Tuyệt Thế Cường Long

Chương 1688: Không tiễn



 Trần Bá Hạ nghe xong lời Tề Đẳng Nhàn nói, không khỏi cau mày, trầm tư hỏi: "Những người này hiện tại ở đâu?"  

 

 

Tề Đẳng Nhàn nói: “Ông muốn hỏi tôi địa chỉ cụ thể thì lại là một khoản phí thông tin khác!”  

 

Nhưng Trần Bá Hạ cười nhạo một tiếng nói: "Không hỏi cậu cũng không sao, lấy thực lực của Hương Sơn Long Môn chúng ta, còn không tìm được chỗ dừng chân của thằng nhóc này sao?"  

 

Tuy nhiên, Trần Bá Hạ không khỏi thắc mắc tại sao Tề Đẳng Nhàn lại bán một thông tin quan trọng như vậy cho ông ta.  

 

Mâu thuẫn giữa hai người có thể nói là rất sâu, thuộc loại không thể giải quyết được, nếu bị đá ra khỏi Long Môn thì sẽ là chuyện tốt đối với đối phương.  

 

Theo Trần Bá Hạ, Tề Đẳng Nhàn không có lý do gì để giúp ông ta.  

 

"Tôi có chút tò mò, vì sao cậu lại truyền cho tôi một tin tức như vậy? Mối quan hệ giữa chúng ta không có đường hoà hoãn!" Trần Bá Hạ cười lạnh nói.  

 

"Cuộc chiến giữa chúng ta sẽ kết thúc tại buổi họp báo của Lôi gia. Vì vậy, tôi không có gì phải lo lắng cả."  

 

"Sở dĩ tôi nói cho ông biết, là bởi vì cái tên Du Dương Tư này quá kiêu ngạo, tôi nhìn không quen."  

 

“Ở Tổng hội Long Môn, dù sao tôi cũng phải nể mặt của hội trưởng Lý Hà Đồ, cho nên bản thân không thể tự mình ra tay!”  

 

Tề Đẳng Nhàn mỉm cười nhìn Trần Bá Hạ, không hề cố kỵ mà nói thẳng mục đích của mình.  

 

Trần Bá Hạ nghe xong cũng thật sự sửng sốt, sau đó nói: "Mời trở về đi, tôi không muốn nhìn thấy cậu!"  

 

Tề Đẳng Nhàn cũng không nói nhiều, chắp tay với Trần Bá Hạ, cười nói: “Trần đà chủ, vậy tôi đi trước, sau này nếu có tin tức tốt gì, tôi sẽ bán cho ông đầu tiên!"  

 

Trần Bá Hạ lạnh lùng nói: "Không tiễn!"  

 

Tề Đẳng Nhàn cầm theo ba khối vàng và vui vẻ rời khỏi chỗ Trần Bá Hạ.  

 

Anh biết Trần Bá Hạ nhất định sẽ không thể ngồi yên, hiện tại Hà gia rơi vào hố quá lớn, thiếu đi nguồn tài chính lớn hậu thuẫn, tổng hội Long Môn lại đúng vào lúc mấu chốt này nhắm vào ông ta, cho nên ông ta nhất định phải nghĩ biện pháp đánh trả.  

 

Dù sao Trần Bá Hạ đã điều hành Hương Sơn Long Môn nhiều năm như vậy, ông ta vẫn không thiếu dũng khí đối đầu với tổng hội.  

 

"Nghé con khốn kiếp, dám giở trò bẩn thỉu với tôi, lại còn muốn chứng cứ? Để xem mày chết thế nào!" trong lòng Tề Đẳng Nhàn liên tục cười lạnh, đi thẳng đến tiệm cầm đồ bán vàng, đổi lấy tiền mặt nhét vào thẻ ngân hàng.  

 

Ba khối vàng này bán đi cũng không được nhiều, tổng cộng là một triệu tệ, nhưng anh vẫn rất hài lòng, dù sao ngày hôm qua anh đã bán ổ cứng cho Trần Bá Hạ và lấy được đủ 800 triệu tệ.  

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!