vậy là có ý gì?

Lâm Phong hỏi xong, nhất thời tất cả mọi người nhìn về phía Đoàn Thiên Lang, cùng đợi câu trả lời của hắn.

Tất cả mọi người muốn biết, tại chiến trường, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, mà làm cho vài chục vạn quân sĩ phải bỏ mạng.

Đoàn Thiên Lang im lặng không đáp.

- Nếu Vương gia không trả lời, ta thay Vương gia trả lời vậy. Thiên Lang Vương ngươi lúc ấy một mực khẳng định là Lâm Phong ta gây ra, muốn mạng của Lâm Phong ta. Liễu Tướng quân sau khi biết chuyện tất nhiên không đồng ý, dẫn người tiến đến ngăn cản Vương gia, vì thế, Thiên Lang Vương mạnh mẽ anh dũng vô địch, phát động nội loạn, khơi mào nội chiến, cũng cùng lúc này, đại quân nước Ma Việt xâm nhập, làm cho vài chục vạn tướng sĩ chôn xương sa trường.

Lâm Phong thanh âm trầm trọng, nhìn Đoàn Thiên Lang chậm rãi nói:

- Vương gia, lời Lâm Phong nói, có đúng thế không?

- Rầm!

Mọi người trong lòng dậy sóng, Thiên Lang Vương, dĩ nhiên là Thiên Lang Vương gây nên, y mới là đầu sỏ, nhưng bị tội chém đầu, lại đổ lên Liễu Thương Lan.

- Ngươi ăn nói xằng bậy!

Đoàn Thiên Lang gầm lên.

Chỉ thấy Lâm Phong cười nhẹ, nói:

- Ta lời còn chưa nói hết, Thiên Lang Vương làm gì phải vội vã ngụy biện như thế.

- Sau khi kích động phản loạn, khiến vài chục vạn tướng sĩ tử nạn, Tuyết Nguyệt đại quân rút về Đoạn Nhận thành, sau khi điều tra, thì ra người chặn giết công chúa là người nước Ma Việt, mà trong quân doanh của Vương gia thậm chí còn có người tiếp ứng, là phản đồ, chính là tên đã chặn Lâm Phong ta lại, vị tướng lĩnh một mực khăng khăng Lâm Phong ta có ý đồ bất lợi đối với công chúa. Điểm này, không ai không biết, Vương gia có cần giải thích một chút không?

Thì ra là thế, người chặn Lâm Phong lại kia là nội ứng nước Ma Việt, mà Đoàn Thiên Lang thế nhưng lại dùng gã làm tướng lĩnh, hơn nữa còn tin tưởng gã, đòi giết Lâm Phong.

Sự thật càng ngày càng làm cho người ta chấn động.

- Sau đó, ta cùng Liễu Tướng quân cùng nhau huyết chiến với quân địch, cố gắng vãn hồi lại kết cục thất bại, lửa cháy đốt thành. Mà khi đó, Vương gia đã trên đường quay về Hoàng thành, chuyện về sau chắc là người cũng biết. Thiên Lang Vương tất nhiên là trước tiên đem chính mình để qua một bên, gạt bỏ mọi liên quan, sau đó đem tất cả tội danh chụp lên đầu Liễu Tướng quân, làm cho Tuyết Nguyệt định tội Liễu Tướng quân, muốn giết Liễu Tướng quân. Ta cùng công chúa đều mất tích, chết không đối chứng, có vẻ trời muốn giúp Vương gia tru diệt 'Tội nhân' Liễu Tướng quân a, nếu như ta cùng công chúa trở lại Hoàng thành ngược lại sẽ đem tất cả sự thật đều phơi bày, đối với Vương gia cực kỳ bất lợi, vì thế, ta có quyền hoài nghi bọn người chặn giết khi ta và công chúa trên đường trở về Hoàng thành…

Lâm Phong nói đến đây liền im lặng, nhưng câu nói kế tiếp tất cả mọi người đều có thể đoán được, những người đó, rất có thể chính là người của Đoàn Thiên Lang!